Đó là căn nhà duy nhất đứng tên tôi. Ba mẹ tôi dành dụm gần cả đời, cộng thêm chút tiền của ông bà ngoại để lại, mới mua được cho tôi trước ngày cưới. Họ nói đơn giản:
“Con gái đi lấy chồng, có cái nhà đứng tên mình thì sau này lỡ có chuyện gì cũng còn chỗ mà quay về.”
Lúc đó tôi cười, ôm mẹ rồi bảo:
“Thời nay ai còn nghĩ như thế nữa hả mẹ. Con với anh ấy thương nhau thật lòng mà.”
Ba tôi chỉ thở dài.
—
Sau khi cưới, tôi chuyển về sống chung với gia đình chồng. Nhà chồng tôi không phải nghèo, nhưng cũng không khá giả gì. Chồng tôi là nhân viên kinh doanh, thu nhập lúc có lúc không. Còn mẹ chồng thì ở nhà buôn bán nhỏ trước cổng.
Tôi đi làm, lương ổn định. Tôi thường đưa mẹ chồng tiền chợ, thỉnh thoảng mua quà cho bà. Bà cũng hay khoe với hàng xóm:
“Con dâu tôi hiền lắm, lương tháng cũng khá.”
Nghe vậy tôi cũng thấy vui.
Nhưng khoảng hai năm sau khi cưới, mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Chồng tôi làm ăn thua lỗ vài lần. Nợ nần chồng chất. Tôi phải lấy tiền tiết kiệm ra trả giúp. Có lần tôi hỏi:
“Anh có cần em bán căn nhà hồi môn không? Nếu bán đi thì mình trả hết nợ rồi làm lại từ đầu.”
Anh lập tức lắc đầu.
“Không cần. Đó là tài sản của em.”
Nghe vậy tôi càng tin mình lấy đúng người.
Nhưng tôi không biết, có những thứ không đơn giản như mình nghĩ.
—
Một buổi chiều mưa, mẹ chồng tôi đột nhiên ngất xỉu trong bếp.
Cả nhà hoảng hốt đưa bà vào bệnh viện.
Bác sĩ nói bà bị tắc mạch tim, cần phẫu thuật gấp. Chi phí dự kiến hơn bảy trăm triệu.
Con số đó như một cú sét đánh ngang tai.
Chồng tôi ngồi sụp xuống ghế, mặt tái mét.
Tôi hỏi:
“Anh còn bao nhiêu tiền?”
Anh im lặng.
Tôi hiểu.
Nợ cũ chưa trả hết, lấy đâu ra số tiền lớn như vậy.
Bác sĩ nói nếu không mổ sớm thì nguy hiểm đến tính mạng.
Đêm hôm đó tôi không ngủ.
Tôi nhìn trần nhà rất lâu rồi quyết định.
Sáng hôm sau tôi nói với chồng:
“Em bán căn nhà hồi môn.”
Anh giật mình.
“Không được.”
Tôi nắm tay anh.
“Cứu mẹ trước đã.”
Anh nhìn tôi, mắt đỏ lên.
Đó là lần đầu tiên tôi thấy chồng mình khóc.
—
Chỉ trong hai tuần, tôi bán căn nhà đó.
Giá cũng không cao như mong đợi vì cần tiền gấp.
Nhưng cuối cùng cũng gom đủ tiền phẫu thuật.
Ca mổ diễn ra suôn sẻ.
Bác sĩ nói mẹ chồng tôi đã qua cơn nguy kịch.
Ngày bà tỉnh lại, tôi ngồi bên giường bệnh.
Bà nắm tay tôi, mắt rưng rưng:
“Con dâu… mẹ nợ con cả đời.”
Tôi chỉ cười.
“Con với anh ấy là vợ chồng, mẹ là mẹ của anh ấy, cũng là mẹ của con.”
Lúc đó tôi thực sự nghĩ vậy.
—
Sau gần một tháng, mẹ chồng tôi được xuất viện.
Cả nhà thở phào nhẹ nhõm.
Hôm đó tôi về nhà trước để dọn dẹp chuẩn bị.
Khi chuẩn bị ra khỏi nhà để quay lại bệnh viện đón bà, tôi chợt phát hiện mình quên điện thoại.
Tôi quay lại lấy.
Cánh cửa phòng khách hé mở.
Tôi nghe thấy giọng mẹ chồng.
Bà đã về nhà từ lúc nào, chắc là chồng tôi đưa bà về trước.
Tôi định bước vào thì nghe thấy câu nói khiến chân mình khựng lại.
“Mọi chuyện ổn rồi chứ?”
Đó là giọng mẹ chồng.
Chồng tôi đáp nhỏ:
“Ổn rồi mẹ.”
Bà cười khẽ.
“May mà con bé ngu ngốc đó bán nhà thật.”
Tôi chết lặng.
Tai tôi ù đi.
