
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Tôi v::ất v::ả v::ay mượn khắp nơi, để chữ bệnh cho mẹ, nhưng người chồng giàu có của tôi lại không đưa cho tôi chỉ một đồng. Tôi không nói gì mà chỉ làm một việc khiến ngày hôm sau anh lập tức lái xe đến bệnh viện tìm tôi…
“Ba trăm triệu đối với anh chỉ bằng một cuộc nhậu với đối tác, nhưng với mẹ em, đó là tiền cứu mạng!”
Giữa phòng khách căn hộ cao cấp nhìn ra sông Sài Gòn, tôi đặt tờ dự toán chi phí phẫu thuật lên bàn trước mặt chồng.
Trần Quốc Anh không thèm nhìn lấy một giây. Anh tháo chiếc đồng hồ đắt tiền, thản nhiên đáp:
“Nguyễn Thu Hà, gia đình em lúc nào cũng thiếu tiền, sao lần nào cũng tìm đến tôi?”
Tôi chết lặng.
“Mẹ em đang nằm trong phòng cấp cứu.”
“Đó là mẹ em, không phải mẹ tôi.”
Một câu nói khiến tôi lạnh run từ trong ra ngoài. Chúng tôi kết hôn ba năm. Anh là tổng giám đốc một tập đoàn bất động sản lớn tại Thành phố Hồ Chí Minh. Chiếc xe anh đi đủ để mua vài căn nhà ở quê tôi. Còn tôi, sau nhiều ngày chạy vạy, bán sạch nữ trang cưới và cầm cố cả kỷ vật của bà ngoại, vẫn còn thiếu ba trăm triệu.
Tôi nhìn anh lần cuối: “Em không xin anh. Coi như em vay, em sẽ trả.”
Quốc Anh bật cười: “Cô lấy gì trả?”
Tôi nghẹn ngào: “Quốc Anh…”
“Đủ rồi. Đừng dùng bệnh tình của mẹ cô để thao túng tôi.”
Đêm ấy, tôi trở lại bệnh viện một mình. Thấy cha tôi ngồi gục đầu trên chiếc ghế nhựa hành lang, mái tóc bạc thêm sau vài ngày, tôi lén quay mặt lau nước mắt. Nửa đêm, điện thoại hiện tin nhắn của Quốc Anh: “Bao giờ bình tĩnh thì về nhà.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu rồi mở chiếc túi mang theo. Bên trong là đơn ly hôn tôi đã soạn sẵn từ hai tháng trước. Lần này, tôi quyết định đặt bút ký, tự nguyện từ bỏ mọi tài sản, không đòi hỏi bất kỳ điều gì.
Sáng hôm sau, tôi gửi hồ sơ đến văn phòng Quốc Anh rồi tắt máy.
Tại tầng cao nhất của tập đoàn, Quốc Anh đang họp thì trợ lý vội vã bước vào, trình lên lá đơn ly hôn đơn phương không đòi chia tài sản. Quốc Anh ngẩn người, cười lạnh cho rằng tôi đang dùng chiêu trò. Thế nhưng ngay sau đó, một cuộc gọi từ bệnh viện báo về một hồ sơ lưu trữ cũ có liên quan đến gia đình anh, cùng cuộc gọi gấp gáp từ mẹ anh yêu cầu giữ tôi lại bằng mọi giá trước khi tôi mở chiếc két sắt của mẹ mình.
Sắc mặt Quốc Anh biến đổi. Anh lao ra khỏi công ty, lái xe thẳng đến bệnh viện.
Khi anh lên tới nơi, giường bệnh của mẹ tôi đã trống. Cô y tá báo mẹ tôi vừa được đưa vào phòng mổ, còn tôi đang đứng ở cuối hành lang cùng một chiếc hộp gỗ do một người già bí ẩn gửi lại.
Tôi ngơ ngác ôm chiếc hộp gỗ cũ. Quốc Anh thở dốc bước tới: “Thu Hà, đừng mở nó!”
