
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Tôi đang túc trực lo lắng cho bố đẻ đang phải c-ấp c-ứu trong bệnh viện, chỉ vì một bữa cơm mà mẹ chồng tôi đã gọi liên tiếp 22 cuộc điện thoại. Tôi b::ực mình đáp lại bằng một câu nói ngắn gọn, nhưng đủ sức khiến bà s-ửng s-ốt và i-m l-ặng…
Căn bếp nhỏ rực ánh đèn vàng ấm áp, nhưng trong lòng Hà chỉ có sự lạnh lẽo và hoảng loạn. Tiếng chuông điện thoại vang lên liên hồi, xé tan không gian yên tĩnh. Đầu dây bên kia là giọng nói run rẩy của người cô ruột: “Hà ơi, vào viện ngay! Bố cháu đột ngột lên cơn đau thắt ngực, đang phải xử lý khẩn cấp trong phòng cấp cứu!”
Chiếc thìa trên tay Hà rơi thượt xuống sàn. Bố cô — người vừa mới sáng nay còn cười nói vui vẻ — sao có thể đột ngột gặp nguy hiểm như vậy? Không kịp chần chừ, cô tắt vội bếp gas, vớ lấy chiếc áo khoác rồi lao ra khỏi nhà. Nhịp chân gấp gáp trên hành lang dài như dài vô tận, trong đầu cô lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Bố phải bình an.
Vừa đến nơi, Hà bắt gặp ánh mắt thất thần của người thân đang ngồi chờ ngoài hành lang tĩnh mịch. Đèn đỏ trước phòng cấp cứu vẫn sáng nhấp nháy, mỗi giây phút trôi qua đều nghẹt thở như một khoảng thời gian dài vô tận. Đúng lúc sự lo âu lên đến đỉnh điểm, chiếc điện thoại trong túi áo Hà bắt đầu rung lên.
Là mẹ chồng cô gọi. Hà bấm tắt máy để giữ trật tự nơi đông người, nhưng màn hình lại tiếp tục sáng lên liên tục. 1 cuộc, 5 cuộc, 10 cuộc… cho đến cuộc thứ 22. Nghĩ rằng ở nhà có chuyện chẳng lành, Hà vội bắt máy, nhưng đầu dây bên kia không phải là sự hỏi thăm, mà là tiếng gắt gỏng sa sả: “Cô đi đâu mà giờ này chưa về chuẩn bị cơm nước? Cả nhà đang chờ, cô định để cái nhà này chết đói đấy à?”
Giữa không gian nín thở của bệnh viện, câu nói vô cảm ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự nhẫn nhịn bấy lâu của Hà. Bố cô đang đứng trước ranh giới sinh tử bên trong, còn người mẹ chồng chỉ quan tâm đến mâm cơm buổi tối. Hà hít một hơi thật sâu, nén dòng nước mắt chực trào, rồi cất giọng lạnh ngắt qua điện thoại…
Hà chậm rãi đáp lại, từng chữ rõ ràng và đanh thép: “Bố đẻ con đang nằm trong phòng cấp cứu, ranh giới sống chết chỉ tính bằng phút. Mẹ muốn ăn cơm thì tự đi mà nấu, hoặc bảo con trai mẹ ra ngoài mua. Từ bây giờ, con không rảnh để phục vụ sự vô cảm của nhà mẹ nữa!”
Nói xong, cô tắt phụt điện thoại, chặn luôn số của mẹ chồng mà không chút đắn đo. Đầu dây bên kia, bà mẹ chồng sững sờ, đứng chết lặng cầm chiếc điện thoại phát ra tiếng “tút tút” kéo dài. Mấy mươi năm làm mẹ chồng, bà chưa từng nghĩ đứa con dâu vốn ngoan ngoãn, chịu thương chịu khó lại có thể thốt ra những lời cứng rắn và dứt khoát đến vậy. Bà định gọi cho con trai để mắng vốn, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt mệt mỏi của con trai vừa đi làm về, cùng lời giải thích từ cô em chồng rằng bác gái vừa gọi báo tin ông ngoại đang nguy kịch, bà mới bàng hoàng nhận ra mình đã quá đáng đến mức nào.
Một lúc sau, bác sĩ bước ra khỏi phòng cấp cứu, thông báo bố Hà đã qua khỏi cơn nguy hiểm và dần ổn định. Hà ngã khuỵu xuống ghế, giọt nước mắt nghẹn ngào lúc này mới chịu rơi xuống vì nhẹ nhõm.
Tối hôm đó, chồng Hà vội vã chạy vào viện thăm bố vợ. Anh nắm lấy tay vợ, ánh mắt đầy hối hận và xin lỗi thay cho hành động vô tâm của mẹ mình. Hà nhìn chồng, lòng nhẹ nhõm nhưng vô cùng kiên định. Cô biết rằng từ nay về sau, cô sẽ không bao giờ nhẫn nhịn một cách vô lý để bản thân và gia đình mình phải chịu tổn thương thêm bất kỳ lần nào nữa.