câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Trở về từ công tác, tôi đẩ-y vợ xuống giường. Khi khoảnh khắc th-ân m-ật đạt đến đỉnh điểm, cánh tủ bỗng dưng mở ra. Cảnh tượng bí mật lộ diện bên trong đã biến tôi thành một bức tượng chế-t đứng vì ki-nh hã-i…
Chuyến công tác kéo dài ba tuần đã v-ắt kiệt sức lực của Tùng, nhưng đổi lại là một hợp đồng thành công rực rỡ và cảm giác chiến thắng ca-y đắ-ng. Anh đã quen với cảm giác đó – cái cảm giác phải xoa dịu cơn khá-t thành công bằng những cuộc chạy đua không ngừng. Giờ đây, đứng trước cánh cửa căn hộ sang trọng, mọi m-ệt m-ỏi tan biến, chỉ còn lại sự háo hức xen lẫn một chút… kiểm soát.
Vừa mở cửa, mùi hương nước hoa x-a x-ỉ thoảng qua, nhưng Tùng lại nhận ra mùi hương đó không đủ mạnh để át đi một mùi hương khác đã quá quen thuộc: mùi ẩm mốc nhẹ nhàng, lẩn khuất đâu đó trong không khí, một thứ mùi khó chịu mà anh luôn cố gắng lờ đi.
Linh, vợ anh, đang ngồi trên sofa, tay cầm một cuốn tạp chí thời trang. Vẻ đẹp sắc sảo của cô vẫn như một tác phẩm điêu khắc đắt tiền, nhưng ánh mắt lại như một mặt hồ phẳng lặng, quá yên tĩnh.
“Anh về rồi à?” Linh hỏi, giọng đều đều, không một chút rung động nào thể hiện sự nhớ nhung. Cô không đứng dậy.
Tùng ném chiếc vali da cá sấu xuống sàn, tiếng rầm nhỏ vang lên đủ để tạo ra một ch-ấn đ-ộng tâm lý. Anh nở một nụ cười mà anh biết rõ là giả tạo, một nụ cười sắ-c như d-ao cạ-o.
“Ừ. Về rồi,” anh đáp, bước tới gần. “Em xem ra vẫn rất th-ảnh th-ơi nhỉ. Tôi đã chinh phục một thị trường mới, trong khi em ở đây, chinh phục… trang bìa của một tờ tạp chí. Một sự cống hiến khác biệt.”
Linh khép tạp chí lại, đặt nó xuống bàn một cách thận trọng, như thể nó là bằng chứng duy nhất cho sự tồn tại của cô. “Anh luôn nói công việc của anh là sự nghiệp còn của em là tiêu khiển. Tiêu khiển thì cần gì phải chinh phục hay cống hiến? Em chỉ đang sống cuộc đời mà anh mua cho em thôi, Tùng.”
Lời nói của cô như một cái t-át nhẹ nhưng thấm thía. Tùng cảm thấy sự tức gi-ận trào lên, nhưng anh nuốt nó xuống. Không phải lúc.
“À, phải rồi. Sự xa hoa này là thành quả của công việc tôi. Em nói đúng. Giờ thì bỏ cái sự ‘ti-êu khi-ển’ đó xuống đi. Tôi không đợi ba tuần chỉ để ngắm em làm một bức tượng đẹp đẽ vô hồ-n,” Tùng nói, giọng chuyển sang âm trầm, đầy quyền lực. Anh cúi xuống, nhấc bổng cô lên vai một cách th-ô b-ạo nhưng đầy d-ục v-ọng chiếm hữu.
Linh bật cười khẩy, vòng tay qua cổ anh. “Đúng là bản năng động vật của đàn ông thành đạt. Không cần lời nói hoa mỹ, chỉ cần sự xác nhận thể chất.”
“Và em thì sao, Linh? Em không nhớ tôi, hay chỉ nhớ cái cảm giác được chiế-m hữ-u bởi người chồng có thể che chở cho em khỏi cái thế giới l-ộn x-ộn, lu-ộm thu-ộm bên ngoài kia?” Tùng thì thầm vào tai cô, vừa đi vừa đẩy cánh cửa phòng ngủ.
Không trả lời, Linh chỉ si-ết ch-ặt tay hơn, ánh mắt cô khóa chặt vào ánh mắt anh qua tấm gương lớn đối diện giường. Trong mắt cô là một hỗn hợp của sự khao khát th-ể x-ác, sự khi-nh mi-ệt ẩn giấu, và một nỗi cô đơn mà Tùng không bao giờ muốn thừa nhận.
