
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Vừa s::inh con xong, mẹ gửi cho tôi 10 con gà để tẩm bổ. Chồng tôi lại đem 9 con còn lại chia hết cho nhà chồng. Chỉ một việc đó thôi, đã khiến cả nhà họ sững sờ….
Thời gian ở cữ là khoảng thời gian thử thách nhất với sức khỏe của tôi. Nằm trên giường bệnh, từng cơn đau ê ẩm từ vết rạch cứ kéo dài miên man, mồ hôi lạnh vã ra liên tục. Chỉ cần nhích nhẹ người, đất trời xung quanh dường như chao đảo. Mới sinh xong vài ngày, cơ thể suy kiệt nên sữa vẫn chưa về đủ, đứa nhỏ đói cữ cứ khóc ngặt nghẽo không ngừng.
Hay tin tôi sinh nở vất vả, mẹ đẻ tôi ở quê thương con xót cháu đến trào nước mắt qua điện thoại. Đàn gà thả vườn mẹ cất công chăm bẵm suốt hơn nửa năm, chắt chiu từng gáo ngô, nắm gạo chỉ chờ ngày tôi nằm cữ. Mẹ nhờ xe quen chở lên tận nhà tôi 10 thùng đồ. Bóc từng lớp xốp ra, tôi rơi nước mắt vì xúc động. Mười con gà ta đã được làm sạch sẽ, chân cạo nhẵn thín, lông tơ nhổ từng sợi tỉ mỉ. Trong các thùng còn chèn đầy nấm hương, táo đỏ, kỷ tử mẹ tự tay phơi khô, kèm tấm thiệp ghi vội: “Con gái, hầm gà với thuốc bắc mà ăn bồi bổ, đừng có tiết kiệm.”
Tối đó, tôi bảo chồng tôi – Anh Khoa – hầm một con. Dù vụng về chuyện bếp núc, anh cũng loay hoay nấu được nồi canh thơm lừng. Bát canh nóng hổi, ngọt thanh giúp dạ dày tôi dễ chịu hẳn. Tôi múc cho chồng một chén, anh húp thử rồi khen nức nở. Lúc đó tôi còn thầm nghĩ, tuy anh có đôi lúc chưa khéo léo nhưng vẫn là người biết thương vợ.
Thế nhưng, sóng gió bắt đầu từ ngày hôm sau khi mẹ chồng tôi ghé chơi. Nhìn thấy tủ lạnh chất đầy gà quê, mắt bà sáng rỡ, hỏi dồn dập rồi quay sang trầm ồ khen mẹ đẻ tôi chu đáo. Chiều hôm ấy, tôi tình tình cờ nghe thấy Khoa lén ra ban công nghe điện thoại của mẹ. Đến hôm sau, khi tôi đang nằm thiu thiu trong phòng, giọng nói của chồng ngoài phòng khách như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt tôi:
“Bố cứ yên tâm, lát con mang sang. Còn 9 con gà, con để cho em Hải 4 con, gửi bố mẹ 5 con. Đều là gà ta ngon lắm… Bên Hà không sao đâu, bác sĩ bảo ở cữ ăn thanh đạm là được rồi.”..
Tôi bàng hoàng chôn chân trên giường, sống lưng lạnh ngắt. Khi Khoa vừa bước vào phòng, tôi cố nén cơn run rẩy trong giọng nói: “Anh định đem hết gà mẹ gửi cho em chia cho nhà anh sao?”
Khoa gượng cười rồi xua tay: “Em ăn sao hết chừng đó, để chật tủ lạnh ra. Dạo này em Hải tăng ca mệt mỏi, bố mẹ cũng cần tút tát sức khỏe. Người một nhà cả, chia nhau chút có sao đâu. Với lại mẹ em gửi lắm thế làm gì, lãng phí.”
Những lời nói nhẹ tênh của anh như biến toàn bộ tình thương, sự chắt chiu suốt nửa năm trời của mẹ tôi thành thứ dư thừa, phiền phức. Nước mắt tôi giàn giụa. Thấy tôi khóc, anh chỉ xua tay bảo khóc nhiều hỏng mắt rồi lảng tránh rời đi. Ngay lúc đó, tôi hiểu rằng người đàn ông từng thề thốt yêu thương mình hóa ra lại coi trọng gia đình ruột thịt của anh hơn cả sức khỏe của vợ con.
Khi Khoa vừa xách túi gà đi khỏi nhà, tôi cắn răng nén đau bước ra phòng khách. Nhìn chiếc tủ lạnh trống rỗng, sự chịu đựng trong tôi hoàn toàn vỡ vụn. Tôi lấy điện thoại bấm số gọi thẳng cho mẹ chồng, bật loa ngoài: “Mẹ ơi, 9 con gà anh Khoa vừa mang sang là toàn bộ quà mẹ đẻ con chắt chiu gửi lên cho con bồi bổ sau sinh. Nếu nhà mình thiếu thốn đến mức phải giành từng miếng ăn của phụ nữ vừa bước ra từ phòng đẻ, con xin gửi tặng hết cho nhà mình coi như tấm lòng của con.”
Nói xong, tôi cúp máy trước sự bàng hoàng của đầu dây bên kia. Chưa đầy 20 phút sau, Khoa hớt hơ hớt hải xách túi gà chạy về, mặt cắt không còn một giọt máu vì bố mẹ anh bị xấu hổ và nổi giận lôi đình. Anh lao vào phòng gầm lên: “Em bị điên à? Tự nhiên làm ầm lên cho bố mẹ xấu hổ!”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, giọng bình thản đến đáng sợ: “Tôi không điên. Người điên là anh khi nghĩ tôi sẽ tiếp tục nhẫn nhịn cái sự vô ơn và ích kỷ này.”
Ngay ngày hôm sau, tôi gọi điện nhờ anh trai dưới quê lái xe lên đón hai mẹ con về nhà đẻ. Mặc cho Khoa van xin và mẹ chồng sang tận nơi xuống nước giải thích, tôi vẫn bế con bước ra khỏi ngôi nhà đó. Trong tháng ở cữ, tôi cần một nơi tràn ngập tình thương thực sự, chứ không phải một nơi chỉ biết hút cạn sức lực và sự hy sinh của mình.