Hai tháng trôi qua kể từ cái đêm định mệnh ấy, nhưng đối với tôi, thời gian dường như đã ngừng lại ở khoảnh khắc nhận được cuộc gọi từ đồng nghiệp của anh.
Đó là một đêm mùa đông rét giam thịt. Nam – chồng tôi, một kỹ sư phần mềm làm việc cho công ty công nghệ – bị đột quỵ ngay tại bàn làm việc trong một ca trực đêm. Khi bảo vệ tòa nhà phát hiện ra thì cơ thể anh đã lạnh ngắt. Sự ra đi đột ngột của Nam ở tuổi 32 như một trận cuồng phong san bằng toàn bộ hạnh phúc, hy vọng và tương lai của người phụ nữ 28 tuổi như tôi, cùng đứa con gái nhỏ vừa tròn ba tuổi.
Nhưng nỗi đau mất chồng chưa phải là tất cả. Cơn ác mộng thực sự bắt đầu ngay trong lễ tang của anh.
Mẹ chồng tôi – bà Lệ, một người phụ nữ cổ hủ và luôn tin vào những chuyện bói toán vô căn cứ – gục bên linh cữu con trai gào khóc thảm thiết. Nhưng thay vì bấu víu vào tôi để cùng sẻ chia nỗi đau, bà lại chĩa ngón tay nhăn nheo, sưng xỉa thẳng vào mặt tôi trước mặt hai họ:
– Tại cô! Tất cả là tại cái bản mặt sát chồng của cô! Ngay từ ngày đầu thằng Nam đòi cưới cô, thầy đã bảo tuổi cô với tuổi nó là ‘Tuyệt Mạng’. Cô không nghe, cố đấm ăn xôi bước chân vào cái nhà này để giờ cô hại chết con trai tôi! Cô trả lại con cho tôi!
Những lời miệt thị ấy như những lưỡi dao sắc bén đâm nát chút tàn lực cuối cùng của tôi. Từng giọt nước mắt nuốt ngược vào trong cay đắng. Tôi không tranh cãi, không giải thích. Tôi chỉ biết ôm chặt bé Bống – đứa con gái bé bỏng còn chưa hiểu thế nào là sự chia ly vĩnh viễn – mà run rẩy chịu đựng.
Sau đám tang, bà Lệ bắt hai mẹ con tôi phải tiếp tục ở lại căn nhà ba tầng của gia đình. Không phải vì thương cháu hay xót dâu, mà bà muốn tôi ở đó để “sám hối”.
Những bữa cơm gia đình trở thành những buổi tra tấn tinh thần dường như không có hồi kết. Mỗi lần tôi gắp thức ăn, bà Lệ lại đập mạnh đũa xuống bàn, gằn giọng: – Ăn đi! Ăn cho đẫy vào rồi nhìn xem con trai tôi giờ nằm dưới tấc đất lạnh lẽo kìa! Đàn bà gánh vận xui về nhà chồng, hại chết chồng rồi vẫn thản nhiên nuốt trôi cơm được sao?!
Tôi cúi đầu, nước mắt chảy dài rơi tõm vào bát cơm trắng. Bát cơm chan nước mắt mặn chát, đắng ngắt. Có những ngày, tôi kiệt sức đến mức không nuốt nổi một hạt cơm, chỉ biết ôm con gục khóc trong góc phòng tối. Bé Bống còn quá nhỏ, mỗi lần thấy mẹ khóc, nó lại lấy bàn tay bé xíu lau nước mắt cho tôi rồi thì thầm: “Mẹ ơi, bố đi làm chưa về hả mẹ? Mẹ đừng khóc, Bống ngoan mà…”
Trong căn nhà u uất ấy, chỉ có Phong – em trai ruột của Nam – là người tỏ ra thương xót hai mẹ con tôi.
