Mẹ chồng mời 10 khách nhưng chỉ đưa 50 nghìn để con dâu đi chợ, tới giờ cơm, cô tươi cười bưng mâm lên khiến mọi người t/ái mặt…
Sáng sớm, bà Hồng ngồi trước hiên, tay cầm điện thoại gọi cho mười người bạn trong hội hưu trí:
– Trưa nay rảnh thì qua nhà tôi ăn cơm nhé, lâu lắm không gặp rồi.
Gác máy xong, bà gọi con dâu – chị Thu – ra dặn:
– Hôm nay mẹ mời mấy người bạn, con đi chợ nấu giúp mẹ mâm cơm ngon ngon nha.
Nói rồi, bà rút trong túi ra tờ 50 nghìn nhàu nát, dí vào tay chị:
– Cầm đi. Mua gì thì mua, khỏi bày vẽ tốn kém. Mẹ chỉ có ngần này.
Chị Thu cúi đầu “Dạ” khẽ. Ánh mắt chị tối lại nhưng giọng vẫn nhẹ nhàng, ngoan ngoãn như bao năm làm dâu trong nhà này. Bà Hồng liếc xéo:
– Đừng có mặt nặng mày nhẹ. Nhà này là của tao. Muốn ăn gì sang thì tự bỏ tiền túi ra mà mua.
Chị Thu không nói gì, lặng lẽ xách giỏ đi chợ. Nhưng lần này, trong lòng chị đã nhen lên một suy nghĩ khác. Mấy năm nay, chị chịu đựng đủ rồi. Hôm nay chị sẽ để mọi người thấy rõ bộ mặt thật của mẹ chồng…
Chị Thu bước vào `chợ`, dòng người tấp nập, tiếng rao hàng ồn ã. Tay chị vẫn nắm chặt tờ `50 nghìn` nhàu nát, cảm giác lạnh ngắt đến lạ. Trước mắt chị, những quầy hàng bày la liệt đủ loại `thực phẩm tươi sống`, từ thịt bò thăn mềm mại, tôm sú tươi roi rói, cho đến những mớ rau xanh mướt mắt. Tất cả đều căng mọng, hấp dẫn, và… đắt đỏ.
`Chị Thu` đảo mắt qua từng gian hàng, các con số trên bảng giá như đang nhảy múa trêu ngươi. Thịt ba chỉ đã ngót nghét trăm nghìn, mấy lạng tôm cũng đã bay mất nửa tờ tiền. `Mười người bạn` của `bà Hồng` cần một `mâm cơm ngon ngon`. `50 nghìn` này, làm sao đủ? Chị chợt nhớ ánh mắt khinh thường của mẹ chồng khi dúi tờ tiền nhàu nát vào tay mình.
Một `ý nghĩ táo bạo` bất chợt lóe lên trong đầu `chị Thu`, như một tia sét đánh ngang trời. Một ý nghĩ đầy thách thức. `Chị Thu` khẽ nhếch mép cười, nụ cười ẩn chứa sự cay đắng và một chút điên rồ. Khuôn mặt `chị Thu` ánh lên vẻ quyết đoán lạ thường.
“Được thôi, `mâm cơm ngon ngon`,” chị lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ sắc lạnh. “Sẽ là những thứ ‘đặc biệt’ nhất mà `50 nghìn` này có thể mua được.” `Chị Thu` quay gót, bước về phía một góc `chợ` ít người qua lại hơn, nơi những món đồ có vẻ… khác lạ được bày bán.
Chị Thu bước chân nhanh nhẹn hơn, đôi mắt lướt qua những thúng rau dại xanh mướt, còn vương sương sớm, và những miếng đậu phụ nhỏ nhất, có vẻ đã ế từ sáng. Đây chính là nơi `chị Thu` đang tìm kiếm. Không chút do dự, `chị Thu` đưa tay chọn lấy vỏn vẹn một mớ rau dại tươi non nhất và vài miếng đậu phụ nhỏ nhất, rẻ tiền nhất. Người bán hàng liếc nhìn `chị Thu` với ánh mắt khó hiểu, nhưng vẫn tính tiền. Tổng cộng chưa đến hai mươi nghìn đồng. `Chị Thu` đưa tờ `50 nghìn`, nhận lại tiền thừa và cẩn thận cất sâu vào túi. Một nụ cười kín đáo, đầy ẩn ý nở trên môi `chị Thu`. “`Mẹ chồng` muốn tiết kiệm,” `chị Thu` thầm nhủ, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán, “con dâu sẽ tiết kiệm theo cách của mình!”