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
Nhưng bà nói tiếp.
“Căn nhà đó mẹ nhìn trúng từ lâu rồi. Đất khu đó sắp tăng giá.”
Chồng tôi im lặng vài giây rồi nói:
“Nhưng mẹ giả bệnh như vậy… lỡ có chuyện gì thật thì sao?”
Giả bệnh?
Tim tôi đập mạnh đến mức đau nhói.
Mẹ chồng bật cười.
“Con yên tâm. Bác sĩ đó là bạn mẹ. Chỉ cần diễn một chút là xong.”
Tôi đứng như hóa đá sau cánh cửa.
Bà nói tiếp, giọng bình thản đến lạnh người.
“Nếu không làm vậy thì làm sao nó chịu bán nhà. Con bé đó thương con, thương mẹ đến ngu luôn.”
Chồng tôi thở dài.
“Con cũng thấy hơi áy náy.”
Mẹ chồng lập tức gắt nhẹ.
“Áy náy cái gì? Sau này căn nhà mới đứng tên con, chẳng phải vẫn là của hai đứa sao?”
Tôi cảm thấy đầu óc quay cuồng.
Bà tiếp tục nói:
“Với lại… sau này nếu hai đứa có chuyện gì thì ít nhất tài sản vẫn nằm trong tay con trai mẹ.”
Tôi nghe đến đó thì tay run lên.
Tôi bỗng hiểu.
Tất cả… chỉ là một vở kịch.
Một vở kịch được dàn dựng để lấy căn nhà duy nhất của tôi.
Tôi không nhớ mình đứng đó bao lâu.
Chỉ nhớ khi chồng tôi mở cửa bước ra, anh giật mình khi thấy tôi.
“Em… em về lúc nào?”
Tôi nhìn anh.
Người đàn ông tôi từng tin tưởng hơn cả bản thân mình.
Tôi hỏi rất khẽ:
“Mẹ không hề bệnh… đúng không?”
Mặt anh lập tức tái đi.
Anh lắp bắp:
“Em nghe… nghe gì rồi?”
Tôi bật cười.
Nước mắt rơi lúc nào không biết.
“Em nghe hết rồi.”
Không khí trong phòng bỗng nặng nề đến ngột ngạt.
Mẹ chồng từ trong phòng bước ra.
Bà nhìn tôi vài giây rồi… thở dài.
Không hề hoảng loạn.
Không hề xấu hổ.
Chỉ thở dài.
“Con nghe rồi thì mẹ nói thẳng luôn.”
Bà ngồi xuống ghế, giọng bình tĩnh đến đáng sợ.
“Đúng. Mẹ giả bệnh.”
Chồng tôi vội nói:
“Mẹ…”
Nhưng bà giơ tay ngăn lại.
“Con bé cũng đã biết rồi, giấu làm gì.”
Tôi nhìn bà.
Người phụ nữ mà tôi đã bán cả căn nhà để cứu.
Bà nói tiếp:
“Mẹ làm vậy cũng là vì tương lai của con trai mẹ.”
Tôi hỏi:
“Còn con thì sao?”
Bà nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo.
“Con là vợ nó. Tài sản của con cũng là của gia đình này.”
Câu nói đó như một nhát dao.
Tôi quay sang chồng.
“Anh biết chuyện này từ đầu?”
Anh cúi đầu.
Không nói.
Chỉ im lặng.
Sự im lặng đó… còn đau hơn cả lời thừa nhận.
Tôi bật cười.
Cười đến mức nước mắt rơi không ngừng.
“Tốt… tốt lắm.”
Tôi lau nước mắt rồi nói chậm rãi:
“Nhưng hai người tính sai một chuyện.”
Cả hai cùng nhìn tôi.
Tôi lấy điện thoại ra.
Mở một đoạn ghi âm.
Tiếng mẹ chồng vang lên rõ ràng:
“May mà con bé ngu ngốc đó bán nhà thật…”
Khuôn mặt bà lập tức biến sắc.
Tôi nói nhẹ nhàng:
“Lúc nãy tôi quay lại lấy điện thoại… tiện tay bấm ghi âm luôn.”
Chồng tôi hoảng hốt:
“Em… em định làm gì?”
Tôi nhìn anh, lần cuối.
“Em cũng chưa biết.”
Tôi dừng lại vài giây rồi nói:
“Nhưng ít nhất… em sẽ không ngu thêm lần nữa.”
Tôi quay người bước ra cửa.
Phía sau lưng, mẹ chồng tôi hét lên:
“Con định đi đâu?!”
Tôi không quay đầu lại.
Chỉ nói một câu.
“Đi lấy lại những gì thuộc về mình.”
Ngoài trời, cơn mưa bắt đầu rơi.
Và lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi nhận ra…
Có những người trong đời, dù là gia đình…
cũng có thể tàn nhẫn hơn cả người dưng.