Phong kém Nam hai tuổi, chưa lập gia đình và đang làm quản lý cho một chuỗi cửa hàng nội thất. Khác với tính cách trầm lặng, hiền lành của anh trai, Phong là người lanh lợi, ăn nói khéo léo và luôn biết cách đối nhân xử thế. Suốt những ngày Nam mới mất, Phong là người đứng ra lo liệu quán xuyến mọi việc từ trong ra ngoài. Anh thường xuyên can ngăn mẹ mỗi khi bà buông lời cay nghiệt với tôi, lén mua sữa đắt tiền cho bé Bống và dịu dàng an ủi tôi những lúc tôi sụp đổ nhất.
– Chị dâu, chị cố gắng ăn chút gì đi. Anh Nam ở trên cao nhìn xuống thấy chị thế này cũng không yên lòng đâu. Mẹ đang đau đớn vì mất con nên mới nói lời vô căn cứ, chị đừng chấp mẹ. – Phong nhẹ nhàng đặt đĩa trái cây lên bàn, giọng ấm áp.
Sự quan tâm tinh tế của Phong trong lúc tôi cô độc và tổn thương nhất như một điểm tựa tinh thần hiếm hoi. Tôi thầm biết ơn người em chồng thấu hiểu lý lẽ ấy, tin rằng ít nhất trong căn nhà này vẫn còn một người giữ được sự tỉnh táo và tình người.
Cho đến chiều hôm qua…

Đó là một ngày mưa rả rích. Bà Lệ đi tụng kinh ở chùa cả ngày chưa về. Bé Bống đã ngủ say trong phòng. Tôi ngồi ở phòng khách, thẫn thờ nhìn tấm ảnh thờ của Nam, khói hương nghi ngút làm sống mũi tôi cay xè.
Phong đi làm về sớm. Anh bước vào nhà, cởi chiếc áo khoác ướt sũng rồi ngồi xuống chiếc sofa đối diện tôi. Không khí im lặng kéo dài vài phút, chỉ có tiếng mưa đập vào ô cửa kính.
Đột nhiên, Phong cất giọng, âm điệu trầm thấp khác hẳn thường ngày: – Chị dâu… Anh Nam mất cũng đã tròn hai tháng rồi. Chị tính sau này hai mẹ con sẽ sống thế nào?
Tôi giật mình, lắc đầu chua chát: – Chị cũng chưa biết nữa Phong ạ. Giờ chị chỉ muốn nuôi bé Bống khôn lớn. Chắc ra trăm ngày anh Nam, chị xin phép mẹ cho hai mẹ con chuyển ra ngoài thuê phòng ở…
– Chuyển ra ngoài? – Phong cắt lời, ánh mắt anh ta nhìn tôi xoáy sâu, kỳ lạ đến mức làm tôi cảm thấy sống lưng lạnh ngắt – Chị mang con ra ngoài sống sao nổi? Tiền tiết kiệm của anh Nam thì mẹ đang giữ. Chị đi làm lương ba cọc ba đồng, lại gánh thêm đứa nhỏ. Mẹ thì ngày nào cũng chì chiết, chị trụ được bao lâu?
Tôi cúi mặt, không đáp. Những điều Phong nói đều là thực tế phũ phàng mà tôi đang phải đối mặt.
Phong đứng dậy, chậm rãi bước lại gần phía tôi. Anh ta ngồi xuống ghế bên cạnh, khoảng cách gần đến mức tôi có thể nghe thấy nhịp thở của anh. Rồi bất ngờ, Phong đưa tay ra, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của tôi.
Tôi giật mình định rút tay lại theo phản xạ, nhưng Phong siết chặt lấy.
– Chị dâu… Nhìn chị thế này em đau lòng lắm. – Giọng Phong thì thầm, mang theo một sự kiên quyết quái lạ – Em có một đề nghị này… Chị đừng ra ngoài, cũng đừng đi đâu cả. Để em thay anh Nam lo lắng, chăm sóc cho hai mẹ con chị. Em sẽ làm cha của bé Bống, làm chỗ dựa cho chị cả đời này!