`Chị Thu` rời `chợ`, bước chân nhanh chóng đưa `chị Thu` về nhà. Con ngõ quen thuộc dưới cái nắng bắt đầu gay gắt. Cái `giỏ đi chợ` trên tay `chị Thu` đung đưa, nhẹ bẫng một cách đáng ngờ. Những mớ rau dại và miếng đậu phụ nhỏ nằm lèo tèo dưới đáy, gần như trống rỗng so với số lượng `10 khách` mà `bà Hồng` yêu cầu.
Đến `hiên nhà`, `bà Hồng` đã ngồi sẵn ở đó. Bà đang mân mê chiếc điện thoại cũ, ánh mắt sắc như dao cau không ngừng dáo dác nhìn ra cổng. Vừa thấy bóng `chị Thu` xuất hiện, `bà Hồng` lập tức ngước lên. Ánh mắt bà dán chặt vào cái `giỏ đi chợ` mà `chị Thu` đang mang. Vẻ mặt bà nhăn lại, hiện rõ sự khó chịu và ngờ vực.
`BÀ HỒNG` (nhíu mày, giọng đầy vẻ hạch sách): “Mua gì mà ít ỏi thế kia con? Giờ này rồi mà giỏ trống huếch trống hoác! Khách khứa sắp tới nơi rồi! Con tính dọn `mâm cơm ngon ngon` bằng thứ gì đây?”
`Chị Thu` cúi đầu, ánh mắt tránh đi cái nhìn hằn học của `mẹ chồng`. `Chị Thu` không đáp lại lời nào, chỉ khẽ “Dạ” một tiếng thật nhỏ, như thể không muốn làm phiền đến sự bực tức của `bà Hồng`. Không nói thêm một lời, `chị Thu` lách qua người `bà Hồng`, im lặng đi thẳng vào `trong nhà`, hướng về phía bếp. `Bà Hồng` dõi theo bóng lưng `chị Thu` khuất dần, bà khịt mũi một tiếng đầy khinh thường. Trong bếp, `chị Thu` đặt chiếc giỏ xuống, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khó hiểu. Suy nghĩ khác đã nhen nhóm.
Trong bếp, ánh nắng ban trưa lọt qua ô cửa sổ, phủ lên lưng `chị Thu`. `Chị Thu` đặt chiếc giỏ đi chợ xuống một cách nhẹ nhàng, rồi bắt đầu công việc sơ chế. Không một chút vội vã, `chị Thu` từ tốn lấy từng ngọn rau dại, mang ra bồn rửa. Dòng nước mát lạnh chảy qua những ngón tay `chị Thu`, cuốn đi lớp bụi bẩn. `Chị Thu` rửa rau thật kỹ, từng chiếc lá, từng cọng non, sạch bong kin kít.
Sau khi rau đã tinh tươm, `chị Thu` đặt chúng lên thớt. Miếng đậu phụ nhỏ bé được `chị Thu` thái cẩn thận, từng nhát dao dứt khoát, tạo thành những miếng vuông vắn, đều tăm tắp. Mỗi cử chỉ của `chị Thu` đều chậm rãi, thong thả đến lạ thường, như thể thời gian đã ngừng lại trong căn bếp này. Trên gương mặt `chị Thu`, không có vẻ lo lắng, sốt ruột nào.
Thi thoảng, ánh mắt `chị Thu` lại lướt qua khung cửa bếp, hướng về phía phòng khách. Trên môi `chị Thu`, nụ cười khó hiểu ấy lại xuất hiện, nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý. Nó không phải là nụ cười vui vẻ hay mãn nguyện, mà là một sự tĩnh lặng đến rợn người, khiến cả không gian như bị kéo căng ra, chờ đợi một điều gì đó sắp sửa xảy ra. Cái vẻ bình thản đến bất thường của `chị Thu` trong tình thế gấp gáp mà `bà Hồng` đã tạo ra, chính là điềm báo cho một sự thay đổi.