Tôi khựng lại. Bên trong hộp là lá thư ố vàng của mẹ tôi với dòng chữ: “Nếu con quyết định rời khỏi nhà họ Trần, đây là lúc con phải biết sự thật năm đó.”
Đúng lúc tay tôi chạm vào mép thư, một giọng nói trầm thấp vang lên phía sau: “Thu Hà, trước khi đọc, cháu nên hỏi chồng cháu một câu. Cậu có biết vì sao ba mươi năm trước, ông nội cậu từng phải cúi đầu xin lỗi mẹ của Thu Hà không?”
Quốc Anh tái mặt, lập tức bước tới định ngăn cản…..
Người đàn ông bước ra từ bóng râm hành lang chính là luật sư lâu năm của gia đình tôi. Ông nhìn Quốc Anh bằng ánh mắt nghiêm nghị rồi quay sang tôi, giục tôi mở lá thư ra.
Trần Quốc Anh lao đến định giật lấy chiếc hộp, nhưng trợ lý của ông luật sư đã kịp thời ngăn anh lại. Tôi run run mở phong bì ố vàng. Dưới ánh đèn hành lang bệnh viện, từng dòng chữ của mẹ hiện ra rõ mùng một.
Thì ra ba mươi năm trước, tập đoàn nhà họ Trần khi mới khởi nghiệp đã gặp một sự cố công trình nghiêm trọng suýt dẫn đến phá sản. Chính cha tôi – một kỹ sư tài năng thời đó – đã đứng ra nhận toàn bộ trách nhiệm thay cho ông nội của Quốc Anh để cứu lấy uy tín của tập đoàn. Bán đi toàn bộ tài sản gia đình để bồi thường và chấp nhận tai tiếng, cha mẹ tôi phải rút về quê sống ẩn dật suốt mấy mươi năm.
Trước khi qua đời, ông nội Trần đã lập một bản cam kết bí mật, trích năm phần trăm cổ phần gốc của tập đoàn giao cho mẹ tôi nắm giữ như một khoản đền bù và biết ơn. Mẹ tôi chưa từng chạm vào số tiền đó, thậm chí giấu kín vì muốn tôi có một cuộc hôn nhân thuần khiết, không bị mang tiếng là đến với Quốc Anh vì tài sản.
Quốc Anh đứng chết lặng. Mẹ anh, bà Tưởng Tú Lan, vừa chạy đến hành lang thì dừng khựng lại, gương mặt xám ngắt không thốt nên lời. Bản hợp đồng đền bù năm xưa cùng giấy xác nhận cổ phần nằm gọn trong chiếc hộp gỗ.
Số tiền ba trăm triệu tệ hay ba trăm triệu đồng mà anh tiếc rẻ với mẹ tôi, so với món nợ máu thịt và sự hy sinh của gia đình tôi cho dòng họ anh, chỉ là một hạt cát nhỏ.
Tôi nhìn người chồng mà mình từng yêu thương hết lòng, khẽ cười chua chát: “Anh luôn nghĩ gia đình tôi bám lấy nhà anh vì tiền. Hóa ra từ đầu đến cuối, người mắc nợ lại chính là nhà họ Trần.”
Ngay tại hành lang bệnh viện, tôi trao lại toàn bộ tài liệu cùng đơn ly hôn đã ký sẵn cho luật sư. Ca phẫu thuật của mẹ tôi sau đó diễn ra thành công nhờ sự hỗ trợ kịp thời từ vị luật sư và nguồn quỹ riêng của gia đình tôi vừa được kích hoạt.
Quốc Anh sụp đổ hoàn toàn. Anh liên tục tìm đến bệnh viện, rồi đến tận nhà riêng xin lỗi, mong tôi xé bỏ tờ đơn ly hôn. Nhưng sự lạnh nhạt và coi thường anh dành cho gia đình tôi trong lúc khó khăn nhất đã dập tắt mọi tình cảm còn lại.
Mấy tháng sau, thủ tục ly hôn hoàn tất. Tôi bắt đầu một cuộc sống mới độc lập cùng cha mẹ, khép lại bức màn quá khứ và để lại sau lưng người đàn ông phải sống trong hối hận suốt phần đời còn lại.