Tôi bàng hoàng như bị một gậy đập trúng đầu. Tôi trợn mắt nhìn Phong, không tin vào những gì mình vừa nghe thấy: – Phong! Chú… chú nói cái gì thế?! Chú điên rồi sao?! Chị là chị dâu của chú! Chồng chị mới mất chưa tròn hai tháng!
– Em không điên! – Phong nhấn mạnh từng từ, ánh mắt đốm lên sự tính toán sắc lạnh – Chuyện ‘nối duyên’ trong gia đình từ xưa đến nay không phải là hiếm. Anh Nam mất rồi, em là em ruột của anh ấy. Em chăm sóc cho chị và cháu thì có gì sai? Chẳng lẽ chị muốn đem con cháu họ Nguyễn ra ngoài cho người ta thiên hạ đàm tiếu, hay muốn gá nghĩa với một kẻ xa lạ nào khác?
– Chú buông tay ra! – Tôi giật mạnh tay về, đứng phắt dậy, toàn thân run lên vì giận giữ và ghê tởm – Chú có biết mình đang nói cái gì không?! Đừng có lấy lý do thương anh, thương cháu ra để nói những lời hoang đường này!
Phong không hề bối rối. Anh ta chậm rãi đứng dậy, chỉnh lại tay áo, nở một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý: – Chị dâu, chị suy nghĩ cho kỹ đi. Đây không phải là sự bộc phát. Căn nhà này, mảnh đất này và toàn bộ cổ phần công ty gia đình… anh Nam mất đi không để lại di chúc. Nếu chị hợp tác cùng em, em sẽ đứng ra ép mẹ sang tên căn nhà cho mẹ con chị một phần, đảm bảo tương lai cho bé Bống. Còn nếu chị từ chối… chị nghĩ mẹ sẽ để chị yên ra đi với hai bàn tay trắng sao? Hay chị nghĩ một mình chị đấu lại được với mẹ và em?
Lời nói của Phong như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự ngây thơ của tôi.
Hóa ra, sự quan tâm, dịu dàng, thấu hiểu suốt hai tháng qua của người em chồng “tốt bụng” chỉ là một lớp vỏ bọc hoàn hảo! Đằng sau gương mặt đạo mạo ấy là một sự tính toán tàn nhẫn và đê tiện. Anh ta muốn nuốt trọn số tài sản và tiền bảo hiểm nhân thọ trị giá hàng tỷ đồng mà Nam để lại cho mẹ con tôi, đồng thời muốn chiếm đoạt luôn cả người vợ của anh trai mình dưới danh nghĩa “lo lắng cho chị dâu”!
– Chú ra khỏi phòng ngay! – Tôi chỉ tay ra cửa, giọng khản đặc vì tức giận.
Phong nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng, nhếch môi: – Chị cứ suy nghĩ đi. Em cho chị ba ngày. Đừng để đến lúc thân bại danh liệt rồi mới hối hận.
Đêm đó, tôi thức trắng. Căn phòng ngủ từng ngập tràn tiếng cười của hai vợ chồng giờ đây lạnh lẽo như băng cốc. Tôi ôm chặt bé Bống vào lòng, lòng đau như cắt. Sự phản bội của người sống còn đáng sợ hơn cái chết của người đã khuất.
Sáng hôm sau, tôi thu dọn vài bộ quần áo đơn sơ của hai mẹ con vào chiếc vali nhỏ. Tôi quyết định sẽ rời khỏi ngôi nhà ma quái này ngay lập tức, dù có phải ra đi với hai bàn tay trắng.
Nhưng khi tôi vừa dắt con bước xuống cầu thang phòng khách, bà Lệ đã ngồi chễm chệ ở bàn trà, cùng với Phong và hai người chú bác đại diện cho họ Nguyễn.
– Cô đi đâu? – Bà Lệ đập mạnh tách trà xuống bàn, giọng đanh lại.
