
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Đã hứa là sẽ trở về, sao lại không dữ lời hứa. Để lại vợ và chiếc b::ụng b::ầu 9 tháng, đi làm nhiệm vụ nhưng đó cũng là lần c::uối c::ùng anh được gặp vợ con……
Hoàng là tài xế xe tải đường dài, đời anh gắn liền với những đêm trắng rong ruổi trên hàng nghìn cây số. Chiều hôm ấy, trời hắt ánh hoàng hôn lam thẫm, Hoàng chuẩn bị nhận ca chạy chuyến hàng chở nông sản xuyên đêm từ Tây Nguyên về cảng. Trước khi leo lên cabin, anh vuốt lại mái tóc xơ xác của vợ, ánh mắt đong đầy sự áy náy. Bàn tay chai thô của anh khẽ chạm nhẹ lên chiếc bụng đã nhô cao chín tháng của Phương.
Anh nở nụ cười trấn an, giọng trầm xuống đầy xúc động: – “Ráng chờ anh nốt ca này thôi nhé. Giao xong chuyến hàng này anh xin nghỉ phép cả tháng để chăm hai mẹ con. Anh hứa đấy!”
Phương nhìn chồng, lòng trào dâng bao niềm lo lắng quen thuộc. Mỗi lần anh nổ máy rời nhà là một lần cô thao thức. Nhưng hôm nay bụng cô đã chuyển dạ nhẹ, ngày sinh chỉ tính bằng giờ. Cô níu tay anh, mắt rưng rưng: – “Đường xa nhiều sương mù, anh lái chậm thôi. Em với con đợi anh ở nhà.”
Hoàng gật đầu chắc nịch rồi bước lên cabin. Tiếng máy nổ lớn xé tan không gian tĩnh lặng, chiếc xe lăn bánh rồi khuất dần sau cua quẹo cuối con dốc. Phương ôm bụng bước vào nhà, tim nhói lên một nhịp mơ hồ. Đêm đó, cô trằn trọc nhìn ngọn đèn ngủ. Đứa trẻ trong bụng khẽ máy nhẹ như đáp lại lời thì thầm của mẹ. Niềm tin vào lời hẹn ngày về của người cha giúp cô tạm quên đi nỗi bất an đang dâng tràn.
Đến khoảng bốn giờ sáng, tiếng chuông điện thoại trên bàn bỗng reo lên dồn dập trong khoảng không tĩnh mịch…
Phương giật mình chới với, tay run rẩy bắt máy. Đầu dây bên kia không phải giọng nói trầm ấm quen thuộc của Hoàng, mà là tiếng ồn ào hỗn loạn cùng giọng một người xa lạ đầy khẩn trương: – “Cô có phải là người nhà của tài xế xe tải biển số… không? Xe bị m/ất ph/anh đổ dốc ở đoạn khúc cua nguy hiểm… Anh ấy bị ch/ấn thươ/ng quá nặng, không qua khỏi trên đường đến bệnh viện…”
Chiếc điện thoại trên tay Phương rơi tõm xuống sàn gỗ. Đất trời xung quanh cô như sụp đổ hoàn toàn, mọi thứ tối sầm lại. Những cơn co thắt dữ dội từ bụng ập đến cùng lúc với nỗi đau đ/ớn t/ột cù/ng trong tâm trí. Cô ngất đi ngay trên nền nhà lạnh lẽo và được hàng xóm phát hiện, vội vã đưa đi cấp cứu.
Trong phòng sinh của bệnh viện tuyến huyện, tiếng khóc chào đời xé lòng của một bé trai vang lên giữa những giọt nước mắt nghẹn ngào của người mẹ trẻ. Đứa trẻ cất tiếng khóc chào đời đúng vào khoảnh khắc cha nó trút hơi thở cuối cùng nơi núi rừng mờ sương.
Nhiều năm trôi qua, con trai của Hoàng và Phương đã lớn khôn. Hằng năm, cứ đến ngày này, Phương lại dẫn con trai ra con dốc đầu làng – nơi ngày xưa cô đứng tiễn anh đi. Đứng trước di ảnh của chồng, cô khẽ mỉm cười qua hàng nước mắt, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của con và thì thầm: – “Con giống ba lắm… Lời hứa năm đó ba không thực hiện được, nhưng ba vẫn luôn ở đây để bảo vệ hai mẹ con mình.”