Đúng lúc đó, tiếng còi xe máy quen thuộc vang lên ngoài `hiên nhà`. `Bà Hồng` lập tức ngẩng đầu, nụ cười tươi rói như được lập trình sẵn. `Mười người bạn` của bà, những bà cụ trung niên ăn mặc tươm tất, trang sức lấp lánh, bắt đầu lục tục kéo vào `trong nhà`. Họ cười nói rôm rả, tiếng đùa giỡn vang khắp không gian.
“Ôi chao, các bà đến rồi!” `Bà Hồng` hồ hởi đứng dậy, vòng tay đón chào từng người. “Tưởng đâu các bà lạc đường chứ. Vào đây, vào đây. `Chị Thu` nhà tôi đang loay hoay trong bếp đó, chuẩn bị một `mâm cơm ngon ngon` cho các bà đây này. Món này món nọ, đủ cả!”
`Mười người bạn` gật gù tán thưởng, ánh mắt tò mò liếc về phía bếp. “Sướng bà Hồng thật, có con dâu đảm đang quá!” Một bà lên tiếng, giọng đầy vẻ ngưỡng mộ giả tạo.
`Bà Hồng` cười tủm tỉm, ngực ưỡn ra đầy tự hào. “Nó đó, sáng nay tôi đã dặn nó làm một bữa ‘thịnh soạn’ đãi các bà rồi. Các bà cứ yên tâm.” Dù miệng nói cứng cỏi là vậy, trong lòng `bà Hồng` vẫn không ngừng `thấp thỏm lo lắng`. Bà không biết `chị Thu` đã làm được đến đâu với cái số `50 nghìn` ít ỏi bà đã đưa, và liệu con dâu có thật sự nấu được bữa cơm `10 khách` như bà mong muốn hay không. Bà lo `chị Thu` sẽ làm bà mất mặt trước `mười người bạn`.
`Bà Hồng` dẫn các vị khách vào phòng khách, tiếng cười nói rộn ràng thêm. Trong bếp, `chị Thu` vẫn thong thả, như thể những âm thanh ồn ào kia chẳng hề liên quan đến mình. Ánh mắt `chị Thu` vẫn lướt qua khung cửa, nụ cười ẩn ý trên môi càng thêm sâu sắc. `Chị Thu` đã nghe thấy tất cả những lời khoe khoang của mẹ chồng, và cái `suy nghĩ khác` nhen nhóm trong lòng `chị Thu` dường như đã tìm được mảnh đất màu mỡ để nảy mầm.
Ít phút sau, `chị Thu` bước ra khỏi bếp, trên tay bưng một chiếc mâm gỗ cũ kỹ nhưng được lau chùi bóng loáng. Các vị khách tò mò dõi theo từng bước chân của `chị Thu`. `Bà Hồng` nín thở, ánh mắt căng thẳng hơn bao giờ hết, cố gắng đoán xem `chị Thu` sẽ mang món gì ra.
`Chị Thu` đặt chiếc mâm xuống giữa chiếc bàn ăn lớn, nơi có đủ chỗ cho `mười người bạn` của `bà Hồng`. Lần lượt, `chị Thu` đặt lên bàn những chiếc bát, đĩa men sứ trắng tinh, sạch sẽ và tươm tất đến không ngờ. Tuy nhiên, sự tinh tươm ấy lại càng làm nổi bật sự trống vắng bên trong. Trên bàn, chỉ có vỏn vẹn một bát canh rau dại luộc xanh ngắt, một đĩa đậu phụ luộc trắng ngần không thêm thắt gì, và một chén nước mắm nhỏ xíu nằm khiêm tốn ở giữa.