Họ rơi xuống tấm ga trải giường lụa l-ạnh l-ẽo. Vòng tay của Tùng đầy mạnh mẽ, sự trở về của anh là một cơn bã-o đòi hỏi mọi thứ. Anh lao vào cô, mong muốn chứng minh không chỉ tình yêu, mà còn là qu-yền s-ở hữ-u và sự ưu việt của mình. Cô đáp lại, không phải bằng sự dịu dàng của một người vợ nhớ chồng, mà bằng sự điên cuồng của một người phụ nữ bị giam cầm trong chính cuộc hôn nhân hoàn hảo này, tìm kiếm một giây phút được cảm nhận mình vẫn còn sống, vẫn còn ý nghĩa.
C-ơ t-hể họ quấn lấy nhau, sự kh-ao kh-át dâng lên thành một con sóng d-ữ dộ-i. Trong khoảnh khắc ấy, không còn Tùng, không còn Linh, chỉ còn hai sinh vật đang cố gắng lấp đầy khoảng trống vô định trong l-inh h-ồn bằng lử-a và x-ác th-ịt. Tùng nhắm mắt lại, cảm nhận sự lên cao trào đang đến, một sự giải thoát khỏi sự mệt mỏi, khỏi những con số, khỏi cả Linh – người vợ anh không thể hiểu hết.
Anh nghiêng người, chuẩn bị cho tiếng th-ở d-ốc cuối cùng…
RẦM!
Một tiếng động kh-ô khố-c, sắ-c l-ạnh vang lên, không phải tiếng tim đập, không phải tiếng gầm gừ thỏa mãn.
Tùng ch-ết đứng. Mọi cảm xúc, mọi khao khát, mọi ý nghĩ đều bị đóng băng.
Cánh cửa tủ quần áo âm tường đối diện giường, bị dính hờ sau nhiều năm sử dụng, đã bật tung ra do chấn động mạnh lúc họ vừa ngã xuống giường.

Cánh cửa tủ gỗ gõ đỏ đắt tiền hé mở, để lộ ra khoảng không u tối bên trong. Nhưng điều khiến Tùng hoàn toàn đóng băng không phải là bóng tối, mà là một đôi mắt đang mở to, thở dốc vì thiếu oxy, rực lên sự sợ hãi xen lẫn sự nhục nhã tột cùng.
Nằm co quắp giữa những chiếc đầm hàng hiệu đắt đỏ của Linh là một người đàn ông. Anh ta hoàn toàn trần trụi, thân thể đầm đìa mồ hôi, gương mặt gầy gộc đang cắt không còn một giọt máu.
Đó không phải ai xa lạ.
Đó chính là Huy — chiếc gã nhân viên giao hàng, bảo trì kiêm sửa chữa điện nước tư nhân mà Tùng từng nhìn thấy vài lần ở khu chung cư cao cấp này. Một kẻ mà Tùng chưa bao giờ cất công nhìn thẳng mặt, một kẻ ở tầng lớp đáy xã hội mà anh luôn dùng ánh mắt coi thường mỗi khi đi ngang qua.
Mọi thứ trong phòng ngủ như bị rút sạch không khí. Tùng chết đứng trên người Linh, toàn thân cứng đờ như một khối đá lạnh băng. Dục vọng vừa dâng tràn lên đỉnh điểm trong phút chốc biến thành một luồng băng tuyết buốt giá, xé rách từng tế bào, đâm thấu vào lòng tự trọng và sự kiêu hãnh của một người đàn ông thành đạt.
Nhân tình. Vợ anh — người phụ nữ luôn tỏ ra thanh cao, kiêu kỳ, ngoan hiền và đạo mạo — lại giấu một gã đàn ông trần truồng trong tủ quần áo ngay tại chiếc giường ngủ của hai vợ chồng!
Tùng chậm rãi ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh xoáy sâu vào Linh.
Trái ngược với sự bàng hoàng của Tùng và sự run rẩy như cầy sấy của gã nhân tình trong tủ, Linh vẫn nằm đó. Sự hoảng loạn chỉ xẹt qua mắt cô trong đúng một giây ngắn ngủi, rồi nhanh chóng bị thay thế bằng một nụ cười khẩy cay đắng, nham hiểm và lạnh ngắt. Cô không hề có ý định che đậy thân thể, cũng chẳng buồn thanh minh.
