Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Đi công tác vừa về đến đầu ngõ, chưa kịp mở cửa vào nhà thì cô hàng xóm kéo tôi lại thì thầm: “Bích ơi, chồng cháu có người khác đấy. Toàn thấy dẫn về lúc nửa đêm, sáng sớm lại đi. Bác dậy tập thể dục sớm nên mới biết, nhắc cháu để còn liệu.” Tôi không làm ầm ĩ. Nhưng ngay lúc ấy, trong đầu tôi đã có một kế hoạch…
Chiếc vali còn chưa kịp đặt xuống đất thì cô Hòa – người hàng xóm sống đối diện nhà tôi – đã vội vàng bước tới.
Bà nhìn trước ngó sau, rồi kéo tôi nép vào gốc cây bàng đầu ngõ.
Giọng bà nhỏ đến mức chỉ vừa đủ hai người nghe.
– Bích à… bác biết chuyện này nói ra dễ mất lòng, nhưng bác không đành lòng nhìn cháu bị l/ừa.
Tôi hơi ngạc nhiên.
– Có chuyện gì vậy bác?
Bà thở dài.
– Chồng cháu… hình như có người khác.
T//im tôi như hẫng một nhịp.
Nhưng tôi vẫn cố giữ bình tĩnh.
– Bác nghe ai nói vậy ạ?
– Không phải nghe.
– Bác tận mắt thấy.
– Mấy tháng nay, cứ gần nửa đêm là có một cô gái trẻ đi taxi đến. Sáng tinh mơ lại rời đi. Bác già rồi, ngủ ít, ngày nào cũng dậy tập thể dục từ năm giờ nên nhìn thấy hết.
Bà nắm lấy tay tôi.
– Bác nhắc cháu để cháu còn biết đường mà tính.
Tôi mỉm cười cảm ơn, nhưng trong lòng đã nổi lên một cơn bão.
Ba tháng nay tôi liên tục đi công tác.
Chồng luôn nói nhớ vợ, ngày nào cũng gọi video, còn khoe nấu cơm, chăm cây, đợi tôi về.
Nếu lời cô Hòa là thật…
Thì anh diễn quá giỏi.
Tôi kéo vali về nhà.
Đứng trước cánh cửa quen thuộc, tôi hít một hơi thật sâu rồi mở khóa.
Trong nhà sạch sẽ.
Mọi thứ vẫn gọn gàng.
Không có dấu hiệu gì bất thường.
Nếu là người nóng tính, có lẽ tôi đã gọi điện tra hỏi hoặc lục tung căn nhà.
Nhưng tôi không làm thế.
Tôi từng đọc một câu nói rất hay:
“Khi nghi ngờ, đừng vội nổi giận. Hãy để sự thật tự lên tiếng.”
Và tôi quyết định để sự thật xuất hiện.
…
Tối hôm ấy, tôi giả vờ như vừa kết thúc chuyến công tác bình thường.
Chồng ôm tôi rất chặt.
– Vợ về rồi.
– Anh nhớ em muốn chết.
Tôi cười.
– Em cũng nhớ anh.
Anh hôn lên trán tôi.
Ánh mắt vẫn dịu dàng như ngày nào.
Nếu không có lời cô Hòa, có lẽ tôi đã tin rằng mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất.
Suốt bữa cơm, tôi không hề nhắc đến chuyện ngoại tình.
Ngược lại, tôi còn vui vẻ kể chuyện công tác.
Anh hoàn toàn không nghi ngờ gì.
Đêm đó, khi anh ngủ say, tôi nhẹ nhàng cầm điện thoại của chồng.
Tôi không mở tin nhắn.
Không đọc nhật ký riêng tư.
Tôi chỉ kiểm tra lịch sử định vị ứng dụng quản lý nhà thông minh.
Điều khiến tôi chú ý là khóa cửa điện tử.
Trong lịch sử mở cửa, có rất nhiều lần cửa được mở lúc 11 giờ 48 phút đêm, 0 giờ 17 phút, thậm chí 1 giờ sáng.
