
CHƯƠNG 1: BÃO BÀO ĐÀ NẴNG VÀ CUỘC ĐỐI ĐẦU Ở BÃI BIỂN
Sáng hôm sau, ánh nắng chói chang của dải đất miền Trung trải dài trên bờ biển Mỹ Khê. Tiếng sóng vỗ rì rào hòa lẫn với tiếng gió lộng, nhưng bên trong căn villa xa xỉ thuộc một resort 5 sao đắt đỏ, bầu không khí lại đặc quánh sự ngột ngạt và căng thẳng.
Hoàng Minh Quân đi đi lại lại trong phòng khách, gương mặt xám xịt, đôi mắt đỏ ngầu vì thức trắng cả đêm. Trên chiếc bàn gỗ cẩm thạch, ba chiếc điện thoại liên tục đổ chuông không ngừng: từ Hội đồng Quản trị, Giám đốc Nhân sự, cho đến các đối tác truyền thông lớn. Bức ảnh tình tứ giữa anh ta và Linh đã không chỉ nằm ở tầng 17 của công ty, mà theo một cách thần tốc nào đó, nó đã bị chụp lại và phát tán trên khắp các diễn đàn nội bộ và nhóm chát ngành kiến trúc – nội thất ngay từ sáu giờ sáng.
Linh ngồi co quắp ở góc sofa, mắt sưng húp vì khóc. Cô ta không thể ngờ rằng tin nhắn khiêu khích mang tính dằn mặt tối qua lại châm ngòi cho một cơn địa chấn tàn khốc đến thế.
“Anh Quân… em… em không nghĩ chị Mai lại điên rồ đến mức ấy…” Linh run rẩy cất tiếng, giọng khàn đục.
“Câm miệng!” Quân gầm lên, giật phắt chiếc ly thủy tinh trên bàn ném mạnh vào tường. Tiếng xói xoảng vỡ vụn vang lên chát chúa. “Cô có biết tầng 17 là nơi tập trung toàn bộ lãnh đạo cấp cao và cổ đông lớn không?! Cô khoe khoang cái gì? Cô tưởng cô là ai mà dám nhắn tin thách thức cô ấy?!”
Đúng lúc đó, chuông cửa villa vang lên ba tiếng chậm rãi, thong thả nhưng đều đặn như từng nhịp đập của bản án tử hình đang tiến lại gần.
Quân khựng lại. Anh ta hít một hơi thật sâu, gạt mồ hôi lạnh trên trán rồi bước ra mở cửa.
Tôi đứng đó. Chiếc váy đũi màu trắng ngà thanh lịch, kính mát đen che đi ánh mắt, tóc búi cao gọn gàng. Cơn gió biển hất nhẹ tà áo tôi, mang theo hương thơm dịu nhẹ của hoa nhài – mùi hương mà Quân từng nói anh ta yêu thích nhất thời hai đứa còn trắng tay.
“Nơi này đẹp đấy,” tôi mỉm cười, tháo kính mát xuống, bước qua người anh ta đi thẳng vào bên trong. “Mỗi đêm mười tám triệu, dùng thẻ tín dụng hạn mức công ty để chi trả. Quân, anh càng ngày càng biết hưởng thụ rồi đấy.”
Quân nhanh chóng lấy lại vẻ uy quyền thường ngày của một Tổng Giám đốc. Anh ta đóng sầm cửa, quay lại nhìn tôi với ánh mắt giận dữ:
“Trần Mai! Em quậy đủ chưa?! Em có biết những bức ảnh vớ vẩn em dán ở công ty đã gây ra thiệt hại khủng khiếp thế nào cho hình ảnh của anh và tập đoàn không? Rút cuộc em muốn cái gì? Tiền? Hay muốn anh sa thải Linh?”
Linh thấy tôi bước vào thì co rúm người lại, kéo chiếc áo khoác che bớt bộ đồ ngủ quyến rũ.
Tôi ngồi xuống chiếc ghế đơn, chậm rãi rút từ trong túi xách ra một cuốn sổ tay nhỏ và chiếc USB màu đen. Tôi đặt chúng lên bàn, ánh mắt bình thản đến mức khiến Quân cảm thấy sống lưng lạnh ngắt.
