Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Con Trai Đi Đài Loan Biệt Tích Suốt 10 Năm Không Về. Thương Con Dâu Tôi Khuyên Nó Đi Lấy Người Khác thì……con dâu lập tức lên tiếng nói đúng 3 câu khiến tôi đứng hình…
Mười năm trước, vào một buổi sáng đầu đông, con trai tôi kéo chiếc va-li cũ bước ra khỏi cổng.
Nó quay lại ôm tôi thật chặt rồi cười:
– Mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe. Con sang Đài Loan làm vài năm, kiếm ít vốn rồi về xây nhà, đón vợ con sống sung sướng.
Tôi lúc ấy chỉ biết gật đầu, cố nuốt nước mắt.
Con trai tôi – T. – mới hai mươi sáu tuổi. Nhà nghèo, ruộng ít, quanh năm bán mặt cho đất cũng chẳng đủ nuôi gia đình. Thấy người trong làng đi xuất khẩu lao động ai cũng gửi tiền về, nó quyết định vay mượn khắp nơi để sang Đài Loan.
Ngày nó đi, con dâu tôi – H. – mới hai mươi ba tuổi, bế đứa con trai chưa đầy hai tuổi đứng ở đầu ngõ khóc đến lả người.
Không ai ngờ, cái ôm hôm ấy lại là lần cuối cùng tôi nhìn thấy con.
Ba năm đầu, tháng nào T. cũng gọi điện.
Tiền đều đặn gửi về trả nợ, sửa lại căn nhà cấp bốn dột nát, mua cho con chiếc xe đạp mới.
Nó luôn nói:
– Mẹ đợi con thêm ít năm nữa thôi.
Nhưng rồi…
Đến năm thứ tư, điện thoại bỗng mất liên lạc.
Tin nhắn không trả lời.
Bạn bè cùng làm bảo nó đã nghỉ việc từ lâu.
Công ty môi giới cũng không biết tung tích.
Gia đình tôi báo CA, nhờ người quen tìm kiếm, thậm chí vay tiền thuê người dò hỏi.
Kết quả vẫn là con số không.
Có người bảo nó gặp t/ai nạn.
Có người nói nó bỏ trốn ra ngoài làm chui.
Lại có người á//c miệng:
– Chắc nó có gia đình mới bên đó rồi.
Tôi không tin.
Nhưng càng chờ, lòng người càng mỏi.
Năm năm…
Mười năm…
Rồi mười năm trôi qua.
Đứa cháu nội ngày nào giờ đã 12 tuổi!
Còn con dâu tôi thì từ cô gái trẻ trung trở thành người phụ nữ hơn 30 tuổi.
Suốt mười năm ấy, nó chưa từng bước thêm bước nữa.
Bao người mai mối.
Có người đàn ông góa vợ, kinh tế khá.
Có người chưa từng lập gia đình.
Ai cũng khen H. hiền lành, chịu khó.
Nhưng lần nào nó cũng lắc đầu.
Tôi nhìn mà đau lòng.
Một buổi chiều, hai bà cháu đang nhặt rau ngoài sân, tôi gọi con dâu lại.
– H., mẹ muốn nói chuyện.
Nó đặt rổ rau xuống.
– Dạ, mẹ nói đi.
Tôi nắm lấy bàn tay đã chai sần của nó.
– Mười năm rồi. Con trai mẹ… chắc khó mà trở về nữa.
Nó cúi đầu.
Tôi tiếp lời:
– Mẹ già rồi, chẳng sống được bao lâu. Điều mẹ day dứt nhất là thấy con cứ lỡ dở cả đời.
Nó im lặng.
Tôi nghẹn giọng:
– Nếu có người thương con thật lòng… thì con đi lấy chồng đi. Đừng vì mẹ mà ở vậy nữa.
Nói đến đây, nước mắt tôi rơi lúc nào không biết.
Tôi nghĩ nó sẽ khóc.
Hoặc sẽ từ chối như mọi lần.
Nhưng không.
Con dâu tôi nhìn thẳng vào mắt tôi rồi bình tĩnh nói đúng ba câu…

Nó bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt tròng đen lánh tĩnh lặng đến lạ kỳ, không hề gợn lên một chút sóng sánh hay ngấn lệ nào như tôi tưởng tượng.
– Mẹ, anh T. không hề bỏ đi hay theo người đàn bà khác đâu, anh ấy vẫn luôn ở rất gần chúng ta. – Mẹ cứ yên tâm, cả đời này con chỉ có một người chồng duy nhất là anh ấy, và con sẽ nuôi con trai lớn khôn ngay tại căn nhà này. – Mấy ngày nữa là tròn mười năm, đến lúc con mở chiếc hộp thép gửi dưới tủ thờ ra trao lại cho mẹ rồi.
