
Giọng Hưng lạc hẳn đi, tiếng nấc nghẹn truyền qua ống nghe khiến tim tôi thắt lại:
“Bố ơi… bố lên ngay với con đi… con… con vừa ký vào đơn ly hôn rồi. Bố mẹ vợ con… họ vừa đuổi con ra khỏi căn nhà đó rồi bố ơi!”
Tôi đứng chết lặng giữa hiên nhà cũ, chiếc túi nải trên vai rơi xuống đất lúc nào không hay. Căn nhà khang trang, phố thị ồn ào, những lời khoe khoang về sự thành đạt… tất cả tan biến như một giấc mộng kinh hoàng.
Chương 1: Sự Thật Đằng Sau Tấm Biển “Chạn Vương”
Tôi tức tốc bắt chuyến xe ngược trở lại thành phố. Lần này, không phải với tâm thế của một người cha lên thăm con, mà là một người đi nhặt nhạnh những mảnh vỡ của đời con mình.
Gặp Hưng ở quán trà đá xập xệ gần căn nhà “khang trang” ấy, tôi không còn nhận ra đứa con trai bóng bẩy của ngày hôm qua. Nó ngồi đó, đầu tóc bù xù, đôi mắt đỏ hoe, bên cạnh là mấy chiếc vali bị quăng quật không thương tiếc.
“Kể cho bố nghe, chuyện gì đã xảy ra?” – Tôi khàn giọng hỏi.
Hưng gục đầu xuống gối, giọng nghẹn đắng: “Con sai rồi bố ạ. Căn nhà đó… thực chất tiền của con chỉ có một phần nhỏ, phần lớn là tiền bố mẹ vợ cho vay. Nhưng lúc ký giấy tờ, vợ con ép con phải để bố mẹ cô ấy đứng tên để ‘tránh rủi ro kinh doanh’. Con vì yêu, vì muốn giữ thể diện, nên đã chấp nhận làm một kẻ ăn nhờ ở đậu mang danh chủ nhà.”
Hóa ra, cái đêm tôi ở lại, không phải họ vô tình quên tôi. Mà là bố mẹ vợ Hưng đã ra điều kiện: Nếu Hưng còn để “người nhà quê” lên làm phiền, họ sẽ thu hồi lại nhà ngay lập tức. Đêm đó, khi cả nhà đi ăn mà không gọi tôi, thực chất là một cuộc “thanh trừng” tâm lý. Vợ Hưng đã tuyên bố thẳng thừng: “Anh chọn bố anh hay chọn căn nhà này?”.
Hưng đã im lặng. Sự im lặng hèn nhát ấy đã khiến tôi đau đớn bước đi, nhưng nó cũng không giúp Hưng giữ được tổ ấm. Sáng nay, khi thấy tôi lặng lẽ bỏ về, vợ Hưng lại tiếp tục sỉ nhục tôi là “đồ dỗi hờn, nhà quê không biết điều”. Lần này, Hưng đã không nhịn nữa. Một cái tát vang lên, và ngay lập tức, bố mẹ vợ anh ta lật bài ngửa, tống khứ anh ta ra khỏi nhà cùng tờ đơn ly hôn đã soạn sẵn.
Chương 2: Nhân Quả Và Sự Thức Tỉnh
Tôi nhìn con, lòng đau như cắt nhưng cũng thấy nhẹ nhõm lạ kỳ. Tôi vỗ vai nó, giọng đanh thép:
“Về thôi con. Nhà mình tuy vách đất, mái lá, nhưng nó đứng tên bố, và mãi mãi là của con. Đàn ông ngã ở đâu đứng lên ở đó, đừng vì một cái chạn vàng mà bán rẻ lòng tự trọng của người làm con.”
Chúng tôi lẳng lặng xách vali về quê. Những ngày sau đó, Hưng như người mất hồn, nhưng tôi không để nó gục ngã. Tôi bắt nó ra đồng, bắt nó cầm cuốc, để cái nắng cái gió của quê hương gột rửa đi sự hão huyền của phố thị.
Thế nhưng, đời vốn có nhân quả. Chỉ một tháng sau, tôi nghe tin căn nhà đó bị ngân hàng niêm phong. Bố mẹ vợ Hưng hóa ra là những kẻ “vung tay quá trán”, dùng chính căn nhà đó để thế chấp vay nặng lãi đầu tư tiền ảo và vỡ nợ. Vợ Hưng, người phụ nữ từng coi khinh chồng và bố chồng, giờ đây đang lang thang đầu đường xó chợ vì bị chủ nợ truy đuổi.
Một buổi chiều, cô ta tìm về tận quê tôi. Trông cô ta tàn tạ, không còn vẻ kiêu kỳ ngày nào. Cô ta quỳ xuống trước cổng nhà tôi, khóc lóc van xin Hưng quay lại, hy vọng Hưng sẽ dùng số tiền tiết kiệm riêng (mà cô ta nghĩ anh vẫn còn) để giúp gia đình cô ta qua cơn hoạn nạn.
Hưng bước ra, nhìn người phụ nữ mình từng yêu sâu đậm, rồi nhìn sang tôi đang đứng bên cạnh. Nó không mắng nhiếc, chỉ nhẹ nhàng nói:
“Ngày tôi để bố tôi lủi thủi bắt xe về quê trong nước mắt, tôi đã không còn vợ nữa rồi. Nhà tôi nghèo, không có chỗ cho những người chỉ biết quý trọng tiền bạc hơn tình thân. Mời cô về cho.”
Chương 3: Cái Kết Cho Những Kẻ Coi Thường Tình Thân
Cánh cổng tre đóng lại. Tiếng khóc than của người đàn bà ích kỷ dần xa khuất.
Tôi và Hưng ngồi bên mâm cơm đạm bạc với bát canh rau muống và vài quả cà pháo. Hưng gắp cho tôi một miếng cá kho, đôi mắt nó giờ đây đã sáng và kiên định hơn bao giờ hết.
“Bố ơi, con hiểu rồi. Nhà khang trang mà không có lòng hiếu thảo thì cũng chỉ là một cái chuồng lộng lẫy. Từ nay, con sẽ ở đây với bố, làm lại từ đầu bằng chính đôi tay mình.”
Tôi mỉm cười, giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên gò má nhăn nheo. Hóa ra, tin “quặn thắt tim gan” ấy lại là một khởi đầu mới. Đôi khi, phải mất đi tất cả những thứ hào nhoáng giả tạo, người ta mới nhận ra giá trị thực sự của hai tiếng “Gia đình”.
Đêm ấy, trăng quê sáng vằng vặc, soi rõ bóng hai cha con ngồi trò chuyện ngoài sân. Không còn căn nhà mới tinh lạnh ngắt, chỉ có tình cha con ấm áp lan tỏa dưới mái tranh nghèo nhưng tràn đầy tự trọng.