“Hình ảnh của anh?” Tôi bật cười khẽ. “Quân à, anh nghĩ tôi bay từ Hà Nội vào đây chỉ để đánh ghen hay bắt quả tang anh ngoại tình sao? Anh quá coi trọng bản thân và cô thư ký này rồi.”
Tôi quay sang nhìn Linh, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo: “Linh, cô bảo tôi bận rộn không hiểu nhu cầu của một người đàn ông đúng không? Vậy cô có hiểu ‘nhu cầu’ của một kẻ chuẩn bị đi tù vì tội biển thủ công quỹ và lừa đảo chiếm đoạt tài sản là gì không?”
Mặt Linh cắt không còn một giọt máu.
Quân biến sắc, bước dồn lên một bước: “Em nói tào lao cái gì đó?!”
“Tôi nói về dự án Khu đô thị Sinh thái Hòa Xuân,” tôi thong thả cất giọng, từng từ từng chữ như tảng đá đè nặng lên ngực anh ta. “Dự án mà hai tháng trước anh âm thầm lập một công ty ‘ma’ đứng tên anh trai của Linh để rút ruột 40% vốn đầu tư từ đối tác Hàn Quốc. Dự án mà anh đã giả mạo chữ ký của tôi để chuyển toàn bộ quyền sở hữu trí tuệ của 15 bản thiết kế cốt lõi sang cho công ty vỏ bọc đó.”
Căn villa chìm vào một sự im lặng đáng sợ. Chỉ còn tiếng sóng biển gầm gào ngoài khung cửa kính.
Toàn bộ sự kiêu ngạo trên gương mặt Quân sụp đổ hoàn toàn trong vòng một giây. Hai mắt anh ta trợn ngược, đôi bàn tay bắt đầu run rẩy không kiểm soát.
CHƯƠNG 2: MẢNH TRÒ CỦA KẺ PHẢN BỘI VÀ BẢN HỢP ĐỒNG MẬT
Tất cả bắt đầu từ hai tháng trước.
Khi kiểm tra hệ thống lưu trữ thiết kế của công ty để chuẩn bị cho buổi đấu thầu quốc tế, tôi vô tình phát hiện một vài mã tệp tin quan trọng đã bị truy cập và tải xuống bằng tài khoản cấp cao của Quân vào lúc hai giờ sáng. Bằng sự nhạy bén của một người quản lý tài chính kiêm kiến trúc sư trưởng, tôi dấn thân vào một cuộc điều tra âm thầm nhưng quy mô.
Những gì tôi tìm thấy vượt xa hình ảnh một người chồng bội bạc thông thường.
Quân không chỉ muốn đá tôi ra khỏi công ty. Anh ta cùng gia đình Linh đã lên một kế hoạch hoàn hảo nhằm rút rỗng ruột Tập đoàn Kiến trúc Nam Hà – đứa con tinh thần mà tôi đánh đổi cả tuổi trẻ và sức khỏe để xây dựng. Kế hoạch của họ là đẩy công ty hiện tại vào nguy cơ phá sản bằng các khoản nợ khống, sau đó thâu tóm lại toàn bộ tài sản trí tuệ với giá rẻ mạc thông qua công ty ‘ma’ ở Đà Nẵng.
Chiếc vali và chuyến đi công tác Đà Nẵng này thực chất là để ký kết công đoạn cuối cùng của hợp đồng chuyển nhượng ngầm đó.
“Mai… em… em lấy đâu ra những thứ này?” Giọng Quân khàn đục, trán rịn ra từng hạt mồ hôi lớn.
Tôi cầm chiếc USB màu đen lên, xoay xoay nó giữa các ngón tay.
“Trong này không chỉ có nhật ký giao dịch ngân hàng của anh và công ty vỏ bọc, mà còn có cả tệp ghi âm cuộc họp bí mật của anh với phía đối tác Hàn Quốc tại khách sạn đằng kia vào chiều qua. Anh đã cam kết với họ rằng tôi – người giữ quyền tác giả duy nhất của bản thiết kế – đã đồng ý nhượng quyền không điều kiện, đúng không?”
Quân khuỵu hai gối, ngã gục xuống chiếc sofa đối diện.
