Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Giữa đêm, chồng tôi khóa cửa không cho tôi vào nhà vì nhân tình của anh đang ngủ trong phòng tôi… Anh lạnh lùng nói: “Em đi đâu cũng được, miễn đừng quay lại đây.”
“Em muốn đi đâu thì tùy, miễn sao đừng vác mặt về cái nhà này nữa.”
Lời thốt ra từ miệng Tạ Minh Viễn còn buốt giá hơn cả những hạt mưa tháng mười một đang rát rúa tạt thẳng vào mặt tôi.
Tôi đứng chới với dưới mái hiên căn biệt thự vùng ven Hàng Châu, toàn thân đẫm nước, bàn tay run run vẫn tựa lên chiếc chuông cửa. Qua tấm cửa kính dán phim mờ, tôi nhìn rõ người chồng hợp pháp của mình đang đứng trong phòng khách. Anh ta khoác trên mình bộ đồ ngủ tông xám quen thuộc—món quà sinh nhật chính tay tôi tỉ mỉ lựa chọn vào năm ngoái.
Ngay phía sau lưng anh ta, trên bậc cầu thang dẫn lên tầng hai, một đôi dép bông dành cho nữ màu trắng tinh khôi hoàn toàn xa lạ đang đặt vô cùng gọn gàng.
Đến nước này, tôi còn điều gì không hiểu nữa đâu?
Nhưng đáy lòng vẫn trồi lên một chút nhói đau, tôi cố chèn ép hơi thở hỏi lại:
“Minh Viễn… anh nhắc lại một lần nữa được không?”
Anh ta chau mày cay nghiệt, biểu cảm hệt như người đang đứng dưới cơn mưa tầm tã kia không phải là người vợ tào khang từng đầu ối tay ấp, mà chỉ là một kẻ quấy rối lì lợm gõ nhầm cửa nhà.
“Tôi nói chưa đủ dễ hiểu sao?”
Tôi siết chặt chiếc túi xách đẫm nước trước ngực:
“Nơi này cũng là nhà của em cơ mà.”
Minh Viễn khinh khỉnh bật ra tiếng cười nhạt:
“Nhà của cô?”
Anh ta sải bước tiến sát lại phía cửa kính, gằn từng tiếng:
“Lâm Nhược Vân, cô tự soi gương nhìn lại mình đi. Suốt ba năm qua, cô đã đóng góp được đồng thừa đồng thiếu nào cho cái nhà này chưa?”
Tôi rụng rời, chết lặng tại chỗ.
Ba năm.
Nhớ lại ba năm trước, khi bố anh ta đột ngột đổ bệnh rồi qua đời, doanh nghiệp vật liệu xây dựng của gia tộc họ Tạ mấp mé bên bờ vực phá sản. Chính tôi đã không ngần ngại bán đi căn hộ nhỏ mà cha mẹ quá cố để lại tại Nam Kinh, dồn toàn bộ tiền vốn lẫn khoản tiết kiệm cá nhân đưa cho Minh Viễn để anh ta xoay xở cứu công ty.
Ngày mẹ chồng tôi—bà Trương Tú Lan—gặp biến cố sức khỏe phải nằm viện phẫu thuật, tôi đã nộp đơn xin nghỉ việc nửa năm trời chỉ để túc trực chăm nom từng li từng tí.
Mỗi khi Minh Viễn đi tiếp khách ăn uống đến nửa đêm mới mò về, cũng chính tôi là người kiên nhẫn ngồi bên khung cửa sổ, hâm đi hâm lại bát canh nóng tới ba bốn lần.
Vậy mà giờ đây, anh ta lại điềm nhiên chất vấn tôi đã cống hiến được gì.
Tôi nhìn xoáy vào mắt anh ta, giọng run run:
“Kẻ đang nằm trên giường ngủ của chúng ta… là ai?”
Đồng tử Minh Viễn thoáng chấn động trong đúng một khoảnh khắc.
Nhưng rất nhanh sau đó, anh ta bình thản nhếch môi:
“Là Tiểu Nhã.”
Cảm giác như toàn bộ ngực trái của tôi vừa bị một bàn tay vô hình siết nghiến lấy đến nghẹt thở.
Hạ Tiểu Nhã.
Cô thư ký mới tuyển của anh ta.