Không khí trong nhà đang rộn ràng bỗng chốc chùng xuống. `Mười người bạn` của `bà Hồng` ngừng cười nói, ánh mắt hết nhìn `mâm cơm` rồi lại đảo sang nhìn nhau đầy khó hiểu. Nụ cười trên môi `bà Hồng` cứng đờ. Bà nhìn chằm chằm vào `mâm cơm` với vẻ mặt không thể tin nổi. Sự `thấp thỏm lo lắng` trong lòng bà bỗng chốc biến thành một cơn giận dữ âm ỉ. `Chị Thu` đứng bên cạnh, khuôn mặt vẫn điềm nhiên, ánh mắt thản nhiên quét qua từng gương mặt đang dần biến sắc.
`Chị Thu` vẫn đứng đó, nở nụ cười tươi tắn, thanh thoát đến lạ thường, như thể mọi thứ diễn ra trước mắt không hề khiến `chị Thu` bận tâm. Ánh mắt `chị Thu` lướt qua gương mặt đang biến sắc của `bà Hồng`, rồi dừng lại ở những vị khách.
“Dạ, cháu mời các cô, các bác vào mâm ạ,” `chị Thu` cất tiếng, giọng nói trong trẻo và tràn đầy sự nhiệt tình giả tạo, “Mâm cơm quê tuy đạm bạc nhưng là tấm lòng của cháu và mẹ cháu gửi đến các cô, các bác. Mời mọi người dùng cơm ạ.”
`Bà Hồng` như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Bà nhìn `mâm cơm` chỉ có rau và đậu phụ, rồi lại nhìn sang `mười người bạn` đang ngượng nghịu, ánh mắt dò xét. Khuôn mặt `bà Hồng` phút chốc biến từ đỏ gay sang trắng bệch. Ruột gan bà như bị ai đó vặn xoắn.
“Cái… cái gì thế này, `Thu`?” `Bà Hồng` lắp bắp, giọng nói khẽ run rẩy, “Sao lại chỉ có…?” Bà không thể nói hết câu, những lời định thốt ra bỗng nghẹn lại ở cổ họng. Một cảm giác xấu hổ tột độ, chua chát và cay đắng trào dâng. `Bà Hồng` đảo mắt nhìn quanh `mười người bạn`, những người đang cố gắng né tránh ánh mắt bà, vẻ mặt vừa ngạc nhiên, vừa khó xử. `Bà Hồng` cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang siết chặt cổ họng mình, khiến bà không thể thở nổi. Tim bà đập thình thịch, như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Bà muốn đào một cái hố mà chui xuống ngay lập tức.
Các vị khách nhìn mâm cơm chỉ có rau và đậu phụ bày trên bàn. Ánh mắt họ lướt qua những món ăn đạm bạc rồi chuyển sang nhìn `bà Hồng`. Sự ngạc nhiên ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho vẻ khó xử, rồi từ khó xử, một nỗi thương cảm khó tả len lỏi vào từng gương mặt. Cả căn phòng khách bỗng chìm vào một sự im lặng căng như dây đàn.
Một bà khách lớn tuổi, không kìm được, khẽ cất tiếng, giọng bà trầm buồn: “Ôi dào, hôm nay nhà có cỗ mà sao lại đơn giản vậy hả `bà Hồng`?”
Câu hỏi vừa dứt, cả phòng khách lập tức chìm vào sự im lặng đáng sợ. Không một tiếng động, không một lời nói, chỉ có tiếng quạt trần quay đều đều như đang đếm ngược thời gian. `Bà Hồng` đứng chết trân, gương mặt trắng bệch giờ đây tái mét, cảm giác như mình đang bị đóng đinh giữa trăm nghìn ánh mắt soi mói. `Chị Thu` vẫn đứng đó, nụ cười thanh thoát vẫn vẹn nguyên, nhưng khóe mắt chị ánh lên một tia sáng sắc lạnh.
