
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Chỉ vì sau khi cưới tính tình của vợ khác xa với lúc đang yêu. Người chồng quyết định gửi vợ về nhà bố mẹ đẻ, để nhờ bố mẹ dạy lại, sáng ra thấy hình ảnh bố vợ đăng trên FB mặt tôi tái xanh….
Tôi và Hà quen nhau ba năm trước khi cùng làm chung dự án tại một công ty truyền thông. Ngày mới yêu, Hà trong mắt tôi là cô gái nhẹ nhàng, chu đáo và rất biết quan tâm người khác. Nhưng từ ngày về chung một nhà, mọi thứ bắt đầu thay đổi. Hà trở nên kiên quyết và cứng cỏi hơn hẳn. Cô ấy sẵn sàng đáp trả mỗi khi tôi đưa ra nhận xét. Tôi góp ý cô ấy nên cân đối lại tài chính, Hà bảo tiền cô ấy tự làm ra nên có quyền quyết định. Tôi bảo cuối tuần xếp lịch về quê thăm bố mẹ tôi, Hà nói lịch trình làm việc bận rộn. Tôi bảo cô ấy chủ động dậy sớm chuẩn bị bữa sáng, Hà thản nhiên đáp rằng cả hai đều đi làm như nhau, ai cũng có thể tự lo cho bản thân.
Đỉnh điểm là tối hôm trước, tôi đi gặp khách hàng về muộn, mệt mỏi và đói bụng. Bước vào nhà, tôi thấy Hà đang nằm trên sofa nghe nhạc. Tôi hỏi: – Em chưa chuẩn bị gì ăn tối à?
Hà đáp giọng phẳng lặng, ánh mắt vẫn hướng về màn hình: – Em giải quyết bữa tối rồi, anh tự chuẩn bị giúp em nhé.
Sự mệt mỏi biến thành sự bực bội, tôi nâng tông giọng tranh luận một hồi, nhưng Hà chỉ im lặng đứng dậy, khoác áo rồi mở cửa đi ra ngoài. Đêm đó, tôi trằn trọc suy nghĩ mãi. Tôi cho rằng thói quen này là do từ nhỏ cô ấy được gia đình quá nuông chiều. Rạng sáng hôm sau, tôi quyết định đưa Hà về lại nhà bố đẻ của cô ấy, với mong muốn nhờ ông có lời khuyên bảo để cô ấy hiểu hơn về trách nhiệm xây dựng tổ ấm.
Trên suốt quãng đường, Hà im lặng nhìn ra cửa kính. Đến nơi, tôi lịch sự chào ông, xin phép vào phòng làm việc trao đổi riêng. Tôi bày tỏ sự không hài lòng của mình: – Bố ạ, thời gian gần đây cô ấy rất bướng bỉnh, công việc gia đình không ngó ngàng, tôi nói gì cũng phản bác. Tôi mong bố trò chuyện và định hướng lại giúp tôi, để cô ấy hiểu rõ vai trò của mình khi đã lập gia đình.
Bố vợ tôi ngồi trầm ngâm, tay cầm ly trà nóng. Ông ôn tồn hỏi một câu: – Thế từ ngày cưới về, cậu đã bao giờ hỏi xem nó có áp lực công việc không? Đã bao giờ chủ động gánh vác việc nhà cùng nó chưa?
Tôi ngập ngừng không trả lời được. Bố vợ thở dài: – Chuyện hai đứa để tôi trò chuyện với nó xem sao. Cậu cứ về trước đi.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rằng lần này Hà sẽ nhận được bài học đích đáng. Tôi lái xe trở về, lòng đầy hy vọng sóng gió sẽ qua đi. Thế nhưng, sáng hôm sau vừa mở mắt dậy, lướt mạng xã hội, tôi đứng hình khi thấy bức ảnh bố vợ vừa đăng tải…
Tấm ảnh bố vợ tôi đăng tải chính là bảng sao kê chuyển khoản ngân hàng và toàn bộ hóa đơn viện phí, cùng hình ảnh Hà đang nằm truyền nước trong bệnh viện từ đêm qua. Kèm theo đó là dòng trạng thái đầy chua chát của ông:
“Con gái đi làm từ sáng sớm đến đêm muộn, bị kiệt sức tích tụ dẫn đến suy nhược cơ thể nặng phải nhập viện cấp cứu lúc nửa đêm. Vậy mà có người làm chồng lại nghĩ nó lười biếng, đòi đem trả về cho bố mẹ dạy lại. Bố mẹ nuôi con khống lớn, dạy con biết tự lập chứ không dạy con chịu đựng sự vô tâm. Từ hôm nay, con cứ ở lại đây, nhà mình không thiếu chỗ cho con nghỉ ngơi!”
Dưới bài đăng là hàng trăm lượt tương tác và bình luận gay gắt từ bạn bè, đồng nghiệp và người thân hai bên gia đình. Lúc này tôi mới ngã ngửa. Thì ra thời gian qua, dự án ở công ty Hà gặp khủng hoảng, cô ấy phải gánh phần lớn công việc, thường xuyên tăng ca đến 2-3 giờ sáng nhưng không hề than thở với tôi một lời. Khoản tiền cô ấy chi tiêu mà tôi gọi là “phung phí” thực chất là tiền gửi về hỗ trợ thuốc nom cho mẹ tôi ở quê mà cô ấy âm thầm chuyển, không muốn tôi phải bận tâm.
Mặt tôi xám ngoét, tay chân run rẩy. Tôi vội vã lao xe đến bệnh viện, nhưng khi bước đến trước cửa phòng bệnh, tôi thấy bố vợ đang đứng gác ở ngoài. Ông nhìn tôi bằng ánh mắt thất vọng tột cùng rồi nhẹ nhàng khép cửa lại, chặn không cho tôi bước vào. Lời nói của ông hôm qua giờ đây như từng gáo nước lạnh dội thẳng vào sự ích kỷ và vô cảm của tôi. Tôi đứng ngơ ngác giữa hành lang bệnh viện, nhận ra mình đã tự tay đập phá đi hạnh phúc gia đình chỉ vì sự sĩ diện và thiếu thấu hiểu của bản thân.