Chính là cô gái cách đây hai tháng còn khoác chặt lấy tay tôi trong bữa cơm xã giao, miệng lưỡi ngọt xớt gọi một tiếng: “Chị dâu.”
Tôi nở một nụ cười chua chát, cổ họng ngập đắng:
“Anh dung dưỡng cho cô ta ngủ ngay trên chiếc giường của hai vợ chồng mình?”
Minh Viễn chưa kịp đáp lời thì từ trên tầng hai đã vút xuống một chất giọng nữ nũng nịu, mềm mại:
“Anh Minh Viễn ơi, ngoài đó còn chưa xong sao? Em thấy hơi lạnh rồi này.”
Tôi nhận ra âm thanh ấy ngay lập tức.
Không thể lẫn vào đâu được—chính là giọng của Tiểu Nhã.
Liền ngay sau đó, bóng dáng mẹ chồng tôi bước ra từ khu vực phòng ăn.
Bà Trương Tú Lan khoác trên người chiếc áo len màu đỏ đô sang trọng. Vừa trông thấy tôi đang đứng thê thảm ngoài cửa, chân mày bà đã nhíu chặt lại đầy chán ghét.
“Cô còn đứng trây ối ở đấy làm cái gì nữa?”
Tôi dán mắt nhìn bà qua khe kính:
“Mẹ…”
Bà ta dứt khoát xua tay, cắt đứt lời tôi:
“Đừng có mở miệng gọi tôi là mẹ!”
Từng lời tàn nhẫn của bà ta dội xuống như những viên đá lạnh:
“Tôi đã nhắc lại với thằng Minh Viễn từ lâu rồi. Một đứa con gái về làm dâu ba năm trời mà không nặn ra nổi một đứa con, cả ngày chỉ biết quẩn quanh trong xó bếp thì giữ lại trong nhà này làm cái nợ gì?”
Tôi cắn chặt môi dưới đến mức nếm được vị chát tanh của máu xộc lên đầu lưỡi:
“Mẹ cũng biết rõ chuyện của Tiểu Nhã từ trước đúng không?”
Bà Tú Lan nhếch môi cười khẩy:
“Biết thì sao nào?”
Bà quay đầu ngoái nhìn lên hướng cầu thang, ánh mắt hiện rõ sự ưng ý tuyệt đối:
“Con bé Tiểu Nhã vừa trẻ trung, vừa có học thức lại biết cách đối nhân xử thế. Cái chính là nó biết lo nghĩ cho tương lai tươi sáng của dòng họ Tạ này.”
Tôi lập tức thấu hiểu ẩn ý trong lời bà ta.
“Cô ta có thai rồi đúng không?”
Không một ai lên tiếng trả lời.
Nhưng sự im lặng đông đặc ấy đã trao cho tôi một đáp án không thể rõ ràng hơn.

Mưa giăng ngày một nặng hạt.
Tôi cảm nhận rõ đôi bàn chân mình đã tê dại đi vì lạnh giá.
Ngước mắt nhìn người đàn ông tôi từng đem lòng yêu thương sâu sắc suốt bảy năm qua, tôi hỏi một câu cuối cùng:
“Hai người lén lút từ bao giờ?”
Minh Viễn quay đi, tránh né ánh nhìn của tôi:
“Giờ biết rồi thì giải quyết được việc gì?”
“Tôi hỏi anh, đã bao lâu rồi?”
Anh ta tặc lưỡi tỏ vẻ mệt mỏi, gạt phắt đi:
“Cũng ngót nghét một năm.”
Một năm.
Tôi bật cười trong cay đắng.
Hóa ra những lần anh ta lấy lý do đi công tác Thâm Quyến, thực chất là để quấn quít bên cô ta…
Từng giọt nước mưa lạnh ngắt như kim châm đâm thấu vào da thịt, nhưng sự buốt giá ngoài trời chẳng thể nào sánh bằng sự dứt tình cay nghiệt của gia đình họ Tạ. Minh Viễn quay lưng tiến lại gần bảng điều khiển, dứt khoát dập công tắc khóa điện tử rồi thẳng tay kéo xẹt tấm rèm che kính lại, hoàn toàn cô lập tôi ngoài thế giới mịt mùng.
Tôi đứng trơ trọi dưới mái hiên chật hẹp, toàn thân run lên cầm cập.