Bà Hồng đứng chết trân, gương mặt trắng bệch giờ đây tái mét, rồi nhanh chóng chuyển sang một màu xanh xám ghê rợn. Hai tay bà run rẩy, tự động nắm chặt lấy mép bàn ăn, những khớp ngón tay trắng bệch hằn lên vì lực siết. Cảm giác như một gáo nước lạnh buốt vừa dội thẳng vào người, Bà Hồng cảm thấy toàn thân mình nhũn ra, nhục nhã tột cùng giữa ánh mắt của mười người bạn. Từng lời nói, từng ánh nhìn dò xét của hội bạn hưu trí như những mũi kim châm thẳng vào lòng tự ái của bà. Bà cố gắng hết sức để kìm nén cơn tức giận đang bùng lên dữ dội, một ngọn lửa căm phẫn muốn thiêu rụi tất cả mọi thứ xung quanh. Bà Hồng từ từ quay đầu, ánh mắt sắc lạnh như dao găm, găm thẳng vào chị Thu đang đứng đó. Trong đáy mắt bà, sự oán trách, sự căm hờn cuộn trào dữ dội, muốn xé toạc con dâu ra thành trăm mảnh ngay lập tức. Bà ta chỉ chực muốn hét lên, muốn trút hết mọi bẽ bàng này lên đầu chị Thu, nhưng cái im lặng chết chóc của căn phòng lại đang siết chặt cổ họng bà. Chị Thu vẫn đứng đó, nụ cười thanh thoát vẫn vẹn nguyên trên môi, nhưng khóe mắt chị ánh lên một tia sáng sắc lạnh, dường như đang thách thức mọi cảm xúc của bà mẹ chồng.
Chị Thu vẫn đứng đó, nụ cười thanh thoát vẫn vẹn nguyên trên môi, nhưng khóe mắt chị ánh lên một tia sáng sắc lạnh, dường như đang thách thức mọi cảm xúc của bà mẹ chồng. Ánh mắt sắc lạnh của bà Hồng găm thẳng vào chị Thu, nhưng chị Thu không hề nao núng. Nụ cười hiền lành, từ tốn vẫn ngự trị trên gương mặt chị, như chưa hề có bất kỳ căng thẳng nào trong không khí. Giọng chị Thu cất lên, nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, vang vọng trong không gian tĩnh lặng như tờ của căn phòng khách.
“Dạ thưa mẹ và các bác,” chị Thu bắt đầu, ánh mắt lướt qua từng gương mặt đang há hốc kinh ngạc của hội bạn bà Hồng, rồi dừng lại ở bà mẹ chồng đang tái mét, “Với năm mươi nghìn mẹ cho, con dâu chỉ mua được ngần này thôi ạ.”
Chị Thu khẽ nghiêng đầu về phía mâm cơm trống vắng, nơi chỉ có độc đĩa rau luộc và vài lát đậu phụ chiên. “Con đã cố gắng chọn những món tươi ngon nhất, sạch sẽ nhất rồi ạ.” Giọng chị vẫn giữ nguyên sự dịu dàng, nhưng từng từ lại như những nhát dao găm sâu vào lòng bà Hồng. Mười người bạn bắt đầu xì xào, tiếng thì thầm nhỏ to càng khiến bà Hồng cảm thấy như mình đang bị dội một gáo nước đá lạnh buốt vào người. Sự nhục nhã trào dâng, khiến bà chỉ muốn độn thổ ngay lập tức.
Mười người bạn của bà Hồng ngớ người. Những ánh mắt tròn xoe ban đầu dần thu lại, thay vào đó là sự thấu hiểu chợt bừng lên. Họ nhìn nhau, rồi đồng loạt quay sang nhìn bà Hồng. Ánh mắt không còn vẻ tò mò, mà bắt đầu dò xét, như đang cố gắng xâu chuỗi lại mọi lời nói và hành động của bà mẹ chồng này. Sự trách móc, thậm chí là phẫn nộ thầm kín, thoáng qua trên gương mặt họ. Xen lẫn trong đó là nỗi cảm thông sâu sắc dành cho chị Thu, người con dâu hiền lành đang đứng đó, chịu đựng.
Không khí trong nhà trở nên nặng nề đến ngột ngạt. Sự khó xử bao trùm, khiến ngay cả những người bạn thân thiết nhất của bà Hồng cũng không biết phải phản ứng ra sao. Bà Hồng cảm thấy như hàng ngàn mũi kim đang đâm vào da thịt mình dưới những ánh nhìn ấy. Đầu bà cúi thấp, chỉ muốn biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.
