Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Nửa năm kể từ ngày hai đứa trẻ không còn, tôi dần hiểu ra thế nào mới là dáng vẻ mà Tạ Cảnh Hoài muốn nhìn thấy ở một người vợ.

“An An, em đang nghĩ gì vậy?”
Tiếng của Tạ Cảnh Hoài kéo tôi quay về với hiện thực. Mưa bên ngoài mái hiên vẫn rơi xối xả, từng hạt mưa hắt vào chiếc áo len mỏng khiến da thịt tôi lạnh buốt.
Tôi nhẹ nhàng kéo tay mình ra khỏi nếp siết của anh. Lần này, Tạ Cảnh Hoài không giữ lại nữa.
“Em không nghĩ gì cả. Xe đến rồi, em đi đây.”
Chiếc xe hơi màu đen dừng lại ngay trước bậc thềm. Tài xế bước xuống mở cửa. Tôi bước vào trong, không ngoái đầu nhìn lại lấy một lần.
Qua kính chiếu hậu, tôi thấy dáng người cao lớn của Tạ Cảnh Hoài vẫn đứng chôn chân dưới mái hiên biệt thự. Ánh mắt anh dán chặt vào chiếc xe, chứa đựng một sự bất an mơ hồ mà chính anh cũng không thể gọi tên.
01. Đêm mưa ở khu ổ chuột
Con hẻm nhỏ thuộc khu ổ chuột nằm ở rìa phía Tây thành phố. Mùi ẩm mốc của những ngôi nhà xuống cấp, mùi rác thải tồn đọng hòa cùng mùi mưa tạo thành một không gian ngột ngạt đến khó thở.
Tôi bước xuống xe. Tài xế nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại rồi vội vã nhấn ga phóng đi, để lại một mình tôi giữa bóng tối mênh mông.
Tạ Cảnh Hoài nói anh đã cho người dàn xếp, chỉ là “diễn một màn” để paparazzi chụp được cảnh tôi — vợ chính thức của Tạ Cảnh Hoài — xuất hiện ở nơi tồi tàn này, từ đó thu hút sự chú ý của dư luận, xóa tan bê bối thân mật của Tống Nhược Ly với nam người mẫu.
Tôi mỉm cười cay đắng. Anh luôn tin rằng mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của mình.
Nhưng anh đã quên mất một điều: Con người ở nơi đáy xã hội này không phải là những diễn viên được trả lương để diễn theo kịch bản của anh.
Tôi bước đi trong con hẻm hẹp, nước mưa ngấm lạnh qua lớp áo mỏng khiến dạ dày bắt đầu quặn lên từng hồi đau đớn. Nỗi đau ấy như hàng ngàn mũi kim châm vào ruột gan, quen thuộc đến mức tôi chỉ biết cắn chặt môi, âm thầm chịu đựng.
Từ trong bóng tối của một căn nhà hoang, ba bóng đàn ông nồng nặc mùi rượu bước ra.
“Ơ kìa, người đẹp ở đâu lạc vào đây thế này?” Một gã xăm trổ tiến lại gần, ánh mắt đờ đẫn vì hơi men dán chặt vào tôi.
Tôi lùi lại một bước, giọng bình thản: “Tạ Cảnh Hoài bảo các người đến đây diễn kịch đúng không? Ảnh chụp xong chưa? Tôi muốn về.”
Gã xăm trổ bật cười hô hố, quay sang hai tên đồng bọn: “Tạ Cảnh Hoài? Thằng đại gia đó đưa cho bọn tao vài đồng lẻ bảo đứng gác cửa thôi. Nhưng nó đâu có dặn là không được ‘đụng’ vào cô em xinh đẹp thế này?”
Tên còn lại xông tới, chộp lấy vai tôi.
Sự bẩn thỉu và tàn nhẫn ấy không làm tôi hoảng loạn. Trái tim tôi đã chết cùng hai đứa trẻ trong căn phòng tối nửa năm trước rồi. Tôi đẩy mạnh tên đó ra, nhưng cơn đau dạ dày bùng phát dữ dội khiến tôi khuỵu gối xuống vũng nước mưa bẩn thỉu.