Tôi đứng hình. Ba câu nói ngắn gọn, đĩnh đạc và rành rọt từng từ một của con dâu vang lên giữa không gian chiều thu tĩnh mịch như ba tiếng sấm giội thẳng vào màng nhĩ.
Chiếc hộp thép?
Tôi bàng hoàng lục lại ký ức. Đúng là mười năm trước, vào cái đêm trước ngày T. kéo va-li đi Đài Loan, hai vợ chồng nó có rủ rỉ trong phòng rất lâu. Sáng hôm sau, H. có ôm một chiếc hộp thép nhỏ bằng hai bàn tay, niêm phong kín bằng băng dính đen, đem đặt sâu vào góc tủ thờ gỗ gụ do tổ tiên để lại. Lúc ấy, H. bảo đó là giấy tờ quan trọng và kỷ vật tình yêu của hai vợ chồng, dặn tôi không được di chuyển hay tò mò mở ra.
Mười năm qua, căn nhà cấp bốn dột nát đã được sửa sang vững chãi, nhưng chiếc hộp thép nằm im lìm trong góc tối tủ thờ ấy đã bị tôi quên hẳn đi giữa bao lo toan, khắc khoải và những giọt nước mắt khóc thương đứa con trai biệt tích.
– H… H. à… Con nói vậy là có ý gì? – Giọng tôi run lên bần bật, hai bàn tay gầy gộc bấu chặt lấy vạt áo con dâu. – Anh T. ở gần là ở đâu? Rốt cuộc mười năm qua hai đứa giấu mẹ chuyện gì?
Con dâu tôi thở dài một tiếng thật sâu. Sự bình tĩnh cố chấp suốt mười năm qua của nó rốt cuộc cũng nứt ra một khe hở nhỏ. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má chai sần, nhưng gương mặt nó vẫn ánh lên sự kiên định lạ kỳ.
– Mẹ, còn ba ngày nữa mới đến ngày 15 tháng 10 – đúng tròn mười năm ngày anh T. đi. Anh ấy dặn con đúng ngày này mới được mở hộp. Xin mẹ nhẫn nại đợi con thêm ba ngày nữa.
Ba ngày đó đối với tôi dài như ba thế kỷ.
Tôi ăn không ngon, ngủ không yên. Cứ đêm đến, tôi lại mò mẫm ra trước bàn thờ, nhìn chằm chằm vào chiếc hộp thép nằm lọt thỏm trong góc tối. Rốt cuộc bên trong đó chứa đựng bí mật kinh hoàng gì mà khiến đứa con dâu mới hai mươi ba tuổi của tôi chấp nhận chôn chặt tuổi xuân, ở vậy nuôi con, chịu đựng biết bao lời ra tiếng vào của người đời suốt mười năm trời?
Rồi ngày thứ ba cũng đến.
Đó là một buổi sáng mưa ngâu rỉ rả. Đứa cháu nội mười hai tuổi của tôi đã đi học. Trong nhà chỉ còn lại hai người phụ nữ – một già, một trẻ – đối diện với nhau trước bàn thờ gia tiên nghi ngút khói hương.
H. cẩn thận bắc ghế, với tay vào góc sâu nhất của tủ thờ, bưng chiếc hộp thép ra. Chiếc hộp nặng trịch, bám một lớp bụi thời gian mờ xám.
H. dùng chiếc kéo nhỏ, cẩn thận cắt từng lớp băng dính đen đã khô giòn.
“Cạch.”
Nắp hộp bật mở.
Tôi nín thở, ghé mắt nhìn vào bên trong. Không có tiền bạc, không có vàng vòng, cũng chẳng có những bức thư tình lãng mạn. Thứ nằm ngăn nắp dưới đáy hộp là một xấp sổ tiết kiệm đứng tên tôi, một tệp nhật ký dày cộp gáy bọc da, một bản hợp đồng bảo hiểm nhân thọ international, và… một chiếc đĩa DVD cùng một thẻ nhớ điện thoại.
H. lẳng lặng rút chiếc thẻ nhớ, cắm vào chiếc điện thoại thông minh cũ mà T. từng dùng mười năm trước rồi đưa cho tôi.
– Mẹ xem đi. Đây là những lời anh T. tự quay lại trước đêm lên đường…
Màn hình điện thoại lóe sáng. Hình ảnh con trai tôi – T. – hiện lên. Gương mặt nó mười năm trước vẫn còn rất trẻ, nhưng hốc mắt sâu hoắm và làn da xanh xao bất thường.
