
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Ôm chiếc h::ũ tr::o c::ốt của người mẹ vừa tạ thế trở về ngôi nhà gắn bó nhiều năm, tôi khựng lại ngay trước cánh cổng lớn khi tiếng nhạc xập xình cùng pháo hoa giấy giăng kín khắp sân. còn mẹ chồng vứt hết đồ đạt ra cổng biệt thự và tuyên bố: ‘Cái nhà này từ nay không còn chỗ cho cô nữa!’…
Ôm chiếc hũ tro cốt của người mẹ vừa tạ thế trở về ngôi nhà gắn bó nhiều năm, tôi khựng lại ngay trước cánh cổng lớn khi tiếng nhạc xập xình cùng pháo hoa giấy giăng kín khắp sân.
Bên trong tràn ngập bóng bay nhiều màu cùng biểu ngữ rực rỡ: “Đón chào thành viên mới gia tộc họ Nguyễn.”
Tôi bàng hoàng bước tới. Quốc Khánh – người chồng từng chung chăn gối – đang dịu dàng dìu Tuyết Mai, cô trợ lý trẻ. Tay anh ta âu yếm vuốt ve vòng bụng đã lộ rõ của cô ta.
Nhìn thấy tôi, anh ta không một lời hỏi thăm mà nhíu mày lạnh nhạt hỏi tôi sao lại về không đúng hẹn. Tôi nghẹn ngào đáp đây là nhà mình, đưa mẹ về nơi nghỉ ngơi thì cần gì chọn ngày.
Lời chưa dứt, mẹ chồng tôi – bà Như – bước ra từ sảnh chính. Phía sau, người làm vội vã khênh toàn bộ hành lý của tôi quăng ra khoảng sân gạch. Một chiếc hòm đồ bật tung, khiến kỷ vật và bức ảnh chụp chung cuối cùng của tôi với mẹ vỡ tan tành.
Bà Như lạnh lùng tuyên bố gia đình này không còn chỗ cho tôi. Khi tôi quay sang tìm sự trợ giúp từ chồng, Quốc Khánh chỉ lẳng lặng rút ra một bản hợp đồng thỏa thuận chấm dứt hôn nhân đã soạn sẵn.
Mẹ tôi qua đời, anh ta lấy lý do bận công việc. Ngày tôi đưa bà về quê nhà, anh ta ở đây mở tiệc ăn mừng với người phụ nữ khác. Bảy năm trước, tôi bán sạch tài sản riêng để gánh khoản nợ lớn giúp gia đình anh ta thoát cảnh phá sản. Vậy mà hôm nay, họ đối xử với mẹ con tôi như những người xa lạ.
Bà Như gạt phắt bức ảnh của mẹ tôi ra xa, buông lời tàn nhẫn rằng tôi không thể sinh con nên không còn giá trị, còn Tuyết Mai mới là người mang lại tương lai cho dòng họ. Mẹ chồng tôi còn chặn ngang cửa, dứt khoát không cho tôi mang di vật của mẹ vào nhà vì cho rằng mang lại điều không may.
Lòng đau như cắt, tôi bình thản đặt hũ tro cốt lên chiếc vali, cầm bút ký tên dứt khoát vào tờ giấy ly hôn.
Nép bên cạnh Quốc Khánh, Tuyết Mai khẽ mỉm cười đắc ý. Nhưng ngay khi tôi kéo vali bước ra đến đường lớn, một đoàn năm chiếc xe ô tô hạng sang màu đen đồng loạt tiến tới, đỗ thành một hàng dài ngay trước biệt thự.
Một vị luật sư uy nghiêm bước xuống cùng dàn nhân viên ngân hàng. Ông tiến về phía tôi, cúi đầu kính cẩn rồi quay sang nhìn gia đình họ Nguyễn:
“Tôi đến đây theo ủy quyền di chúc của bà cố thân sinh cô Phương Linh. Căn biệt thự này vốn đứng tên sở hữu hoàn toàn của mẹ cô Linh. Đồng thời, toàn bộ hạn mức tín dụng và tài sản thế chấp duy trì hoạt động kinh doanh của công ty các vị đã bị hủy bỏ từ thời điểm này!”
Cả gia đình họ Nguyễn đứng chết lặng, mặt không còn một giọt máu. Nhưng đó vẫn chưa phải là điều khủng khiếp nhất. Vị luật sư tiếp tục mở một cặp tài liệu bảo mật khác, ánh mắt xoáy sâu vào Tuyết Mai khiến cô ta hoảng loạn làm rơi vỡ chiếc ly trên tay…
Tập tài liệu thứ hai mà vị luật sư đưa ra chính là bản giám định y khoa bảo mật và toàn bộ hồ sơ giao dịch tài chính cá nhân của Tuyết Mai.
Sự thật bàng hoàng được công khai ngay tại buổi tiệc: Tuyết Mai từ lâu đã cấu kết với đối thủ cạnh tranh để tuồn thông tin nội bộ của công ty Quốc Khánh ra ngoài. Nghiêm trọng hơn, kết quả kiểm tra y tế từ phòng khám quốc tế xác nhận đứa trẻ trong bụng cô ta hoàn toàn không phải là giọt máu của dòng họ Nguyễn, mà là kết quả của một mối quan hệ lén lút khác nhằm hợp thức hóa kế hoạch chiếm đoạt tài sản.
Sự thật phũ phàng khiến Quốc Khánh ngã khuỵu xuống nền gạch. Anh ta hoảng loạn xông đến nắm lấy tay Tuyết Mai tra hỏi trong sự ngỡ ngàng và tức giận. Tuyết Mai chỉ biết khóc lóc, không thể đưa ra bất kỳ lời bào chữa nào rồi vội vã ôm túi xách bỏ chạy khỏi hiện trường.
Bà Như lảo đảo không đứng vững, gương mặt xám xịt vì uất nghẹn và hối hận. Bà ta vội vã lao đến nắm lấy tay tôi, van xin tôi suy nghĩ lại vì tình nghĩa bảy năm qua. Quốc Khánh cũng quỳ gối dưới chân tôi, gào khóc thừa nhận sai lầm và mong tôi cho anh ta một cơ hội sửa sai.
Tôi lạnh lòng gạt tay họ ra, ánh mắt không chút gợn sóng. Tôi yêu cầu lực lượng an ninh tháo dỡ toàn bộ pháo hoa, bóng bay tiệc tùng và cho gia đình họ Nguyễn đúng một giờ đồng hồ để dọn dẹp toàn bộ đồ đạc cá nhân rời khỏi căn biệt thự của mẹ tôi.
Công ty nhà họ Nguyễn nhanh chóng lâm vào cảnh phá sản do bị ngân hàng siết nợ và cắt đứt mọi nguồn vốn. Quốc Khánh phải gánh trên vai khoản nợ khổng lồ, trắng tay và đối mặt với các vụ kiện tụng pháp lý.
Tôi cẩn thận ôm hũ tro cốt của mẹ bước vào căn nhà yên tĩnh, thắp nén hương trầm kính cẩn đặt lên bàn thờ. Những kẻ phản bội cuối cùng đã phải trả giá đắt cho sự tàn nhẫn của mình, còn tôi bắt đầu một chương mới của cuộc đời – ngẩng cao đầu và bình yên bên di sản vô giá mà mẹ đã để lại.