“Khụ…”
Một ngụm máu tươi ngào ngạt mùi sắt trào ra từ cổ họng tôi, nhuộm đỏ một khoảng vũng nước dưới chân.
Mấy tên đao phủ giật mình lùi lại. Chúng nhìn vũng máu tươi, nhìn gương mặt cắt không còn một giọt máu của tôi, hơi rượu lập tức bay sạch.
“Mẹ kiếp! Cô ta bị bệnh sắp chết rồi! Mau đi thôi không lại dính dớp!”
Chúng hoảng hốt bỏ chạy vào trong đêm tối.
Tôi nằm gục trên mặt đất lạnh ngắt. Cơn mưa xối xả đập vào lưng tôi, nhưng tôi không còn cảm thấy lạnh nữa. Cơ thể tôi như nhẹ hẫng đi.
Tôi rút chiếc điện thoại trong túi ra. Màn hình nhấp nháy vài cái rồi tắt ngấm vì ngấm nước.
Tôi khẽ nhắm mắt lại. Trong bóng tối mênh mông, tôi như nhìn thấy hai thiên thần nhỏ đang vẫy tay gọi mình.
Mẹ đến với các con đây…
02. Sự hối hận muộn màng của Tạ Cảnh Hoài
Tại căn biệt thự họ Tạ, Tạ Cảnh Hoài ngồi trong phòng làm việc, tay cầm ly rượu sóng sánh nhưng không uống một ngụm nào.
Đồng hồ trên tường đã chỉ ba giờ sáng.
Lòng anh bồn chồn một cách kỳ lạ. Hình ảnh An An ngoan ngoãn đi qua những mảnh sứ vỡ, hình ảnh cô im lặng chấp nhận đến khu ổ chuột, và đặc biệt là ánh mắt bình thản đến mức tuyệt vọng của cô trước khi đi cứ lảng vảng trong tâm trí anh.
“An An, em định cứ thế mà đi à? Không có lời nào muốn nói với anh sao?”
“Có một chuyện… Tối nay em đi đâu, anh đừng nói với mẹ em.”
Tạ Cảnh Hoài siết chặt ly thủy tinh. Tại sao cô lại dặn như vậy? Tại sao cô không khóc? Tại sao cô không mắng chửi anh như trước đây?
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng làm việc bị bật mở. Tống Nhược Ly chạy vào, gương mặt trang điểm kỹ lưỡng tràn ngập sự vui mừng:
“Cảnh Hoài! Báo chí đổi hướng rồi! Paparazzi vừa đăng ảnh chị An An xuất hiện ở khu ổ chuột, dư luận đang đổ xô vào chỉ trích chị ấy làm xấu mặt nhà họ Tạ rồi! Em được cứu rồi!”
Tạ Cảnh Hoài nhìn Tống Nhược Ly. Lần đầu tiên trong đời, anh cảm thấy gương mặt xinh đẹp của người phụ nữ này lại xa lạ và đáng ghét đến thế.
Anh đứng bật dậy, hất văng ly rượu trên bàn: “Đủ rồi!”
“Cảnh Hoài… Anh sao thế?” Tống Nhược Ly giật mình hốt hoảng.
Tạ Cảnh Hoài không đáp. Anh rút điện thoại ra gọi cho tài xế: “Đến khu ổ chuột đón An An về ngay lập tức!”
“Sếp… sếp ơi…” Giọng tài xế ở đầu dây bên kia run rẩy mãnh liệt. “Tôi… tôi vừa quay lại khu ổ chuột đón phu nhân… Nhưng… nhưng mà…”
“Nhưng cái gì?! Nói mau!” Tạ Cảnh Hoài gào lên, cơn sợ hãi chưa từng có tràn ngập trong lồng ngực anh.
“Phu nhân… phu nhân gục dưới vũng nước mưa… Người ta vừa đưa phu nhân vào bệnh viện cấp cứu… Bác sĩ nói… nói phu nhân bị xuất huyết dạ dày diện rộng, nhịp tim đã dừng từ trước khi đến bệnh viện…”
Chiếc điện thoại trên tay Tạ Cảnh Hoài rơi bộp xuống sàn nhà.
Toàn bộ sức lực trong người anh như bị rút cạn. Anh lùi lại vài bước, va sầm vào kệ sách phía sau.