Trên video, T. nhìn thẳng vào ống kính, gượng nở một nụ cười ấm áp:
“Mẹ ơi, khi mẹ xem được những hình ảnh này, có lẽ con đã ở một nơi rất xa… không phải là Đài Loan đâu mẹ ạ.”
Tôi bàng hoàng giật thót mình, tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Mẹ ơi, con xin lỗi vì đã dối mẹ. Bốn tháng trước ngày đi, con thấy trong người thường xuyên đau nhức, đi khám ở bệnh viện tỉnh thì bác sĩ chẩn đoán con bị ung thư máu giai đoạn cuối… Bác sĩ bảo con chỉ còn sống được tối đa từ một đến hai năm nữa thôi.”
“Con suy sụp lắm mẹ ạ. Nhà mình nghèo quá, nợ nần chồng chất. Nếu con ở lại điều trị, nhà mình sẽ phải bán sạch ruộng vườn, bố mẹ và vợ con sẽ lâm vào cảnh đường cùng mà chưa chắc đã cứu được con. Thế nên, con đã bàn với H. làm một kịch bản…”
“Con giả vờ làm hồ sơ đi xuất khẩu lao động Đài Loan. Thực chất, số tiền vay mượn mười năm trước, con dùng một phần để làm hồ sơ giả, phần lớn còn lại con đem mua một gói bảo hiểm nhân thọ đặc biệt cho người lao động đi nước ngoài, và gửi tiết kiệm ngân hàng. Còn con… con sang Đài Loan không phải để làm việc, mà là để nhập viện điều trị giá rẻ dưới sự hỗ trợ của một tổ chức từ thiện bên đó, nhằm kéo dài sự sống thêm được ngày nào hay ngày ấy, và quan trọng nhất… là để con có thể hi sinh thân xác này một cách hợp pháp.”
Giọng T. trên video bắt đầu nghẹn ngào, nước mắt nó rơi ròng ròng:
“Con dặn H. phải giữ kín chuyện này với mẹ. Con bảo H. cứ ba năm đầu, dùng số tiền con gửi từ quỹ bảo hiểm và tiền trợ cấp từ thiện bên này gửi về cho mẹ trả nợ, sửa nhà, bảo là tiền con đi làm gửi về. Sau ba năm, khi con qua đời bên này, tổ chức từ thiện sẽ làm thủ tục hỏa táng cho con. Tiền đền bù bảo hiểm rủi ro tử vong ở nước ngoài hơn hai tỷ đồng sẽ được chuyển thẳng vào tài khoản của mẹ và H…”
“Con dặn H. sau mười năm mới được nói sự thật cho mẹ, vì con sợ nếu biết sớm, mẹ sẽ không chịu nổi cú sốc này mà sinh bệnh. Con cũng nói với H., sau khi con mất ba năm, H. còn trẻ thì cứ tìm gá nghĩa với người khác… Nhưng H. đã khóc và thề với con rằng cô ấy sẽ thay con phụng dưỡng mẹ và nuôi dạy con chúng ta thành người.”
“Mẹ ơi, con không mất tích. Tro hại của con… thực ra đã được một người bạn làm cùng tàu biển lén mang về Việt Nam từ bảy năm trước rồi. Chiếc hũ sành nhỏ chôn dưới gốc cây hồng xiêm sau vườn… chính là con đấy mẹ ơi!”
Video kết thúc.
Màn hình điện thoại tối om.
Tôi ngồi bệt xuống sàn nhà, toàn thân run rẩy dữ dội. Nước mắt tôi trào ra như mưa, mắt mờ đi vì một cơn đau xé thấu tâm can.
Con tôi… đứa con trai ngoan ngoãn, hiếu thảo của tôi! Nó đã tự đày ải bản thân, chấp nhận chết cô độc nơi đất khách quê người, chấp nhận mang danh “kẻ bỏ đi biệt tích”, “kẻ bội bạc” chỉ để lấy số tiền bảo hiểm đền bù cho gia đình trả nợ, để mẹ nó có cái nhà che mưa che nắng, để con nó có tiền ăn học!
Và con dâu tôi…
Tôi ngước mắt nhìn H.
Người phụ nữ hơn ba mươi tuổi đang quỳ gối trước mặt tôi, nước mắt giàn giụa. Suốt mười năm qua, nó đã gánh trên vai một bí mật quá đỗi tàn nhẫn và nặng nề. Nó phải giả vờ như không biết chồng mình sống chết ra sao, phải chịu đựng những lời xèm xỉu của người đời rằng “chồng bỏ theo gái bên Đài Loan”, phải từ chối biết bao lời cầu hôn ngon ngọt để ở lại căn nhà trống hoang này, âm thầm phụng dưỡng một bà mẹ già và nuôi một đứa trẻ thơ.