“Anh Quân… anh nói gì đi chứ? Chị ta nói thật sao? Anh bảo công ty đó là anh lập ra cho em và con chúng ta sau này mà!” Linh gào lên trong sự hoảng loạn tột cùng.
“Câm mồm!” Quân quay sang tát mạnh vào mặt Linh một cái chát. Sự mất kiểm soát khiến anh ta lộ rõ bản chất của một kẻ hèn nhát và tàn nhẫn. “Tất cả là tại cô! Nếu cô không gửi cái ảnh cặn bã đó cho cô ấy, nếu cô không rảnh rỗi sinh nông nổi thì mọi chuyện đâu có ra nông nỗi này?!”
Linh ôm lấy gò má má đỏ dại, bàng hoàng nhìn người đàn ông mà cô ta từng tin rằng sẽ mang lại cho mình cuộc sống vinh hoa phú quý. Cô ta bật khóc cay đắng, nhận ra mình chỉ là một quân cờ không hơn không kém trong ván cờ tham vọng của anh ta.
Tôi đứng dậy, chỉnh lại nếp áo, nhìn hai kẻ đang xâu xé lẫn nhau bằng sự khinh bỉ tột cùng.
“Đừng diễn kịch trước mặt tôi nữa,” tôi lạnh nhạt nói. “Quân, anh có 24 giờ. Tôi đã hẹn luật sư và toàn bộ Hội đồng Quản trị họp vào lúc chín giờ sáng mai tại trụ sở chính Hà Nội.”
“Em muốn anh phải làm gì?” Quân ngước lên, đôi mắt vằn vệt tia máu, giọng van xin.
“Thứ nhất: Tự nguyện ký vào đơn ly hôn, từ bỏ toàn bộ quyền nuôi con và chấp nhận chia tài sản theo đúng tỷ lệ đóng góp ban đầu – tức là anh ra đi với hai bàn tay trắng.”
“Thứ hai: Ký bản chuyển nhượng lại toàn bộ 51% cổ phần đứng tên hộ anh về lại cho tôi, đồng thời đền bù toàn bộ thiệt hại tài chính cho công ty từ tài khoản cá nhân của anh.”
“Nếu anh không đồng ý?” Quân nghiến răng, giãy giụa trong tuyệt vọng.
Tôi mỉm cười, chỉ tay vào chiếc USB: “Thì toàn bộ dữ liệu này, cùng với hồ sơ tố tụng do đội ngũ luật sư của tôi chuẩn bị, sẽ được nộp trực tiếp cho Cơ quan Cảnh sát Điều tra Công an Thành phố Hà Nội và Viện Kiểm sát vào đúng 10 giờ sáng mai. Với số tiền biển thủ hơn 40 tỷ đồng, anh tự tính xem mình sẽ phải bồi tiếu bao nhiêu năm trong tù.”
Nói xong, tôi không quay đầu lại, bước thẳng ra khỏi căn villa, để lại sau lưng tiếng gào khóc thảm thiết của Linh và tiếng đập phá bấn loạn của Quân.
CHƯƠNG 3: BẢN ÁN TRÊN TẦNG 17 VÀ BÌNH YÊN TRỞ LẠI
Sáng thứ Hai.
Tầng 17 của Tập đoàn Kiến trúc Nam Hà rực rỡ dưới ánh nắng ban mai. Những bức ảnh dán trên tường tối thứ Bảy đã được gỡ xuống sạch sẽ theo lệnh của phòng hành chính, nhưng bầu không khí thì vẫn vô cùng sục sôi. Nhân viên đứng túm tụm khắp các góc hành lang, ánh mắt đổ dồn về phía phòng họp lớn.
Chín giờ đúng.
Tôi bước vào phòng họp trong bộ vest đen sang trọng. Các thành viên Hội đồng Quản trị, các cổ đông lớn và đại diện pháp lý đã ngồi kín bàn.
Năm phút sau, Hoàng Minh Quân bước vào.
Chỉ trong vòng hai ngày, người đàn ông từng tự hào, bóng bẩy ấy như đã già đi mười tuổi. Mái tóc chải vuốt cẩn thận ngày nào giờ rũ rượi, đôi mắt thâm quầng, thần thái hoàn toàn sụp đổ. Đi sau anh ta là hai luật sư riêng với nét mặt vô cùng căng thẳng.
