
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Chồng có b::é b::a bên ngoài, tôi nhiều lần tha thứ. Giọt nước tràn ly khiến tôi không thể chịu đựng được nữa. Mẹ chồng thấy thế còn bênh con trai: ” ‘Thử xem m::ày bị con trai tao bỏ thì sống được mấy ngày?’. Nói rồi bà đu::ổi con dâu ra khỏi nhà,……..
Căn phòng khách lung linh ánh đèn bỗng trở nên ngột ngạt sau tiếng rơi vỡ chát chúa. Từng mảnh thủy tinh vỡ tan tành trên nền đá hoa lạnh ngắt. Tôi đứng chết lặng, toàn thân run rẩy, đôi bàn tay gồng lên giữ chặt xấp tài liệu cùng những bức hình sắc nét. Trong ảnh là những bằng chứng rõ ràng cho thấy Tuấn – người chồng mà tôi từng dành trọn lòng tin – đã không còn trân trọng gia đình này.
Tuấn ngồi tựa lưng vào ghế sofa, khuôn mặt thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Anh thong thả nhấp ngụm nước rồi cất giọng lạnh nhạt:
– Em làm loạn cái gì vậy? Đàn ông ra ngoài làm ăn, giao tiếp là chuyện khó tránh. Tôi lo cho cái nhà này chưa đủ sao? Em chỉ việc ở nhà dưỡng thai, đừng tìm chuyện vô lý.
– Dưỡng thai sao? – Nước mắt tôi trào ra, giọng nghẹn lại – Tôi đang mang trong mình giọt máu của anh ở tháng thứ 7! Tôi đi làm vất vả, quán xuyến nhà cửa, còn anh lại đem công sức của hai vợ chồng đi lo cho người ngoài. Nếu anh không thay đổi, chúng ta dừng lại ở đây!
Vừa lúc đó, bà Loan – mẹ chồng tôi – từ căn phòng bên bước ra. Bà khoác trên mình bộ đồ sang trọng, tay đeo chiếc nhẫn vàng sáng rực. Bà nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh ngắt, không một chút bận tâm đến bụng bầu đã lớn của con dâu. Bà bước đến gần, buông lời cay đắng:
– Dọa rời đi sao? Cô nghĩ mình là ai? Con trai tôi có sự nghiệp, phong độ, bao nhiêu người muốn gắn bó. Còn cô xem lại mình đi! Thử xem nếu rời khỏi con trai tao, cô sẽ duy trì cuộc sống được bao lâu?
– Mẹ, tiền lương hằng tháng con vẫn đóng góp đầy đủ để lo cho gia đình… – Tôi nghẹn ngào giải thích.
– Bước ra khỏi nhà này ngay! Đẩy cô ra ngoài vài ngày cho tỉnh ra, xem cái sự tự tôn đó có nuôi sống được mẹ con cô không! – Bà Loan quát lớn rồi đẩy tôi ra phía cổng.
Cánh cửa sắt khép lại chát chúa. Tôi quỵ xuống bên bậc hiên, hai tay ôm lấy bụng, lòng đau như cắt. Đúng lúc đó, cơn đau bụng dữ dội bỗng ập đến khiến mắt tôi mờ đi rồi ngất xỉu…
May mắn thay, một người hàng xóm tốt bụng đã phát hiện và đưa tôi đi cấp cứu kịp thời. Đứa trẻ chào đời sớm hơn dự kiến nhưng rất kiên cường vượt qua sóng gió. Kể từ giây phút đó, tôi tự thề với lòng mình sẽ đứng lên từ chính nơi mình gục ngã.
Nhờ sự hỗ trợ của bạn bè và số vốn tích lũy riêng, tôi bắt đầu gầy dựng lại sự nghiệp trong lĩnh vực kinh doanh thời trang. 5 năm trôi qua là 5 năm tôi làm việc không ngừng nghỉ, biến nỗi đau thành động lực. Từ một cửa hàng nhỏ, tôi phát triển thành chuỗi thương hiệu có tiếng, gặt hái nhiều thành công vượt kỳ vọng.
Một chiều mưa, tôi xuất hiện tại một sự kiện khai trương trung tâm thương mại lớn với vai trò là đối tác đầu tư chiến lược. Khi bước ra từ chiếc xe sang trọng, tôi vô tình bắt gặp hai bóng dáng quen thuộc đang loay hoay ở khu vực gửi xe bên ngoài.
Đó là bà Loan và Tuấn. 5 năm không gặp, trông họ già sọm và tiều tụy đi trông thấy. Sau khi tôi ra đi, công ty của Tuấn gặp sự cố tài chính nghiêm trọng, các khoản nợ dồn dập khiến căn biệt thự ngày trước phải bán đi để chi trả. Người phụ nữ năm xưa cũng nhanh chóng rời bỏ anh khi tiền bạc không còn.
Khi tôi tiến lại gần cổng chính, bà Loan ngước lên nhìn. Nhận ra người phụ nữ lộng lẫy, tự tin trước mặt chính là người con dâu bị bà đuổi đi năm nào, đôi tay bà bắt đầu run rẩy, chiếc ô trên tay rơi tạch xuống đất. Tuấn đứng bên cạnh cũng bàng hoàng không thốt nên lời.
Tôi dừng lại vài giây, nhìn họ bằng ánh mắt thản nhiên rồi dắt tay đứa con nhỏ bước tiếp vào bên trong ánh đèn lấp lánh, để lại sau lưng những quá khứ đã vĩnh viễn khép lại.