Vài người bạn bắt đầu xì xào bàn tán, tiếng thì thầm nhỏ to nhưng lại rõ mồn một trong không gian im lặng đến đáng sợ ấy.
“Thật không thể tin nổi, mời những mười khách mà chỉ đưa có năm mươi nghìn…” một người thì thầm, giấu miệng sau bàn tay.
“Bác Hồng làm vậy có quá đáng không chứ? Rõ khổ cho con bé Thu,” người khác khẽ lắc đầu, đầy vẻ thương xót.
Những lời thì thầm như những nhát dao đâm thẳng vào bà Hồng. Bà cảm thấy máu dồn lên não, mặt bà tái xanh rồi chuyển sang tím ngắt, nhưng lại phải cố gồng mình, siết chặt quai hàm để giữ lại chút thể diện cuối cùng trước mặt mười người bạn. Ánh mắt bà bắn thẳng vào chị Thu, đầy sự tức giận và cảnh cáo. Bà Hồng gằn giọng, mỗi chữ thốt ra như bị nghiến chặt giữa kẽ răng.
“Cái con bé này! Mày nói gì thế hả?” Bà Hồng thì thầm, tiếng nói như rít lên, đủ để chị Thu nghe rõ mồn một nhưng lại không quá lớn để làm náo động hơn nữa không khí đang căng như dây đàn. Bà trừng mắt, ra hiệu cho chị Thu im lặng ngay lập tức. Giờ phút này, bà chỉ muốn bịt miệng chị Thu lại, muốn câu chuyện điên rồ này chấm dứt, muốn mọi ánh mắt dò xét kia rời khỏi bà. Lòng bà tràn ngập một nỗi sợ hãi mơ hồ, sợ những bí mật bị vạch trần, sợ cái vỏ bọc bao năm sẽ vỡ tan tành trước mặt bạn bè.
Chị Thu không hề nao núng. Ánh mắt cô kiên định nhìn thẳng vào đôi mắt đang tóe lửa của mẹ chồng. Nụ cười rất khẽ, tựa như một nét mỉa mai, chợt thoáng qua trên môi chị Thu, nhưng nhanh đến mức không ai kịp nhận ra.
“Mẹ hỏi con nói gì thế ạ?” Chị Thu điềm tĩnh đáp lại, giọng nói rành mạch, từng chữ như găm vào không khí, vừa đủ lớn để mười người bạn xung quanh nghe rõ mồn một. “Mấy năm nay con làm dâu, mẹ dạy con tiết kiệm, con luôn nghe lời.”
Chị Thu dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những gương mặt khó hiểu của hội bạn hưu trí đang chăm chú theo dõi, rồi quay về nhìn thẳng vào bà Hồng, không chút lảng tránh.
“Hôm nay con chỉ làm đúng như lời mẹ dạy là ‘khỏi bày vẽ tốn kém’ ạ.”
Câu nói của chị Thu vang lên, tưởng chừng như vô cùng ngoan ngoãn và lễ phép, nhưng lại sắc bén đến kinh người. Nó như một mũi dao bạc lạnh buốt, đâm thẳng vào tim bà Hồng. Máu trong người bà như đông lại, khuôn mặt bà Hồng vốn đã tái xanh nay chuyển sang trắng bệch, không còn một chút hồng hào. Lời nói của chị Thu không chỉ là sự thật phũ phàng mà còn là một đòn giáng mạnh vào lòng tự trọng và cái vỏ bọc mà bà Hồng đã cố công gầy dựng bấy lâu. Bà cảm thấy mọi ánh mắt xung quanh như những mũi kim châm, xuyên thấu vào từng tế bào, và nỗi nhục nhã trào lên cổ họng, đắng chát.
Lời của chị Thu như một quả bom nổ chậm, sức công phá không đến ngay lập tức mà lan tỏa từ từ, bào mòn không khí vui vẻ còn sót lại. Mười người bạn già nhìn nhau, ánh mắt đầy sự khó xử và bối rối. Họ không biết phải đặt ánh mắt vào đâu, không biết nên nói gì. Đĩa thức ăn nguội lạnh trên bàn, món nào món nấy đều nhạt nhẽo và sơ sài, tựa như một minh chứng không thể chối cãi cho những lời chị Thu vừa nói.