Ba năm nhẫn nại, ba năm hy sinh tận tụy, gom góp từng đồng tiền bán nhà đẻ để cứu vớt cái công ty nhà chồng bên bờ vực phá sản… Rốt cuộc đổi lại chỉ là một bãi nước bọt khinh bỉ và câu đuổi đuổi đuổi như đuổi tà.
Tôi mở chiếc túi xách đẫm nước, lấy ra chiếc điện thoại đã nứt màn hình. Bàn tay run rẩy lướt qua danh bạ, dừng lại ở một số điện thoại đã chìm vào dĩ vãng hơn năm năm qua—kể từ ngày tôi cãi lời gia đình, kiên quyết dứt áo ra đi để theo đuổi thứ tình yêu huyễn hoặc với Tạ Minh Viễn.
Tôi bấm gửi đi một dòng tin nhắn duy nhất:“Chị ơi, em sai rồi. Em muốn về nhà.”
Chỉ chưa đầy ba giây sau, màn hình hiển thị hai chữ: “Đã nhận”. Đồng thời một thông báo ngắn gọn dội lại:“Ở yên đó. Đừng đi đâu cả.”
Tôi mỉm cười nhẹ nhõm, cất điện thoại rồi bước ra khỏi khoảng hiên nhà họ Tạ, tựn tay đón lấy cơn mưa đêm rét mướt.
Sáng hôm sau, mưa đã tạnh hẳn nhưng bầu trời Hàng Châu vẫn phủ một màu xám xịt, u uất.
Trong căn biệt thự nhà họ Tạ, không khí lại tràn ngập sự hân hoan. Bà Trương Tú Lan đích thân xuống bếp chuẩn bị một bàn thức ăn bổ dưỡng cho Hạ Tiểu Nhã—đứa con dâu tương lai đang mang trong mình giọt máu nối dỗi tông đường nhà họ Tạ. Minh Viễn khoác lên mình bộ âu phục chỉnh tề, chuẩn bị đưa cô nhân tình nhỏ đi khám thai định kỳ.
“Minh Viễn này, hôm nay rảnh rỗi nhớ tạt qua phòng công chứng lấy hồ sơ ly hôn đơn phương nhé. Loại con gái không biết đẻ như con Lâm Nhược Vân đó, phải tống cổ càng sớm càng tốt, kẻo nó lại dây dưa đòi chia tài sản!” Bà Tú Lan vừa đút thìa yến cho Tiểu Nhã vừa lên tiếng dặn dò.
Minh Viễn thản nhiên gật đầu: “Mẹ yên tâm, cô ta làm gì có cửa đòi chia. Căn biệt thự này đứng tên con, công ty cũng đứng tên con. Cô ta chẳng có lấy một tờ giấy chứng minh đóng góp đâu.”
Đúng lúc đó, một chuỗi âm thanh gầm rú xé giật không gian vang lên từ phía ngõ ngoài.
Bùm! Bùm! Bùm!
Tiếng động cơ gầm vang kinh hoàng hệt như một đoàn xe bọc thép đang càn quét. Liền sau đó là những tiếng phanh xe ken két chát chúa vang lên ngay trước cổng biệt thự.
Bà Tú Lan giật thót mình làm rớt chiếc thìa mạ vàng xuống sàn, cau mày: “Chuyện gì ngoài đó thế? Mấy đứa trẻ ranh nào chạy xe rú ga ở đây à?”
Minh Viễn nhíu mày bước ra phía ban công tầng hai nhìn xuống. Nhưng vừa phóng mắt ra ngoàigate, toàn thân anh ta đã cứng đờ như biến thành đá.
Trước cổng biệt thự nhà họ Tạ lúc này không phải vài ba chiếc xe máy quấy rối, mà là một đoàn xe thương gia màu đen tuyền kéo dài dằng dặc, nối đuôi nhau xếp thành một hàng dài che kín cả con phố nhỏ!
Dẫn đầu đoàn xe là ba chiếc Rolls-Royce Phantom mang biển số VIP của thủ đô Bắc Kinh. Phía sau là dàn xe Maybach và Range Rover đen bóng, hộ tiễn uy nghiêm.
Sự xuất hiện của đoàn xe xa xỉ bậc nhất này lập tức thu hút sự chú ý của toàn bộ cư dân trong khu biệt thự. Hàng xóm chung quanh bắt đầu tò mò tràn ra hai bên đường chỉ trỏ, bàn tán xôn xao.