– Con xin phép mẹ và các chú, con đưa bé Bống về bên ngoại một thời gian. – Tôi bình thản đáp, cố giữ cho giọng mình không rung đĩa.
– Về ngoại? – Bà Lệ cười khẩy – Cô định mang cháu nội tôi đi đâu? Định mang tài sản của con trai tôi đi cho kẻ khác hưởng sao?!
Tôi nhìn sang Phong. Anh ta ngồi đó, thong thả nhấp trà, ánh mắt đầy sự đe dọa như muốn nhắc lại lời đề nghị tối qua.
– Mẹ ạ, – Tôi cất giọng rõ ràng, âm vang khắp phòng khách – Con không mang theo bất cứ tài sản gì của anh Nam. Nhưng con xin phép hỏi mẹ và các chú một câu: Anh Nam mất đột quỵ đêm đó, liệu có thực sự chỉ là do biến chứng sức khỏe bình thường không?
Cả phòng khách đột nhiên chìm vào sự im lặng ngột ngạt. Sắc mặt Phong lập tức biến đổi, tay anh ta khựng lại giữa chừng.
– Cô… cô nói vớ vẩn gì thế?! – Bà Lệ quát lên, nhưng ánh mắt đã có sự hoang mang.
Tôi rút từ trong túi xách ra một chiếc máy ghi âm nhỏ cùng một tập hồ sơ.
– Mấy ngày qua, con đã âm thầm tìm hiểu. Đêm anh Nam trực ca cuối cùng, chính Phong là người đã mang bình nước tỏi đen và thực phẩm chức năng đến cho anh Nam uống. Trong hồ sơ bệnh án khẩn cấp của bệnh viện, bác sĩ có lưu ý trong máu của anh Nam có nồng độ chất kích thích tim mạch vượt mức cho phép đối với một người có tiền sử huyết áp cao như anh ấy!
“Rầm!” – Phong đập bàn đứng phắt dậy, mặt cắt không còn một giọt máu: – Cô vu khống! Cô bị điên rồi! Tôi là em ruột anh ấy, sao tôi lại hại anh ấy?!
– Tôi chưa hề nói chú hại anh ấy! – Tôi nhìn thẳng vào mắt Phong, ánh mắt đĩnh đạc và đầy uy lực – Tôi chỉ nói là nồng độ chất kích thích bất thường! Tại sao chú lại giật mình phản ứng dữ dội như vậy? Có phải chú chột dạ vì những khoản nợ cờ bạc hàng tỷ đồng mà chú đang gánh trên lưng, và chú biết rõ anh Nam vừa mua gói bảo hiểm nhân thọ trị giá 3 tỷ đồng mà người thụ hưởng là bé Bống và tôi?!
Từng lời tôi thốt ra như những đòn đánh chí mạng hạ gục sự nguỵ trang của Phong.
Bà Lệ và hai người chú bác bàng hoàng nhìn Phong.
– Phong… chuyện này… chuyện này là sao? – Bà Lệ run rẩy đứng dậy, nắm lấy tay con trai – Nợ cờ bạc gì? Bảo hiểm gì? Con nói cho mẹ nghe đi!
Phong lúng túng, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên gò má. Anh ta ú ớ không đáp thành câu.
– Chưa hết đâu mẹ ạ! – Tôi bật chiếc máy ghi âm lên. Tiếng của Phong tối hôm qua vang lên rõ mùng một qua loa phát: “Để em thay anh Nam lo lắng… Em sẽ làm cha bé Bống… Căn nhà này, mảnh đất này… nếu chị hợp tác cùng em…”
Toàn bộ sự thật trần trụi, đê tiện bị phơi bày trước mặt họ hàng hai bên.
Bà Lệ ngã khuỵu xuống ghế sofa, hai tay ôm lấy mặt khóc nấc lên. Người đàn bà cả đời tin vào bói toán, luôn miệng chửi rủa con dâu là “sát chồng”, giờ đây mới cay đắng nhận ra chính đứa con trai thứ hai mà bà nuông chiều, tự hào lại là một kẻ lòng lang dạ thú, tính toán trên từng giọt máu của anh ruột mình!