“Không thể nào… Cô ấy chỉ mới đi vài tiếng… Cô ấy đang dọa mình… Đúng rồi, cô ấy đang giả vờ để mình chú ý!”
Tạ Cảnh Hoài lao ra khỏi biệt thự như một kẻ điên. Anh tự mình lái xe, nhấn ga phóng bạt mạng trong đêm mưa bão, mặc kệ tiếng gọi của Tống Nhược Ly phía sau.
03. Tấm mành sự thật bị xé rách
Khi Tạ Cảnh Hoài lao vào hành lang bệnh viện, đèn phòng cấp cứu đã tắt ngấm.
Một chiếc giường đẩy được phủ tấm vải trắng chậm rãi được đẩy ra ngoài.
Tạ Cảnh Hoài lao đến, hai tay run rẩy nắm lấy mép tấm vải trắng: “An An… An An! Em dậy đi! Đừng giả vờ nữa! Anh không phạt em nữa, anh không bắt em thay Nhược Ly nữa! Em dậy nhìn anh đi!”
Vị bác sĩ già bước ra, nhìn Tạ Cảnh Hoài bằng ánh mắt đầy giận dữ và khinh bỉ:
“Anh là người nhà của bệnh nhân?”
“Tôi là chồng cô ấy!” Tạ Cảnh Hoài gào lên.
“Chồng?” Bác sĩ bật cười chua chát, hất tay Tạ Cảnh Hoài ra khỏi chiếc giường. “Anh còn có mặt mũi nhận mình là chồng cô ấy sao? Bệnh nhân bị xuất huyết dạ dày mãn tính do chấn thương tâm lý và suy dinh dưỡng nặng từ nửa năm trước! Lần trước cô ấy nhập viện vì sảy thai hai đứa trẻ, dạ dày đã bị tổn thương nghiêm trọng. Tôi đã dặn người nhà phải chăm sóc đặc biệt, không được để cô ấy chịu kích động hay lạnh giá nữa!”
Tạ Cảnh Hoài đứng chết dí tại chỗ: “Sảy thai… hai đứa trẻ…”
“Đúng vậy!” Bác sĩ ném hồ sơ bệnh án vào ngực Tạ Cảnh Hoài. “Nửa năm trước cô ấy bị nhốt ba ngày ba đêm không ăn không uống, hai đứa trẻ sáu tháng tuổi tử vong trong bụng khiến cô ấy suýt mất mạng trên bàn mổ! Tẩy thai xong, cơ thể cô ấy đã suy kiệt hoàn toàn. Mỗi lần dạ dày đau, cô ấy đều âm thầm chịu đựng. Hôm nay cô ấy bị bắt đứng dưới mưa lạnh, dạ dày xuất huyết cấp tính không được cấp cứu kịp thời… Anh rốt cuộc là chồng hay là kẻ thù của cô ấy?!”
Tạ Cảnh Hoài run rẩy mở hồ sơ bệnh án ra.
Những dòng chữ đen trắng hiện ra như những lưỡi dao đâm nát trái tim anh:
“Bệnh nhân: Cố An An.” “Tình trạng: Mất hai thai nhi sáu tháng tuổi do chấn thương thể chất và tinh thần kéo dài.” “Chẩn đoán lần cuối: Ung thư dạ dày giai đoạn cuối biến chứng xuất huyết diện rộng. Thời gian sống dự kiến: Không quá một tháng.”
Tờ giấy chẩn đoán được ký từ một tháng trước.
Tạ Cảnh Hoài quỳ gục xuống sàn nhà bệnh viện lạnh ngắt.
Hóa ra… nửa năm qua, sự im lặng của cô không phải là ngoan ngoãn.
Sự không phản kháng của cô không phải là phục tùng.
Mà là cô đã biết mình sắp chết.
Cô đã trải qua những cơn đau xé ruột xé gan một mình, trong khi anh bận rộn dỗ dành Tống Nhược Ly, bận rộn nghĩ cách bắt cô gánh tội thay cho người phụ nữ khác.
Nửa năm trước, anh khóa cửa căn phòng đó, chính tay anh đã giết chết hai đứa con của mình và gieo mầm mống cái chết cho người vợ mà anh từng thề hứa bảo vệ cả đời.