“Rốt cuộc là nhân vật lớn nào đến cái khu ngoại ô này vậy?” Minh Viễn lẩm nhẩm, trong lòng chợt dâng lên một điềm báo chẳng lành.
Ngay sau đó, cửa chiếc Rolls-Royce dẫn đầu từ từ mở ra.
Một người đàn ông trung niên mặc âu phục đen kính cẩn bước xuống, tay cầm chiếc dù màu đen vội vã mở ra đứng đợi bên cửa xe sau. Từ trong xe, một người phụ nữ tầm ba mươi lăm tuổi bước xuống. Cô khoác trên mình chiếc áo măng tô màu kem sang trọng, khí chất kiêu sa, quyền lực toát ra trong từng cử chỉ.
Gương mặt cô ấy có đến năm sáu phần hao hao giống Lâm Nhược Vân, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm.
Người phụ nữ ngẩng đầu nhìn lên căn biệt thự nhà họ Tạ, ánh mắt tràn đầy sự khinh bỉ và nồng nặc sát khí.
Đó chính là Lâm Sương Vân—tổng giám đốc tập đoàn bất động sản Lâm Thị lẫy lừng khắp miền Bắc, đồng thời là chị gái ruột duy nhất của Lâm Nhược Vân!
Phía sau cô, hàng chục vệ sĩ vạm vỡ mặc vest đen nhanh chóng bước xuống từ các xe sau, đứng xếp thành hai hàng chỉnh tề, nghiêm trang.
“Rốp!”
Một tiếng động chát chúa vang lên. Hai vệ sĩ dẫn đầu bước tới, không hề gõ cửa hay bấm chuông, mà dùng dụng cụ chuyên dụng cắt đứt luôn phần khóa xích cổng sắt nhà họ Tạ, đạp phăng hai cánh cổng ra hai bên!
Bà Tú Lan và Hạ Tiểu Nhã lúc này cũng hoảng hốt chạy ra sân. Thấy một đoàn người đằng sát khí xông thẳng vào nhà, bà Tú Lan vừa sợ hãi vừa cậy mình là chủ nhà, gào lên:
“Mấy người là ai?! Ai cho phép các người tự tiện xông vào nhà dân, phá hoại tài sản hả? Tôi sẽ báo cảnh sát bắt hết các người!”
Lâm Sương Vân thong thả bước qua khoảng sân rộng, đôi giày cao gót nạm kim kim gõ xuống nền gạch từng tiếng lộc cộc đanh thép. Cô dừng lại trước mặt gia đình họ Tạ, ánh mắt sắc như dao cau lướt qua từng người một.
“Báo cảnh sát?” Lâm Sương Vân nhếch môi, giọng nói không chút gợn sóng nhưng uy lực đè nén khiến người khác phải ngạt thở. “Bà Trương Tú Lan, bà cứ việc báo. Để tôi xem cảnh sát Hàng Châu này xử lý chuyện gia đình họ Lâm chúng tôi đòi lại tài sản ra sao.”
Minh Viễn lúc này đã cuống quýt chạy xuống tầng một, đứng chắn trước mặt mẹ mình. Anh ta cố giữ bình tĩnh, lên tiếng: “Cô là ai? Chúng tôi hoàn toàn không quen biết cô!”
Lâm Sương Vân cười khẩy một tiếng đầy mỉa mai. Cô giơ tay ra hiệu. Người thư ký đi bên cạnh lập tức bước lên, mở một tệp hồ sơ da cao cấp ra.
“Tạ Minh Viễn, ba năm trước công ty Vật liệu Xây dựng Tạ Thị của anh vay nợ ngân hàng 15 triệu Tệ, nguy cơ phá sản trong tầm tay. Nhược Vân đã bán căn hộ đứng tên cá nhân nó tại Nam Kinh để rót vốn cứu anh, đúng chứ?”
Minh Viễn biến sắc: “Cô… cô là chị gái của Nhược Vân?”
“Đúng vậy!” Lâm Sương Vân gằn giọng, ánh mắt lóe lên tia nhìn rợn người. “Nhược Vân vì cái thứ vô ơn bội nghĩa như anh mà kiên quyết cắt đứt liên lạc với gia đình họ Lâm suốt năm năm trời. Nó giấu chúng tôi thân phận tiểu thư tập đoàn Lâm Thị, chấp nhận về cái nhà rác rưởi này làm osin không công cho mẹ con anh! Thế mà các người dám đối xử với nó như thế này sao?”