Nhưng những ngày đó…
Tôi đều đang ở tỉnh khác.
Còn chồng tôi nói với tôi rằng anh ngủ từ mười giờ tối.
Tôi lặng lẽ chụp lại màn hình.
Vẫn chưa đủ.
Tôi cần biết người phụ nữ kia là ai.
Hai ngày sau, tôi nói với chồng:
– Mai em lại phải đi họp ở Đà Nẵng hai ngày.
Anh còn giúp tôi kéo vali ra xe.
– Em đi cẩn thận nhé.
Tôi gật đầu.
Xe vừa rời khỏi khu phố, tôi lập tức xuống ở trung tâm thương mại gần nhà rồi thuê một căn hộ theo giờ đối diện khu chung cư.
Buổi tối, tôi đứng sau tấm rèm cửa, lặng lẽ quan sát.
Đúng 11 giờ 40 phút.
Một cô gái trẻ bước xuống taxi.
Tóc dài.
Mặc váy trắng.
Thản nhiên bấm chuông nhà tôi.
Chồng tôi mở cửa ngay.
Hai người còn cười nói rất vui vẻ.
Tôi không xông vào.
Tôi chỉ lấy điện thoại quay lại toàn bộ.
Sau đó lặng lẽ rời đi.
Đến đây, mọi chuyện đã đủ rõ ràng.
Nhưng tôi vẫn chưa muốn đánh ghen.
Tôi luôn nghĩ…
Đánh người thứ ba chỉ hả giận vài phút.
Điều khiến kẻ phản bội phải day dứt nhất là mất đi những gì họ tưởng sẽ mãi thuộc về mình.
Thế là tôi bắt đầu kế hoạch của mình….

TẬP 1: BỨC MÀN NHUNG CỦA KẺ PHẢN BỘI
Tôi đứng bên cửa sổ căn hộ thuê theo giờ, nhìn chiếc điện thoại trong tay. Đoạn video kéo dài hơn hai phút ghi lại toàn bộ cảnh chồng tôi – Nam – âu yếm đón cô gái váy trắng vào nhà. Trong video, anh nở nụ cười nuông chiều mà đã lâu rồi tôi không còn thấy, bàn tay tự nhiên đặt lên eo cô ta.
Tôi không rơi một giọt nước mắt nào. Sự đau đớn qua đi rất nhanh, nhường chỗ cho sự tỉnh táo đến đáng sợ. Ba năm kết hôn, tôi đã dành toàn bộ tâm huyết vun vén cho gia đình này. Căn nhà đứng tên chung hai vợ chồng, nhưng 70% tiền đối ứng ban đầu là tiền tích góp của tôi và tiền bố mẹ đẻ tôi cho. Công ty truyền thông của Nam mới thành lập hai năm nay cũng nhờ mạng lưới quan hệ của tôi mới có được những hợp đồng đầu tiên.
Anh ta nghĩ tôi đi công tác liên miên là vì ham công tiếc việc? Không, tôi bươn chải bên ngoài là để kiếm tiền trả nợ ngân hàng cho căn nhà và tích lũy cho tương lai của cả hai. Còn anh ta, lại dùng chính căn nhà đó, dùng sự bình yên mà tôi đánh đổi bằng những chuyến đi ngập tràn mệt mỏi để nuôi dưỡng một mối tình lén lút.
Tôi bấm số điện thoại của Thảo – bạn thân tôi, đồng thời là một luật sư chuyên về hôn nhân và gia đình.
– Thảo à, tớ cần cậu chuẩn bị hồ sơ ly hôn. Nhưng không phải bây giờ nộp. Tớ muốn anh ta ra đi với hai bàn tay trắng, hoặc ít nhất, phải trả lại toàn bộ những gì đã lấy của tớ.
Chếch qua gương, tôi thấy ánh mắt mình lạnh như băng.