Bà Hồng ngồi bất động, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy, đôi môi mím chặt. Bà cảm thấy từng ánh mắt dò xét của bạn bè như những mũi dao cứa vào da thịt. Sự im lặng bao trùm cả căn phòng, nặng nề đến mức khó thở.
Một người bạn của bà Hồng, bà Năm, khẽ hắng giọng. Bà nhìn đồng hồ trên tay, một cử chỉ rõ ràng nhằm tìm lối thoát. “Thôi chết, đã muộn thế này rồi sao? Tôi chợt nhớ ở nhà có việc gấp, phải về ngay đây.”
Lời mở đầu của bà Năm như một tín hiệu. Những người khác lập tức bắt lấy cơ hội. Một ông bạn khác, ông Tám, vội vàng đứng dậy theo. “À, phải rồi! Tôi cũng sực nhớ có hẹn với bác sĩ chiều nay. Khổ quá, già rồi hay quên!”
Lần lượt, từng vị khách một, với vẻ mặt đầy ái ngại nhưng cũng không kém phần thất vọng, bắt đầu tìm cớ để rời đi. “Tôi cũng có chút việc đột xuất, xin phép bà Hồng nhé.” “Thật tiếc quá, chưa kịp hàn huyên đã phải về rồi.” Dù lời nói cố giữ vẻ lịch sự, nhưng tốc độ họ đứng dậy và thu dọn đồ đạc nhanh chóng đã tố cáo sự vội vã muốn thoát khỏi bầu không khí ngột ngạt này.
Họ nhìn bà Hồng, không phải bằng sự đồng cảm hay thương hại, mà bằng một ánh mắt thất vọng sâu sắc. Có lẽ, họ đã nhìn thấy một khía cạnh khác của người bạn mà bấy lâu nay họ vẫn kính trọng. Từng người một bước ra khỏi nhà, không một lời chào tạm biệt chính thức nào dành cho bà Hồng, chỉ là những cái gật đầu xã giao rồi biến mất nhanh chóng. Cánh cửa khép lại, để lại bà Hồng một mình giữa mâm cơm lạnh tanh và sự im lặng đáng sợ.
Bà Hồng ngồi chết lặng, đôi mắt trừng trừng nhìn theo bóng lưng của mười người bạn, từng người một vội vã khuất dần sau cánh cửa. Mâm cơm trưa thịnh soạn mà bà hằng mong đợi, giờ đây nằm chỏng chơ giữa nhà, nguội lạnh và trống rỗng, như chính tâm hồn bà. Mỗi chiếc đĩa thức ăn sơ sài, nhạt nhẽo trên bàn đều như một lời tố cáo không thể chối cãi, một cái tát giáng thẳng vào mặt bà, đau rát hơn bất kỳ lời nói nào.
Sự ê chề, nhục nhã dâng lên tận cổ họng, nghẹn ứ. Bà cảm thấy như mình vừa bị lột trần trước mặt tất cả bạn bè, bị phơi bày mọi khuyết điểm, mọi sự dối trá mà bấy lâu bà cố công che đậy. Bà thầm nghĩ, cả đời này bà chưa từng cảm thấy nhục nhã đến vậy.
Bà Hồng từ từ quay đầu sang, ánh mắt sắc như dao găm, ghim chặt vào chị Thu. Trong đôi mắt ấy không còn chút tình mẫu tử nào, chỉ còn lại ngọn lửa căm hờn và uất hận đang bùng cháy dữ dội. Bà muốn hét lên, muốn chửi rủa, muốn trút hết mọi tức tối, mọi đau đớn mà chị Thu vừa gây ra cho bà. Nhưng cổ họng bà như bị tắc nghẹn, đôi môi run rẩy, khô khốc không thể thốt ra bất kỳ lời nào. Tất cả những gì bà có thể làm là nhìn chằm chằm vào chị Thu, như thể muốn dùng ánh mắt để thiêu đốt con dâu mình thành tro bụi.