Thân phận… Tiểu thư tập đoàn Lâm Thị?!
Mẹ con bà Tú Lan và Tạ Minh Viễn như bị một luồng sét đánh ngang tai, ngơ ngác không tin vào mắt mình.
Tập đoàn Lâm Thị ở phía Bắc—một con mãnh thú trong ngành bất động sản và tài chính với quy mô hàng chục tỷ Tệ!
Bà Tú Lan bàng hoàng đến mức lùi lại hai bước, môi lắp bắp: “Cái… cái gì? Con Lâm Nhược Vân là tiểu thư tập đoàn Lâm Thị? Không… không thể nào! Nó… nó nghèo rớt mồng tơi, làm gì có tiền!”
“Nghèo?” Lâm Sương Vân liếc nhìn bà ta bằng nửa con mắt. “Chiếc nhẫn cưới nó đeo trên tay là do đích thân nhà thiết kế riêng của Lâm Thị chế tác. Căn hộ nó bán đi năm xưa là quà sinh nhật mười tám tuổi cha tôi tặng cho nó. Nó chấp nhận giấu đi sự giàu sang để sống chân thành với con trai bà, còn các người thì coi sự khiêm tốn của nó là điểm yếu để chà đạp!”
Nói rồi, Lâm Sương Vân phẩy tay nhẹ một cái.
Vị thư ký lập tức đọc to từng mục trong xấp tài liệu:
“Thứ nhất: Số tiền 15 triệu Tệ mà cô Lâm Nhược Vân rót vào Tạ Thị năm xưa được tính dưới dạng khoản vay cá nhân có cam kết lãi suất. Hôm nay hạn chót thanh toán cả gốc lẫn lãi tổng cộng là 28 triệu Tệ. Nếu Tạ Thị không thể thanh toán trong vòng 24 giờ, chúng tôi sẽ lập tức làm thủ tục phát mại toàn bộ tài sản của Tạ Thị!”
“Thứ hai: Căn biệt thự này, ba năm trước khi Tạ Minh Viễn thế chấp ngân hàng để vay vốn, chính cô Lâm Nhược Vân đã dùng uy tín và tài sản bảo đảm của Lâm Thị để đứng ra bảo lãnh. Hiện tại, chúng tôi chính thức rút toàn bộ bảo lãnh. Ngân hàng sẽ tiến hành niêm phong biệt thự trong ngày hôm nay!”
“Thứ ba: Toàn bộ các hợp đồng cung ứng vật liệu mà Tạ Thị đang ký kết với các đối tác lớn tại Hàng Châu—vốn dĩ đều do tập đoàn Lâm Thị âm thầm đứng sau hậu thuẫn—sẽ chính thức bị hủy bỏ ngay lập tức với lý do vi phạm điều khoản đạo đức của đối tác!”
Mỗi một câu nói vang lên hệt như một cú đấm ngàn cân nện thẳng vào ngực Tạ Minh Viễn.
Mặt anh ta cắt không còn một giọt máu, hai gối run rẩy đến mức suýt chút nữa ngã khuỵu xuống sàn.
28 triệu Tệ!
Rút bảo lãnh ngân hàng!
Hủy bỏ toàn bộ hợp đồng làm ăn!
Điều này đồng nghĩa với việc, Tạ Thị không những phá sản ngay lập tức mà bản thân anh ta sẽ gánh trên đầu khoản nợ khổng lồ, đối mặt với án tù vì không có khả năng chi trả!
Bà Tú Lan hoảng loạn thực sự, bà ta lao đến nắm lấy tà áo của Lâm Sương Vân, giọng khản đặc van xin: “Đại tiểu thư! Xin cô giơ cao đánh khẽ! Chuyện này… chuyện này chắc chắn là có hiểu lầm! Chúng tôi… chúng tôi đối xử với Nhược Vân rất tốt mà! Đêm qua… đêm qua là do nó tự ý bỏ đi đấy chứ!”
Lâm Sương Vân thẳng tay gạt phắt bà ta ra khiến bà ta ngã chới với xuống sàn.
“Hiểu lầm?” Lâm Sương Vân lạnh lùng nhìn sang Hạ Tiểu Nhã đang sợ hãi trốn sau lưng Minh Viễn. “Bắt em gái tôi ra đứng dưới mưa giữa đêm rét, tống cổ nó ra khỏi nhà để rước loại tiểu tam rẻ tiền này về? Các người coi nhà họ Lâm chúng tôi chết hết rồi sao?”