Không có bất kỳ cuộc cãi vã hay tranh luận hăng hái nào diễn ra.
Trước những bằng chứng chứng minh hành vi vi phạm pháp luật nghiêm trọng do phía luật sư của tôi đưa ra, toàn bộ Hội đồng Quản trị đã đồng thanh bỏ phiếu bãi nhiệm chức vụ Tổng Giám đốc Điều hành của Hoàng Minh Quân ngay tại chỗ.
Dưới sự giám sát của Văn phòng Công chứng và các cổ đông, Quân run rẩy đặt bút ký vào Biên bản chuyển nhượng toàn bộ cổ phần, Đơn ly hôn và Thỏa thuận bồi thường thiệt hại.
“Mai…” Khi mọi người đã rời khỏi phòng họp, Quân ngồi gục trên ghế, giọng nói đứt quãng. “Anh đã trả lại tất cả cho em rồi… Em có thể… cho anh một đường sống được không?”
Tôi đứng ở đầu bàn họp, nhìn người đàn ông từng là tất cả thanh xuân của mình.
“Tôi đã giữ đúng lời hứa: không nộp hồ sơ sang Cơ quan Điều tra. Đó là chút nghĩa tình cuối cùng tôi dành cho người từng cùng mình đi qua những ngày giông bão,” tôi cất giọng thản nhiên. “Nhưng Quân này, cuộc đời anh từ nay về sau thế nào, là do quả đắng anh tự gieo thôi.”
Tin tức Hoàng Minh Quân bị bãi nhiệm vì sai phạm tài chính và bị sa thải khỏi ngành nhanh chóng lan rộng. Các ngân hàng lập tức siết nợ các khoản vay cá nhân của anh ta. Mọi tài sản, xe cộ, nhà cửa đứng tên anh ta đều bị kê biên để trả nợ.
Về phần Linh, cô ta bị sa thải ngay lập tức vì vi phạm nghiêm trọng đạo đức nghề nghiệp và tiêu chuẩn nhân sự. Tệ hơn, cô ta bị công ty đệ đơn kiện yêu cầu bồi thường vì hành vi tiếp tay cho việc làm rò rỉ thông tin nội bộ. Nghe đâu sau đó, gia đình cô ta ở quê phải bán đi căn nhà duy nhất để đền bù tổn thất, còn bản thân cô ta thì không một công ty kiến trúc nào tại Hà Nội chấp nhận tuyển dụng.
…
Sáu tháng sau.
Tập đoàn Nam Hà tái cấu trúc thành công dưới sự dẫn dắt của tôi. Bản thiết kế Khu đô thị Sinh thái Hòa Xuân chính thức giành giải Nhất tại Liên hoan Kiến trúc Châu Á, mang về cho công ty những hợp đồng trị giá hàng trăm tỷ đồng.
Chiều thứ Bảy, tôi đứng bên khung cửa kính kịch trần ở tầng 17, nhìn xuống dòng người hối hả ngược xuôi trên đường phố Hà Nội. Chiếc máy pha cà phê ở góc phòng vẫn kêu lách tách nhịp nhàng.
Bảng thông báo cạnh thang máy giờ đây không còn những bức ảnh u tối của quá khứ, mà được lấp đầy bởi những tấm hình kỷ niệm của tập thể nhân viên, những giải thưởng mới và nụ cười rạng rỡ của những người trẻ tuổi đam mê sáng tạo.
Điện thoại của tôi rung lên. Đó là tin nhắn từ luật sư: “Chị Mai, Tòa án đã chính thức ban hành Quyết định Công nhận Ly hôn. Chị đã hoàn toàn tự do.”
Tôi nhìn màn hình điện thoại một lúc, rồi khẽ mỉm cười.
Tôi hít một hơi thật sâu không khí trong lành của buổi chiều thu. Nỗi đau năm xưa đã vĩnh viễn lùi lại phía sau, nhường chỗ cho sự thanh thản và kiên cường. Tôi quay lại bàn làm việc, mở bản thiết kế mới ra và bắt đầu phác thảo những nét vẽ đầu tiên cho tương lai của chính mình./.