Tạ Cảnh Hoài run rẩy giơ tay lật tấm vải trắng ra.
Gương mặt An An gầy gò, bình thản như đang ngủ. Trên môi cô vẫn đọng lại một nụ cười khẽ — nụ cười giải thoát khỏi anh, khỏi cuộc hôn nhân đục ngầu đau khổ này.
“An An… Anh xin lỗi… Anh xin lỗi…” Tạ Cảnh Hoài ôm lấy cái xác lạnh ngắt của cô, nước mắt hòa cùng máu trên áo cô, gào khóc trong sự tuyệt vọng vô bờ bến.
Но cô không bao giờ tỉnh lại để nghe lời xin lỗi của anh nữa.
04. Cái giá của sự tàn nhẫn
Một tuần sau đám tang của An An.
Mẹ của An An — người mẹ già yếu đang điều trị trong bệnh viện — nhận được một tập tài liệu do luật sư gửi đến. Đó là toàn bộ di chúc của An An, cùng tệp âm thanh ghi lại toàn bộ những gì Tạ Cảnh Hoài và Tống Nhược Ly đã làm với cô trong nửa năm qua.
Bà gục khóc bên di ảnh con gái, rồi dùng toàn bộ lực lượng của gia đình họ Cố để khởi kiện Tạ Cảnh Hoài và Tống Nhược Ly ra tòa về tội cố ý gây thương tích và ngược đãi dẫn đến chết người.
Tin tức Tạ Cảnh Hoài nhốt vợ đang mang thai ba ngày ba đêm khiến hai đứa trẻ tử vong, ép vợ đi qua mảnh sứ vỡ và bắt vợ gánh tội cho nhân tình bị tung ra toàn bộ trên các phương tiện truyền thông.
Đế chế nhà họ Tạ sụp đổ chỉ trong một đêm. Cổ phiếu rớt giá không phanh, các đối tác đồng loạt hủy hợp đồng.
Tống Nhược Ly bị công chúng tẩy chay dữ dội, bị gia đình ruột thịt từ bỏ và đối mặt với án phạt tù vì hành vi vu khống, hủy hoại tài sản và liên đới trong vụ án ngược đãi An An.
Còn Tạ Cảnh Hoài… anh không bỏ chạy, cũng không dùng tiền để lấp liếm sự việc.
Anh ngồi trong căn biệt thự trống tàn, xung quanh chất đầy những kỷ vật của An An. Chiếc lọ nước hoa cũ, chiếc áo len mỏng thấm nước mưa, và bản thiết kế căn nhà nhỏ mà hai người từng cùng nhau vẽ nên sáu năm trước.
Anh tự tay ký vào bản giao nộp toàn bộ tài sản cho gia đình họ Cố để bồi thường, rồi lặng lẽ bước vào đồn công an tự thú.
Ngày Tạ Cảnh Hoài nhận án phạt mười năm tù giam, mưa ngoài trời lại đổ xuống dầm dề.
Nằm trong căn phòng giam chật hẹp, anh nhìn qua ô cửa sổ nhỏ lên bầu trời xám xịt. Anh nhớ lại câu nói cuối cùng của An An trước khi rời khỏi nhà:
“Có một chuyện… Tối nay em đi đâu, anh đừng nói với mẹ em.”
Bởi vì cô biết, đêm đó cô đi sẽ không bao giờ trở về nữa.
Cô không muốn mẹ mình phải đau lòng trước khi cô trút hơi thở cuối cùng.
Tạ Cảnh Hoài cuộn tròn người trên chiếc giường xi măng lạnh ngắt, lấy tay ôm chặt lấy đầu. Sự hối hận và dằn dặc như một loại độc dược gặm nhấm từng tế bào trong cơ thể anh mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút.
Anh sẽ phải sống tiếp mười năm, hai mươi năm, hoặc cả phần đời còn lại trong sự dằn dằn và cô độc tuyệt đối. Đó mới chính là hình phạt tàn nhẫn nhất mà An An để lại cho anh — một hình phạt không bằng lời nói, nhưng kéo dài đến tận cùng của sự sống.