Đúng lúc này, chiếc Rolls-Royce ở giữa đoàn xe chậm rãi hạ kính cửa sổ.
Lâm Nhược Vân bước xuống.
Lúc này, cô không còn khoác trên mình bộ quần áo ướt sũng, xơ xác của đêm qua. Cô mặc một bộ đầm cao cấp màu xanh thiên thanh, mái tóc được bới gọn gàng, thần thái điềm tĩnh và cao quý vốn có của một tiểu thư khuê xú hoàn toàn khôi phục.
Trông thấy tôi, Minh Viễn như vơ được cọc sinh tồn, anh ta lao đến định nắm lấy tay tôi:
“Nhược Vân! Nhược Vân em nói với chị gái em đi! Anh sai rồi! Anh thực sự biết lỗi rồi! Anh với Tiểu Nhã không có gì cả, là cô ta cố tình gài bẫy anh! Em tha lỗi cho anh lần này được không? Chúng ta làm lại từ đầu!”
Hạ Tiểu Nhã nghe vậy thì tái mặt, gào lên: “Tạ Minh Viễn! Anh nói cái gì đấy? Anh bảo đứa bé trong bụng em là con anh cơ mà!”
“Cô câm miệng lại cho tôi!” Minh Viễn quay lại tát mạnh một cú vào mặt Hạ Tiểu Nhã khiến cô ta ngã gục, ôm mặt khóc tướt mướt.
Minh Viễn quỳ gục xuống trước mặt tôi, van lạy: “Nhược Vân, em nhìn vào tình nghĩa bảy năm qua của chúng ta đi! Em cứu anh một lần này thôi!”
Bà Tú Lan cũng bò lại gần, khóc lóc thảm thiết: “Nhược Vân ơi, mẹ sai rồi! Mẹ là bà già mắt mù! Con mới là con dâu duy nhất của nhà họ Tạ! Con đuổi con đuổi con hồ ly tinh này đi đi, mẹ sẽ lập tức rước con về làm chủ cái nhà này!”
Tôi nhìn hai mẹ con họ đang quỳ lạy dưới chân mình, trong lòng không một gợn sóng.
Sự yêu thương, nhẫn nại suốt bảy năm qua đã hoàn toàn bốc cháy thành tro bụi trong đêm mưa lạnh ngắt ấy rồi.
Tôi thong thả tháo chiếc nhẫn cưới trên ngón tay ra, thả rơi xuống trước mặt Tạ Minh Viễn. Tấm kim loại nhỏ bé rơi xuống mặt đá tạo nên một tiếng keng thanh thoát.
“Tạ Minh Viễn, ba năm qua tôi đã trả xong toàn bộ ân tình với anh rồi.”
Tôi bình thản cất lời, giọng nói trong trẻo nhưng xa xăm: “Đơn ly hôn tôi đã nhờ luật sư soạn xong. Anh cứ ký tên vào đó. Còn số tiền 28 triệu Tệ và các thủ tục pháp lý, chị gái tôi sẽ làm việc sòng phẳng với anh.”
Nói xong, tôi không quay đầu lại dù chỉ một lần, bước thẳng lên xe.
Lâm Sương Vân nhìn mẹ con họ Tạ bằng ánh mắt xem thường tột cùng, thả lại một câu cuối cùng:
“Trong vòng hai tiếng nữa, lực lượng thi hành án sẽ đến niêm phong căn biệt thự này. Mẹ con các người có mười phút để dọn dẹp giẻ lau quần áo rác rưởi của mình ra khỏi đây!”
Nói rồi, cô quay lưng bước lên xe.
Đoàn xe thương gia màu đen gầm rú động cơ, kiêu hãnh quay đầu rời đi, bỏ lại đằng sau căn biệt thự sắp bị niêm phong và tiếng khóc lóc, chửi rủa, xâu xé lẫn nhau thảm hại của gia đình họ Tạ trong đống đổ nát do chính sự vô ơn và tham lam của họ tạo ra.
Ngồi trong không gian êm ái của chiếc xe, nhìn qua cửa kính thấy bầu trời Hàng Châu đang dần quang mây, tôi hít một hơi thật sâu. Cơn mưa u tối trong lòng tôi cuối cùng cũng đã tạnh.