
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Đi làm xa nhà, ngày trở về người cha cho con tiền hỏi dò, ở nhà có chú nào vào tìm mẹ không. Người con ngơ ngác trả lời, khiến người cha ng//ã ng//ửa…
Anh Cường làm công nhân lắp ráp đường ống nước cho các công trình lớn xa nhà. Mấy tháng biền biệt nơi xứ lạ, thân hình anh gầy rộc, làn da rám nắng, chỉ có đôi mắt là ánh lên nỗi nhớ nhà tha thiết. Vừa bước qua cánh cổng tre quen thuộc ở quê nhà, anh đã thấy cu Bờm – đứa con trai 8 tuổi – đang nhảy dây trước sân.
Thấy cha, cậu bé reo lên rồi lao đến ôm chầm lấy. Anh Cường ôm con vào lòng, rút từ túi áo ra chiếc phong bao nhỏ chứa vài tờ tiền polymer mới cứng cùng xấp tiền lẻ 500 nghìn đồng – số tiền anh gom góp dành riêng cho con làm quà. Anh xoa đầu con, nụ cười rạng rỡ nhưng trong lòng lại dấy lên chút suy tư.
Dạo gần đây, những lời bàn ra tán vào của đồng nghiệp trên công trường về chuyện gia đình xa cách cứ lẩn quẩn trong đầu anh. Vợ anh, chị Mai, là người phụ nữ tảo tần, buôn bán nhỏ ở chợ huyện. Khi chị Mai từ trong nhà bước ra, ánh mắt chị chợt bối rối rồi nhanh chóng nở nụ cười đón chồng, chuẩn bị mâm cơm ấm cúng.
Lúc hai cha con ngồi trò chuyện ngoài hiên, anh Cường đưa tiền cho Bờm rồi hạ thấp giọng, vờ như hỏi chuyện vô tư: – “Mấy tháng bố đi vắng, ở nhà có ai thỉnh thoảng ghé qua gặp mẹ không con?”
Cu Bờm cầm tiền vui sướng, hồn nhiên trả lời ngay không cần suy nghĩ: – “Có chứ bố! Tuần nào cũng có mấy chú luân phiên đến nhà mình, ngồi nói chuyện với mẹ lâu lắm!”
Lời nói thơ ngây của đứa con như một gáo nước lạnh dội thẳng vào người anh Cường. Tim anh thắt lại, ly nước trên tay chao đảo chực rơi. Cùng lúc đó, chị Mai từ trong bếp bước ra, gương mặt thoáng chút ngập ngừng…
Anh Cường cố nén sự nghẹn ngào, giọng run run gặng hỏi: – “Chú nào? Họ đến làm gì mà tuần nào cũng tới? Con nói rõ cho bố nghe!”
Cu Bờm vẫn vô tư nhai miếng bánh, xòe ngón tay ra đếm: – “Thì chú Tuấn thợ mộc nè, chú Bình bên đại lý vật liệu, rồi cả chú thợ điện nữa. Mấy chú tới bàn với mẹ chuyện dựng lại cái bếp bị sập dạo bão tháng trước, rồi sửa lại đường điện mục trong nhà cho an toàn đó bố. Mẹ bảo bố đi làm vất vả, chuyện nhỏ trong nhà mẹ tự lo được, với lại mấy chú toàn tranh thủ làm giúp lúc đi làm về thôi!”
Chị Mai lúc này bước đến, đặt tay lên vai chồng, nhẹ nhàng giải thích: – “Căn bếp cũ bị sập đợt mưa lớn, em sợ anh ở xa lo lắng ảnh hưởng công việc nên không dám báo. Mấy anh em làng xóm biết chuyện nên mỗi người phụ một tay giúp mẹ con em dựng lại. Hôm nay anh về đúng lúc bếp vừa làm xong đấy.”
Anh Cường nhìn ra sau nhà, thấy căn bếp mới lợp mái tôn vững chãi cùng hệ thống bóng đèn sáng choang. Sự nghi ngờ tan biến, thay vào đó là niềm xúc động trào dâng và sự biết ơn sâu sắc dành cho người vợ tảo tần cùng tình nghĩa xóm giềng ấm áp. Anh ôm chặt vợ con vào lòng, cảm thấy mọi mệt mỏi sau những ngày tháng nhọc nhằn đều đã tan biến.