“Ồ…” — Linh cất giọng, nhỏ nhẹ nhưng sắc lẹm như một lưỡi dao cứa vào không gian tĩnh lặng. — “Cánh cửa tủ bị hỏng chốt tuần trước. Em đã dặn gã bảo trì sửa rồi… mà xem ra gã sửa chưa xong.”
“Rống!” — Một tiếng gầm thất thanh bùng nổ từ cổ họng Tùng.
Anh lao khỏi giường như một con thú dữ bị trọng thương. Tùng túm lấy cổ gã nhân tình, lôi xổng anh ta ra khỏi chiếc tủ quần áo. Tiếng móc treo đồ rơi vãi sang sảng, tiếng gã đàn ông van xin thảm thiết hòa lẫn vào cơn giận dữ điên cuồng của Tùng.
“Xin… xin anh! Tôi sai rồi! Là cô ấy… là cô ấy gọi tôi lên! Cô ấy cho tôi tiền… xin anh đừng đánh!” — Huy lạy như tế tươi, thân thể trần trụi co quắp dưới sàn nhà sang trọng, giơ hai tay che mặt.
Tùng giơ nắm đấm lên, định dốc toàn lực giáng xuống khuôn mặt đê tiện kia. Nhưng bàn tay anh dừng lại giữa không trung. Anh nhìn gã đàn ông bẩn thỉu đang run rẩy dưới chân mình, rồi nhìn sang Linh — người đang thong thả khoác chiếc áo ngủ bằng lụa satin lên người, tự tay châm một điếu thuốc lá mỏng dù trước đây cô luôn giả vờ dịu dàng, ghét mùi khói thuốc trước mặt anh.
Sự khinh bỉ tột cùng tràn ngập tâm trí Tùng. Đánh gã này thì được gì? Nó chỉ làm bẩn tay anh, làm vấy bẩn thêm cái bi kịch ghê tởm này.
“Cút!” — Tùng gằn giọng, âm thanh trầm đục từ sâu trong lồng ngực.
Gã nhân tình như vơ được cọc, không kịp vơ lấy quần áo, chỉ ôm vội chiếc quần đùi rồi lao ra khỏi cửa phòng ngủ như một con chó hoảng loạn, chạy trốn vào bóng đêm hành lang.
Căn phòng ngủ rộng lớn chỉ còn lại hai vợ chồng. Khói thuốc lá từ môi Linh cuộn tròn trong không khí, mang theo một mùi hương xa xỉ nhưng thối nát.
Tùng đứng đó, thở dốc, hai tay nắm chặt đến mức móng tay đâm sâu vào thịt, máu ứa ra.
“Tại sao?” — Anh hỏi, từng chữ rớt xuống sàn nhà lạnh lẽo. — “Tôi cho em tất cả. Căn hộ sang trọng này, thẻ ngân hàng không giới hạn, những chuyến du lịch đắt đỏ, vị thế của một người phụ nữ vạn người mê. Em luôn đóng vai một người vợ ngoan hiền, đạo mạo, công dung ngôn hạnh trước mặt gia đình tôi, trước mặt xã hội… Tại sao lại là gã phế thải đó? Tại sao lại là ngay trên chiếc giường này?”
Linh nhả một hơi khói, ánh mắt cô nhìn Tùng — không phải sự hối hận, mà là sự căm hờn dồn nén suốt nhiều năm tháng. Sự giả tạo, ngoan hiền bấy lâu nay hoàn toàn nứt vỡ, để lộ ra một con người lăng loàn, hư hỏng và đầy hận thù.
“Tại sao ư?” — Linh bật cười, tiếng cười chua chát vang lên giữa không gian sang trọng. — “Anh hỏi hay lắm, Tùng! Anh cho em tất cả? Không! Anh chỉ cho em sự cô đơn và cái lồng dát vàng này thôi!”
Linh bước lại gần Tùng, đôi mắt đỏ ngầu nhưng tràn đầy sự khiêu khích:
“Anh đi công tác hết tuần này đến tháng khác. Khi trở về, anh coi em là cái gì? Anh coi em như một món đồ chơi đắt tiền, một thứ chiếc cúp chiến thắng để anh giải tỏa dục vọng và thể hiện quyền lực của một kẻ thành đạt! Anh nghĩ tiền của anh có thể lấp đầy sự trống trỗng trong em sao? Anh muốn một người vợ ngoan hiền để làm đẹp mặt anh với đối tác, để gia đình anh hãnh diện, và em đã đóng tròn vai đó suốt bốn năm qua!”