Bà Hồng từ từ quay đầu sang, ánh mắt sắc như dao găm, ghim chặt vào chị Thu. Trong đôi mắt ấy không còn chút tình mẫu tử nào, chỉ còn lại ngọn lửa căm hờn và uất hận đang bùng cháy dữ dội. Bà muốn hét lên, muốn chửi rủa, muốn trút hết mọi tức tối, mọi đau đớn mà chị Thu vừa gây ra cho bà. Nhưng cổ họng bà như bị tắc nghẹn, đôi môi run rẩy, khô khốc không thể thốt ra bất kỳ lời nào. Tất cả những gì bà có thể làm là nhìn chằm chằm vào chị Thu, như thể muốn dùng ánh mắt để thiêu đốt con dâu mình thành tro bụi.
Trong khi đó, chị Thu vẫn bình thản dọn dẹp bát đũa, tiếng loảng xoảng của đồ sứ va vào nhau tạo nên một âm thanh khô khốc trong căn nhà im lặng. Chị không hề liếc nhìn sắc mặt tái mét, cặp mắt đỏ ngầu của mẹ chồng. Một nụ cười kín đáo, gần như không thể nhận ra, khẽ nở trên môi chị Thu. Lần này, trong lòng chị không còn cảm giác tủi nhục hay cam chịu như mấy năm nay làm dâu. Thay vào đó, một sự nhẹ nhõm lan tỏa, cùng với cảm giác thỏa mãn sâu sắc.
Chị Thu biết rõ bà Hồng đang căm hận chị đến mức nào, ánh mắt của bà như muốn nuốt chửng chị. Nhưng chị không sợ. Chị đã thành công trong việc ‘vạch mặt’ mẹ chồng trước mười người bạn trong hội hưu trí của bà, phơi bày sự keo kiệt và đạo đức giả của bà. Dù biết rằng hành động này có thể chỉ là khởi đầu cho một cuộc chiến mới, một giai đoạn đối đầu khốc liệt hơn nhiều, chị Thu vẫn thấy lòng mình thanh thản đến lạ. Có lẽ, đây chính là sự tự giải thoát mà chị hằng mong mỏi, một lần đứng lên cho bản thân sau bao năm chịu đựng.
Buổi trưa hôm đó, khi tiếng chén bát cuối cùng được đặt gọn gàng, và ánh nắng dịu dàng lách qua khe cửa rọi xuống nền nhà, chị Thu cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ. Cuộc sống vốn dĩ là một dòng chảy không ngừng, đôi khi có những khúc cua gập ghềnh, những ghềnh đá hiểm trở. Có những người chọn cách né tránh, chịu đựng, để rồi tích tụ trong lòng những nỗi uất ức. Lại có những người, sau cùng, quyết định đối mặt, dù biết rằng sự đối mặt ấy có thể mang đến những cơn sóng dữ dội. Nhưng chính trong khoảnh khắc quyết định đó, một nguồn sức mạnh mới bùng lên, soi rọi con đường tưởng chừng bế tắc.
Với chị Thu, cái khoảnh khắc nhẹ nhõm và thỏa mãn ấy không phải là sự hả hê chiến thắng một cách tầm thường. Mà đó là sự giải thoát, là một bài học đắt giá về giá trị của bản thân, về giới hạn của sự chịu đựng, và về quyền được sống một đời chân thật. Chị đã hiểu rằng, đôi khi, sự im lặng không phải là vàng, mà là một gông xiềng vô hình trói buộc chính mình. Việc cất lên tiếng nói, dù chỉ bằng hành động, là một cách để khẳng định sự tồn tại và tự trọng. Cuộc chiến gia đình này có thể sẽ kéo dài, nhưng trong tâm hồn chị Thu, một hạt mầm của sự tự do đã nảy mầm. Chị không còn mong cầu sự tha thứ từ bà Hồng, hay bất cứ ai khác. Điều quan trọng nhất là chị đã tìm thấy sự tha thứ cho chính mình – tha thứ cho những năm tháng yếu đuối, cam chịu. Giờ đây, chị biết rằng dù bão tố có đến, chị đã sẵn sàng để đón nhận, với một tâm thế vững vàng hơn bao giờ hết, hướng về một tương lai mà chị tự tay định đoạt.