– Đồ bất hiếu! Đồ dâm tiện! – Một người chú đứng dậy vung tay tát thẳng vào mặt Phong một cái “chát” – Mày làm xấu mặt dòng họ Nguyễn này!
Phong ôm mặt, ánh mắt hiện lên sự điên loạn của một kẻ dồn vào đường cùng. Anh ta lao về phía tôi: – Đồ đàn bà độc ác! Mày phá nát cái nhà này rồi!
– Đứng yên! – Hai chiến sĩ công an từ bên ngoài cổng bất ngờ bước vào.
Trước đó một giờ, tôi đã chủ động nộp toàn bộ hồ sơ bệnh án, bằng chứng ghi âm và yêu cầu Cơ quan Điều tra làm rõ nguyên nhân cái chết của Nam cũng như hành vi đe dọa, tống tiền của Phong.
– Nguyễn Thanh Phong, mời anh về trụ sở công an để làm rõ một số nghi vấn liên quan đến vụ án cái chết của ông Nguyễn Thanh Nam và hành vi đe dọa chiếm đoạt tài sản! – Vị sĩ quan công an đĩnh đạc tuyên bố, đồng thời tra chiếc còng số 8 lạnh ngắt vào tay Phong.
Phong gào khóc, vung vẫy bị lôi xông xáo ra xe cảnh sát.
Căn nhà ba tầng chìm vào sự u uất và tang thương. Bà Lệ quỳ gục dưới sàn nhà, nước mắt dàn dụa, bò lại gần ôm lấy chân tôi: – Lan ơi… Mẹ sai rồi! Mẹ là người mê muội, độc ác! Mẹ đã trách nhầm con… Con ơi, ở lại đây với mẹ, mẹ xin lỗi con…
Tôi nhìn người mẹ chồng già nua, gầy guộc đang khóc lóc trong sự ân hận muộn màng. Trong lòng tôi không còn sự giận dữ, chỉ còn lại sự xót xa cho một gia đình đã sụp đổ hoàn toàn vì sự tham lam và vô đạo đức.
Tôi nhẹ nhàng quỳ xuống, gỡ tay bà Lệ ra khỏi chân mình: – Mẹ ạ, con tha thứ cho những lời miệt thị của mẹ. Nhưng con không thể ở lại căn nhà này nữa. Nơi đây có quá nhiều đau thương và tội lỗi. Con sẽ đưa bé Bống về bên ngoại, tự tay nuôi dạy cháu khôn lớn thành một người đàng hoàng. Khi nào rảnh, con sẽ đưa cháu về thăm mẹ.
Nói rồi, tôi nắm tay bé Bống, kéo chiếc vali bước ra khỏi cánh cổng sắt của căn biệt thự.
Mặt trời buổi sáng bắt đầu xé tan những đám mây u tối của trận mưa đêm, rọi những tia nắng ấm áp xuống con đường phía trước. Đứa con gái nhỏ ngước nhìn tôi, nụ cười trong veo như thiên thần: “Mẹ ơi, mình đi đâu thế mẹ?”
Tôi cúi xuống, ôm con vào lòng, hít một hơi thật sâu bầu không khí tự do và thanh thản: – Mình đi về nhà nội ngoại con ạ. Về nơi có tình yêu thương thực sự, nơi không còn những dối lừa và độc ác nữa…
Đôi mắt tôi ngước lên bầu trời xanh bao la. Tôi biết, ở một nơi nào đó trên cao, Nam đang mỉm cười dõi theo hai mẹ con tôi. Giông bão đã qua đi, và từ nay về sau, tôi sẽ vững vàng đi tiếp trên con đường của mình, bằng chính lòng tự trọng, sự kiên cường và tình yêu thương vô bờ bến dành cho con.