– H. ơi… Con dâu ơi… – Tôi ôm chồm lấy nó, hai mẹ con gục vào vai nhau mà gào khóc nấc nở. – Sao con khổ thế này hả con? Sao hai đứa lại dại dột giấu mẹ một chuyện lớn như thế?
H. ôm chặt lấy tôi, giọng run rẩy trong tiếng khóc: – Mẹ ơi… Anh T. trước khi mất bên kia, tuần nào cũng gọi cho con. Anh ấy đau đớn lắm nhưng lúc nào cũng dặn con phải chăm sóc mẹ. Anh ấy bảo mẹ đã vất vả cả đời vì anh ấy rồi, không thể để mẹ phải khóc vì cạn cợt hy vọng. Con đã hứa với anh ấy… con là vợ anh T., dù anh ấy còn sống hay đã thành nắm tro tàn, con vẫn là con gái của mẹ!
Hai mẹ con tôi dắt nhau ra sau vườn, tiến về phía gốc cây hồng xiêm xum xuê cành lá – cây hồng xiêm do chính tay T. trồng trước ngày đi.
Lớp đất dưới gốc cây ẩm dẫm. Chúng tôi đào nhẹ lớp đất lên, bên dưới là một chiếc hũ sành nhỏ bọc bằng vải đỏ cẩn thận.
Mười năm qua, tôi vẫn thường ra gốc cây này ngồi hóng mát, vẫn thường thở dài than ngắn rằng “không biết giờ này thằng T. đang ở đâu bên Đài Loan”. Nào ngờ, đứa con tội nghiệp của tôi đã nằm ngay dưới chân tôi, âm thầm che chở, lắng nghe từng tiếng thở dài của mẹ suốt bảy năm trời!
Tôi ôm chiếc hũ sành vào lòng, gục đầu xuống lớp đất ẩm mà khóc nghẹn ngào: – Con ơi… Mẹ về với con đây… Con ngoan lắm, con trai của mẹ…
Ba ngày sau, gia đình tôi làm một lễ cầu siêu và chính thức đưa di cốt của T. vào nhập vị tại nghĩa trang gia tộc.
Toàn bộ dân làng khi biết chuyện đều bàng hoàng, xúc động đến rơi nước mắt. Những lời đàm tiếu, ác ý mười năm qua biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự kính trọng sâu sắc dành cho sự hi sinh cao cả của T. và tấm lòng trinh chuyên, hiếu thảo vô bờ bến của H.
Từ trong chiếc hộp thép, ngoài số tiền bảo hiểm và sổ tiết kiệm gần ba tỷ đồng – số tiền mà T. đã dùng chính mạng sống của mình để đổi lấy – còn có một cuốn sổ nhật ký nhỏ T. viết riêng cho H.
Trang cuối cùng của cuốn nhật ký, T. viết: “H. à, nếu em đọc được những dòng này khi mẹ đã biết tất cả, anh xin em… hãy sống cho bản thân em một chút. Anh ở bên kia suối vàng đã quá biết ơn em rồi. Nếu gặp được người tốt, em hãy mở lòng nhé…”
Nhưng H. chỉ mỉm cười thanh thản, cẩn thận gấp cuốn nhật ký lại, đặt ngay ngắn bên cạnh di ảnh của chồng trên bàn thờ.
Nó quay sang nhìn tôi, nắm lấy bàn tay nhăn nheo của bà mẹ già: – Mẹ ơi, anh T. đã lo cho mẹ và cu Bô một cuộc sống đầy đủ rồi. Từ nay về sau, con sẽ cùng mẹ nuôi cu Bô lớn khôn, học hành thành tài để không phụ sự hi sinh của anh ấy. Đây mới là ngôi nhà của con, và mẹ mãi mãi là mẹ của con.
Ánh nắng muộn của buổi chiều thu xuyên qua kẽ lá, rọi xuống gian thờ nghi ngút khói hương. Tôi nhìn di ảnh con trai đang mỉm cười trên bàn thờ, rồi nhìn đứa con dâu kiên cường và đứa cháu nội đang ngoan ngoãn học bài bên cửa sổ.
Trong lòng tôi, nỗi đau đè nén mười năm qua rốt cuộc cũng được xoa dịu. Con trai tôi tuy đã ra đi, nhưng tình yêu thương và sự hiếu nghĩa của nó vẫn sống mãi trong căn nhà này, qua tấm lòng vàng của đứa con dâu mà trời đất đã ban tặng cho gia đình tôi.