Sáng hôm sau, tôi gọi điện cho một công ty thám tử tư. Tôi cung cấp hình ảnh cô gái váy trắng cắt từ video, biển số xe taxi và yêu cầu họ điều tra toàn bộ nhân thân, mối quan hệ, công việc của cô ta trong vòng 48 giờ.
Đến chiều ngày thứ hai, hồ sơ được gửi về hòm thư điện tử của tôi.
Cô gái đó tên Nhã, 23 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học, hiện đang là thực tập sinh tại một công ty đối tác của chồng tôi. Điều làm tôi bất ngờ là Nhã không phải kẻ ngây thơ bị Nam lừa. Cô ta biết rõ Nam đã có gia đình. Trên trang cá nhân ẩn danh của Nhã (mà thám tử dễ dàng tìm ra), cô ta thường xuyên đăng những dòng trạng thái ẩn ý: “Anh ấy nói vợ anh ấy chỉ biết kiếm tiền, không có chút dịu dàng nào”, “Sớm thôi, em sẽ là chủ nhân chính thức của căn nhà đó”.
Tôi bật cười thành tiếng. Một kẻ hám danh lợi gặp một kẻ tham của lạ. Hai người họ đúng là một cặp trời sinh.
Tôi lập tức lên kế hoạch bước tiếp theo. Tôi không đánh ghen, không bóc phốt trên mạng xã hội. Những trò đó chỉ làm xấu mặt mình và tạo cớ cho chúng đóng vai nạn nhân. Tôi sẽ triệt hạ điểm tựa kinh tế và danh dự – hai thứ mà Nam coi trọng nhất.
TẬP 2: CÁI BẪY NGỌT NGÀO
Trở về nhà sau “chuyến công tác Đà Nẵng”, tôi vẫn vào vai người vợ dịu dàng, chu đáo. Tôi mua quà cho Nam, nấu một bữa tối tươm tất.
Trong bữa ăn, tôi thong thả gắp thức ăn cho anh ta rồi thở dài nhẹ nhàng:
– Anh này, dạo này em thấy công việc đi lại mệt mỏi quá. Em đang tính rút toàn bộ tiền tiết kiệm khoảng 1,5 tỷ để mở một spa nhỏ, vừa tự chủ thời gian vừa ở nhà chăm sóc anh nhiều hơn.
Mắt Nam sáng lên ngay lập tức. Công ty của anh ta dạo này đang gặp khó khăn về dòng tiền, việc này tôi thừa biết qua các báo cáo tài chính mà người quen ở ngân hàng vô tình tiết lộ.
– Thật sao em? Ý hay đấy! Nhưng em đã tìm được địa điểm chưa? Hay là… em cho anh vay tạm số tiền đó để quay vòng vốn cho hợp đồng mới của công ty? Cuối năm lãi ra anh trả cả gốc lẫn lãi cho em.
Tôi nhìn sâu vào mắt anh ta, lòng tràn ngập sự khinh bỉ nhưng bề ngoài vẫn tỏ ra phân vân:
– Tiền này em để đứng tên em, nếu cho công ty anh vay thì phải có hợp đồng vay vốn rõ ràng, có tài sản đảm bảo. Anh biết tính em rồi đấy, công việc ra công việc, tình cảm ra tình cảm.
Nam hơi khựng lại, nhưng vì quá thèm khát số tiền đó để gồng gánh công ty và bao nuôi cô nhân tình nhỏ, anh ta lập tức gật đầu:
– Được chứ! Anh sẽ thế chấp toàn bộ 50% cổ phần của anh tại công ty cho em. Cứ làm hợp đồng đàng hoàng.
Tôi mỉm cười:
– Anh đúng là người chồng tuyệt vời.
Nam không hề biết rằng, công ty của anh ta thực chất đang gánh một khoản nợ ẩn. Việc thế chấp cổ phần này chỉ là bước đầu tiên để tôi hợp pháp hóa quyền kiểm soát toàn bộ tài sản của anh ta khi sự việc bung bét.
Song song đó, tôi bắt đầu âm thầm tiếp cận Nhã.