“Ngoan hiền?” — Tùng nghiến răng, cơ mặt co giật. — “Bằng cách dắt những gã đàn ông bẩn thỉu về nhà khi tôi vắng nhà?”
Linh nhếch môi, nụ cười trở nên thô bạo và trần trụi:
“Đúng vậy! Bất kỳ ai! Từ gã huấn luyện viên gym, gã lái xe, cho đến gã sửa điện nước… Bất kỳ người đàn ông nào có thể cho em cảm giác em là một con người, chứ không phải một bức tượng gỗ trong căn hộ này! Anh nghĩ gã vừa rồi là người duy nhất sao? Tùng ơi là Tùng, anh thông minh trên thương trường bao nhiêu thì anh ngu ngốc trong căn nhà này bấy nhiêu! Căn phòng này, chiếc giường này… chưa bao giờ thuộc về một mình anh!”
Bốp!
Cú tát nảy lửa của Tùng giáng xuống gò má mịn màng của Linh. Mặt cô lệch sang một bên, khóe môi rỉ máu. Nhưng Linh không khóc. Cô từ từ quay lại, nở một nụ cười bệnh tồi, lấy tay lau đi giọt máu tươi rồi nhìn thẳng vào mắt Tùng.
“Đánh hay lắm.” — Cô thì thầm. — “Ít nhất bây giờ anh cũng biểu lộ chút cảm xúc thực sự của một con người, chứ không phải cái vẻ đạo mạo, kiểm soát phát tởm của anh.”
Sự thật nghiệt ngã như một dòng độc tố chạy dọc sống lưng Tùng. Đằng sau vẻ ngoài thanh lịch, tri thức, dịu dàng mà anh luôn tự hào khoe khoang với bạn bè, đằng sau một người vợ luôn làm tròn trách nhiệm dâu hiền vợ thảo mỗi khi về quê… lại là một người phụ nữ với tâm hồn bị tha hóa, lăng loàn và thác loạn đến biến thái. Cô ta không chỉ phản bội anh, cô ta dùng sự dâm dục dối trá để trả thù sự lạnh lùng và tính kiểm soát của anh.
Anh đã biến cô thành một tù nhân trong cái lồng dát vàng, và cô đã biến cái lồng đó thành một bãi rác đồi trụy để hủy hoại lòng tự trọng của anh.
Tùng lùi lại vài bước. Anh nhìn quanh căn phòng ngủ mà anh từng tự hào là tổ ấm. Mọi thứ — từ tấm ga trải giường bằng lụa tơ tằm, chiếc đèn chùm pha lê đắt tiền, cho đến mùi nước hoa xa xỉ — giờ đây chỉ còn là thứ mùi ẩm mốc, ghê tởm của sự dối trá và nhục nhã.
Sự kiêu hãnh của Tùng hoàn toàn sụp đổ, nhưng anh không đánh cô nữa. Sự tức giận điên cuồng ban nãy bỗng nhiên biến mất, nhường chỗ cho một sự khinh bỉ sâu sắc và sự trống rỗng đến vô tận.
“Em nói đúng.” — Tùng cất giọng, nhỏ nhẹ nhưng lạnh hơn cả băng tuyết. — “Tôi đã sai khi nghĩ tiền bạc có thể mua được sự tử tế của một con người. Nhưng em cũng nhầm rồi, Linh. Em không phải là nạn nhân. Em chỉ là một kẻ đồi trụy, đê tiện, dùng sự ghen tuông và trống rỗng của bản thân để bào chữa cho sự lăng loàn của chính mình.”
Tùng bước lại phía bàn làm việc, mở cặp táp lấy ra một tập tài liệu. Đó là tờ đơn ly hôn mà anh đã chuẩn bị từ trước — không phải vì nghi ngờ cô ngoại tình, mà vì anh vốn dự định sẽ sắp xếp cho cô một cuộc sống tự do hơn sau những chuỗi ngày anh quá bận rộn với công việc.
Anh đặt tờ đơn lên bàn, cùng chiếc bút kim loại.
“Ký đi.” — Tùng nói. — “Và bước ra khỏi cuộc đời tôi. Ngay lập tức.”
Linh nhìn tờ đơn ly hôn, nụ cười trên môi cô vụt tắt. Lần đầu tiên trong đêm, ánh mắt cô hiện lên sự hoảng loạn thực sự.
Cô muốn trả thù anh, muốn chà đạp lên sự kiêu hãnh của anh, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ đến kịch bản mình sẽ mất tất cả. Cô hiểu rõ, một khi bước ra khỏi đây với danh nghĩa một kẻ lăng loàn bị bắt quả tang, cô sẽ không có một xu dắt lưng, sự nghiệp, danh dự và vị thế xã hội của cô sẽ hoàn toàn tan thành mây khói.