Tôi không trực tiếp xuất hiện. Tôi dùng một tài khoản phụ, đóng vai một nhà tuyển dụng của một tập đoàn truyền thông lớn, gửi thư mời phỏng vấn cho Nhã với mức lương vô cùng hấp dẫn – gấp ba lần mức lương thực tập hiện tại của cô ta.
Nhã – một cô gái đầy tham vọng và hiếu thắng – lập tức cắn câu. Trong các buổi trao đổi qua mạng, “nhà tuyển dụng” là tôi liên tục tâng bốc Nhã, gợi ý rằng một cô gái tài năng như cô không nên làm người thứ ba, không nên lãng phí tuổi trẻ vào một người đàn ông đi xe trả góp, ở nhà đứng tên chung với vợ.
Tôi gieo vào đầu Nhã suy nghĩ: Nam chẳng qua chỉ là một gã đàn ông trung niên yếu kém, dùng tiền của vợ để lòe cô ta. Nếu muốn có tương lai bright hơn, cô ta phải ép Nam sang tên tài sản hoặc đòi hỏi những khoản tiền lớn ngay lập tức.
Đúng như dự đoán, Nhã bắt đầu quay sang gây áp lực với Nam.
Qua các dữ liệu thu thập được từ thiết bị định vị và ghi âm lén tôi cài trong xe ô tô của Nam, tôi nghe rõ những cuộc cãi vã ngày càng tần suất cao giữa hai người họ. Nhã đòi Nam phải mua cho cô ta chiếc túi xách đắt tiền, đòi anh ta phải ly hôn vợ trước thời hạn, nếu không sẽ đến tận công ty tôi làm ầm ĩ.
Nam rơi vào thế gọng kìm: một bên là người vợ “có 1,5 tỷ chuẩn bị rót vốn”, một bên là cô nhân tình trẻ liên tục đòi hỏi và đe dọa.
TẬP 3:MÀN KỊCH TRÊN SÂN SÂN SẤU
Ngày quyết định đã đến.
Đó là kỷ niệm 3 năm ngày cưới của chúng tôi. Tôi chủ động đặt một bàn tiệc lãng mạn tại một nhà hàng sang trọng bậc nhất thành phố. Tôi dặn Nam ăn mặc lịch sự và hứa tối nay sẽ ký hợp đồng giải ngân 1,5 tỷ cho anh ta.
Cùng lúc đó, tôi dùng tài khoản giả gửi cho Nhã một tin nhắn: “Tối nay anh Nam sẽ tổ chức kỷ niệm ngày cưới và sang tên căn nhà cho vợ anh ấy tại nhà hàng X. Cô muốn mất tất cả thì cứ ở yên đấy.”
Nhã nổi điên. Với bản tính hăm hở và thiếu kiềm chế, cô ta chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội này.
Tôi còn mời thêm hai vị khách đặc biệt: Mẹ chồng tôi – một người phụ nữ cực kỳ sĩ diện, luôn tự hào về đứa con trai “ngoan ngoãn, thành đạt” – và bác Hòa, cô hàng xóm tốt bụng. Tôi lấy lý do nhân ngày kỷ niệm muốn mời mẹ chồng lên chung vui và cảm ơn cô Hòa dạo này hay sang trò chuyện với mẹ.
7 giờ tối, tại nhà hàng sang trọng.
Mẹ chồng tôi tươi cười rạng rỡ, nắm tay tôi khen ngợi trước mặt cô Hòa:
– Bích nhà tôi nó ngoan lắm, lại giỏi giang. Vợ chồng nó sống hạnh phúc thế này tôi mát lòng mát bưởi.
Nam ngồi bên cạnh, gương mặt rạng rỡ, tay lén nắm lấy tay tôi dưới bàn ăn. Anh ta đang chờ đợi khoảnh khắc tôi rút tờ hợp đồng cho vay tiền ra.
Đúng 7 giờ 45 phút, cửa phòng tiệc riêng bị đẩy mạnh ra.
Nhã xuất hiện trong chiếc váy đỏ rực rỡ, gương mặt giận dữ. Cô ta lao thẳng đến bàn ăn, chỉ mặt Nam gào lên:
– Hứa Nam! Anh là đồ dối trá! Anh nói tối nay anh đi họp với đối tác, hóa ra là anh đi kỷ niệm ngày cưới với cô ta sao?! Anh hứa tuần này sẽ làm thủ tục sang tên căn nhà cho em cơ mà?!
Cả bàn tiệc rơi vào sự im lặng chết chóc.
Mẹ chồng tôi đánh rơi chiếc thìa xuống đĩa phát ra tiếng “chát” chua chát. Cô Hòa vội vã nhích người lại gần tôi.
Nam mặt cắt không còn một giọt máu, anh ta đứng bật dậy, lắp ba lắp bắp:
– Nhã… em điên rồi à?! Ai cho em đến đây?! Biến ngay!
– Em điên?! – Nhã bật cười chua chát, rút điện thoại ra đập mạnh lên bàn. – Mọi người nhìn cho kỹ đi! Anh ta ngày nào cũng thề thốt yêu tôi, nói vợ anh ta là loại đàn bà khô kèn, chỉ biết tiền! Mấy tháng nay anh ta đưa tôi về nhà ngủ trên chính chiếc giường của hai người! Anh ta còn dùng tiền của vợ mua quà cho tôi!
Mẹ chồng tôi tái dại mặt mày, run rẩy chỉ tay vào Nam:
– Nam… chuyện… chuyện này là sao? Cô ta… cô ta là ai?
Tôi vẫn ngồi yên trên ghế. Tôi nhẹ nhàng lấy khăn giấy lau miệng, không hề tỏ ra bất ngờ hay hoảng loạn.
Tôi nhìn Nam, giọng nói điềm tĩnh đến đáng sợ:
– Anh Nam, cô ấy nói thật chứ?
– Bích… Bích ơi, em nghe anh giải thích! Cô ta vô liêm sỉ, cô ta gài bẫy anh! Anh không có gì với cô ta cả! – Nam lao đến định nắm tay tôi, nhưng bị tôi lạnh lùng hất ra.
Tôi đứng dậy, rút từ trong túi xách ra một tệp tài liệu dày. Tôi đặt nó lên bàn, ngay bên cạnh chiếc điện thoại của Nhã.
– Không cần giải thích đâu anh. – Tôi cất giọng rõ ràng, đủ để tất cả mọi người trong phòng nghe thấy. – Đây là toàn bộ lịch sử mở cửa nhà thông minh trong thời gian em đi công tác. Đây là ảnh chụp hai người ra vào nhà mình do thám tử ghi lại. Và đây… là bản hợp đồng thế chấp cổ phần công ty mà anh vừa ký với em chiều nay.
Nam trợn tròn mắt nhìn tệp tài liệu.
Tôi quay sang nhìn Nhã, mỉm cười nhã nhặn:
– Còn cô Nhã, cô nghĩ cô thắng sao? Công ty của Nam hiện đang nợ nần chồng chất. Cổ phần của anh ta đã thế chấp toàn bộ cho tôi. Căn nhà chúng tôi đang ở là tài sản đứng tên chung, nhưng tôi đã nộp đơn yêu cầu tòa án phong tỏa tài sản để giải quyết tranh chấp hôn nhân. Anh ta hiện tại… không có một đồng nào cả.
Mặt Nhã biến sắc. Cô ta nhìn Nam với ánh mắt kinh hoàng:
– Anh… anh lừa tôi? Anh nói anh là chủ tịch công ty, có mấy căn nhà cơ mà?!
– Cô câm miệng lại! – Nam gào lên, lao vào định đánh Nhã.
Sự việc trở nên vô cùng hỗn loạn. Nhân viên nhà hàng phải lao vào can ngăn. Mẹ chồng tôi vì quá ngượng ngùng và ngất xỉu ngay tại chỗ, cô Hòa vội vã hỗ trợ đưa bà đi cấp cứu.