“Tùng… anh không thể làm thế…” — Linh lắp bắp, chiếc áo lụa trên người cô run lên. — “Anh mà làm lớn chuyện, danh dự của anh cũng mất! Mọi người sẽ cười vào mặt anh vì có một người vợ như em!”
Tùng bật cười — một tiếng cười nhẹ nhàng nhưng đầy sự dứt khoát của một người đã không còn gì để mất.
“Danh dự của tôi do chính tay tôi tạo ra trên thương trường, chứ không dựa vào một người phụ nữ lăng loàn như em. Còn em… em nghĩ tôi sẽ giấu giếm chuyện này để bảo vệ cái gọi là ‘mặt mũi’ sao? Toàn bộ camera ẩn trong căn hộ này — thứ mà tôi lắp đặt để bảo vệ tài sản mỗi khi đi công tác xa — đã ghi lại không sót một chi tiết nào trong suốt ba tuần qua.”
Lời nói của Tùng như một đòn đánh chí mạng giáng thẳng vào Linh. Gương mặt cô cắt không còn một giọt máu. Cô quỵ xuống sàn nhà, chiếc áo lụa satin xộc xệch.
Tất cả những lần cô dắt nhân tình về nhà, tất cả những hành vi thác loạn, đồi trụy sau lưng anh… đều đã nằm gọn trong chiếc ổ cứng của hệ thống an ninh.
“Ký đơn, ôm quần áo của em và cút đi.” — Tùng quay lưng lại, hướng mắt ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố về đêm rực rỡ ánh đèn nhưng xa lạ và lạnh lẽo. — “Nếu không, ngày mai, toàn bộ bằng chứng này sẽ nằm trên bàn làm việc của bố mẹ em, của bạn bè em, và tại tòa án. Tôi sẽ cho cả cái xã hội này thấy bản chất thật đằng sau vẻ ngoan hiền đạo mạo mà em luôn tự hào.”
Linh run rẩy cầm lấy chiếc bút. Đôi tay từng được chăm sóc tỉ mỉ ở những spa đắt đỏ nhất giờ đây run bắn, không thể viết nổi một nét chữ hoàn chỉnh. Cô khóc — những giọt nước mắt thực sự của sự hối hận, sợ hãi và nhục nhã. Nhưng đã quá muộn. Không còn sự dịu dàng nào dành cho cô nữa.
Khi nét chữ cuối cùng trên tờ đơn ly hôn được hoàn tất, Linh ôm lấy vài bộ quần áo lộn xộn, lảo đảo bước ra khỏi căn hộ sang trọng. Cánh cửa gỗ nặng nề khép lại sau lưng cô với một tiếng sập khô khốc, vĩnh viễn đóng lại cuộc sống nhung lụa và sự dối trá mà cô đã cố công xây dựng.
Căn hộ trở lại sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Tùng đứng một mình giữa phòng khách rộng lớn. Anh bước lại gần chiếc tủ quần áo gỗ gõ đỏ, tự tay đóng chặt cánh cửa tủ đã bị hỏng chốt.
Anh nhìn vào chiếc gương lớn đối diện giường ngủ. Trong gương, người đàn ông 35 tuổi thành đạt, giàu có vẫn đứng đó, nhưng ánh mắt đã hoàn toàn thay đổi. Sự kiêu ngạo, tính kiểm soát mù quáng đã biến mất, nhường chỗ cho một bài học cay đắng nhưng đắt giá về bản chất của con người và hôn nhân.
Sự sang trọng hay vẻ ngoài đạo mạo chưa bao giờ là thước đo cho một tâm hồn tử tế. Và một cuộc hôn nhân xây dựng trên sự kiểm soát, thiếu vắng sự chia sẻ thực sự sẽ luôn là mầm mống cho những bi kịch thối nát nhất.
Tùng hít một hơi thật sâu, mở tung tất cả các ô cửa sổ trong căn hộ để gió đêm lùa vào, xua tan đi mùi nước hoa xa xỉ, mùi ẩm mốc và cả mùi hương dối trá vừa tàn rụi. Anh biết, ngày mai khi mặt trời mọc, anh sẽ phải bắt đầu lại mọi thứ — không phải với tư cách một kẻ chiến thắng trên thương trường, mà là một con người học cách sống thật với chính mình.