Tôi đứng giữa khung cảnh hỗn loạn ấy, chỉnh lại nếp áo, xách túi bước đi.
Trước khi ra khỏi cửa, tôi ngoảnh lại nhìn Nam đang quỳ rúp dưới sàn, vừa khóc lóc vừa van xin tôi:
– Hứa Nam, sự trả giá của anh chỉ mới bắt đầu thôi.
TẬP 4: HẠ MÀN VÀ BÌNH YÊN TRỞ LẠI
Những ngày sau đó là một chuỗi bi kịch đối với Nam.
Sự việc tại nhà hàng bị ai đó quay clip đăng lên mạng xã hội (thực chất là do các bạn của Nhã vô tình có mặt gần đó quay lại). Danh tiếng của Nam sụp đổ hoàn toàn. Các đối tác lớn đồng loạt hủy hợp đồng với công ty anh ta vì lo ngại rủi ro về đạo đức và tài chính.
Nhã, khi biết Nam hoàn toàn là một gã “đại gia dỏm” gánh nợ, đã lập tức chia tay và cuỗm luôn một số tiền mặt mà Nam gửi tạm ở tài khoản của cô ta. Nam đâm đơn kiện Nhã, hai kẻ từng mặn nồng nay lao vào xâu xé nhau trên tòa án, trở thành trò cười cho thiên hạ.
Về phần tôi, tôi xúc tiến thủ tục ly hôn một cách nhanh chóng.
Do có đầy đủ bằng chứng về việc Nam ngoại tình, vi phạm nghiêm trọng nghĩa vụ nghĩa thiết vợ chồng và tẩu tán tài sản gia đình để bao nuôi nhân tình, tòa án đã phán quyết nghiêng về phía tôi.
Căn nhà được phát mại. Nhờ hợp đồng thế chấp cổ phần và khoản tiền tôi đã khéo léo chứng minh là tài sản riêng trước hôn nhân, tôi thu hồi lại toàn bộ 70% giá trị căn nhà cùng khoản tiền đền bù vi phạm hợp đồng từ Nam. Nam gần như ra đi với hai bàn tay trắng, cộng thêm khoản nợ ngập đầu từ công ty phá sản.
Một chiều cuối tuần, ba tháng sau khi vụ ly hôn hoàn tất.
Tôi quay lại khu phố cũ để thăm cô Hòa và biếu bác ít quà cảm ơn.
Gặp lại tôi, cô Hòa nắm chặt tay tôi, ánh mắt đầy xót xa nhưng cũng rất tự hào:
– Bích à, dạo này nhìn cháu tươi tắn quá. Bác nghe nói gã Nam giờ phải đi thuê nhà trọ ở xóm lao động, ngày ngày đi làm shipper trả nợ, mẹ hắn thì ê chề không dám ngẩng đầu nhìn ai trong ngõ.
Tôi mỉm cười nhẹ nhàng:
– Chuyện cũ qua rồi bác ạ. Ai gieo nhân nào thì nhận quả nấy thôi.
Tôi bước ra khỏi đầu ngõ, nơi cây bàng năm nào vẫn xòe tán lá xanh mát.
Tôi hít một hơi thật sâu không khí trong lành của buổi chiều thu. Nắng vàng rót xuống mặt đường bình yên.
Tôi đã từng nghĩ sự phản bội sẽ làm tôi sụp đổ. Nhưng không, nó chỉ là một phép thử để tôi nhận ra mình mạnh mẽ đến nhường nào. Tôi không chọn cách đánh ghen ầm ĩ để biến mình thành kẻ đáng thương, tôi chọn cách dùng trí tuệ và sự tỉnh táo để lấy lại những gì thuộc về mình, và buông bỏ những thứ không còn giá trị.
Cánh cửa cũ đóng lại, một cuộc sống mới rực rỡ và tự do đang mở ra trước mắt tôi.