
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Vất vả h::y s::inh cả một đời, để nuôi một đứa trẻ. Những tưởng 30 năm sau sẽ được nhờ, nhưng chính đứa trẻ đó lại gọi ông là: “Lão Què Ăn Mày”….
Căn biệt thự trắng sang trọng rộng hàng trăm mét vuông nằm sâu trong khu đô thị cao cấp. Mọi thứ ở đây đều bóng lộn nhưng lạnh lẽo. Bà Cúc rón rén bước từng bước nhẹ nhàng xuống căn bếp hiện đại. Đôi dép xốp cũ kỹ mang từ quê ra va chạm với mặt sàn gạch men đắt tiền, tạo ra những âm thanh sột soạt nhẹ. Bà nhìn quanh rồi ngước lên trần nhà cao vút, cất tiếng nhỏ nhẹ: “Bật đèn bếp.” Không gian vẫn chìm trong im lặng. Bà thở dài, vỗ nhẹ vào ngực tự trách mình già nua lẩm cẩm. Anh Nam – con trai bà – đã dặn đi dặn lại rằng hệ thống trong nhà là thiết bị thông minh, phải ra lệnh bằng tiếng Anh mới hoạt động. Nhưng một người cả đời quen gọi con trâu, cái cày ngoài đồng làm sao uốn lưỡi đọc được mấy từ máy móc đó.
Bà đành mò mẫm trong bóng tối tiến về phía kệ bếp nhập khẩu, lòng thèm một ngụm nước lá quê – thứ nước quen thuộc mà cô con dâu tên Mai thường gọi là đồ không vệ sinh. Chiều qua, bà lén ra chợ dân sinh gần đó mua ít lá tươi, hì hục hãm sẵn vào chiếc bình giữ nhiệt cũ. Bà run run đưa tay lên mặt bàn đá bóng loáng. Do quờ quạng trong tối, tay áo bà vô tình vướng vào vòi nước cảm ứng khiến nước xả ra xối xả. Bà hoảng hốt xua tay làm văng trúng chiếc bình giữ nhiệt. Chiếc bình rơi rụng xuống sàn, nước màu vàng đậm loang lổ chảy lênh láng, thấm đẫm vào tấm thảm đắt tiền con dâu mới trải.
Bà Cúc chết sững, vội vã ngồi xuống lấy vạt áo ngoài định lau khô. Đúng lúc đó, hệ thống đèn bừng sáng. “Trời ơi, mẹ đang làm cái gì vậy?” – tiếng Mai réo lên từ cầu thang. Cô chạy xuống với nét mặt đầy xót xa, giật phăng chiếc áo khỏi tay bà: “Chiếc áo này anh Nam mua hàng chục triệu cho mẹ đi tiệc, sao mẹ lại mang ra lau sàn?” Bà Cúc run rẩy lắp bắp: “Mẹ… mẹ chỉ muốn uống ngụm nước, không may làm đổ…” Mai nhăn mặt: “Con đã nói bao nhiêu lần rồi, nhà không thiếu nước đóng chai nhập khẩu. Mẹ cứ rước mấy thứ ngoài chợ về làm gì?” Nam đi gặp đối tác về, thấy cảnh tượng đó liền cau mày khắt khe. Anh rút ví ném một xấp tiền lên bàn: “Đây, mẹ thích gì cứ bảo người làm đi siêu thị mua. Từ mai cấm mẹ ra cái chợ lộn xộn đầu đường nữa, lỡ xảy ra chuyện gì người ta lại bảo vợ chồng con không biết chăm sóc mẹ.”
Bà Cúc nhìn xấp tiền mà nước mắt lưng loáng. Họ đâu biết rằng ngày xưa ở vùng quê nghèo, bà từng bán từng gánh rau, ăn khoai trừ bữa để dành tiền nuôi Nam ăn học qua những ngày vất vả. Sáng hôm sau, bà lặng lẽ rời khỏi biệt thự, tìm đến góc chợ nhỏ ven sông. Cái không khí xô bồ, quen thuộc ấy lại khiến bà cảm thấy dễ thở hơn. Đang đi dạo qua các gian hàng, một người đi vội va vào làm rớt chiếc túi vải của bà, làm văng vài đồng tiền lẻ cùng lọ dầu gió. “Bà mang ra gốc cây cổ thụ kìa, có ông thợ hay sửa đồ ở đó bấm lại cho,” người bán hàng xôi chỉ tay nói.
Đến góc cây, bà thấy một người đàn ông gầy gò, lưng còng đang tỉ mỉ dũa lại chiếc chìa khóa. Xung quanh ông là mấy chiếc dù hỏng và hộp dụng cụ gỉ sét. Bà Cúc cất tiếng: “Chú thợ ơi, sửa giúp tôi cái khóa túi này với.” Người thợ không ngẩng lên, giọng khàn trầm: “Bà để đó, chút nữa quay lại lấy.” Nghe chất giọng quen thuộc ấy, tim bà Cúc đập liên hồi. Bà nhìn kỹ người thợ. Chiếc áo cũ sờn để lộ những mảng da bị thương kéo dài từ cổ xuống tay. Bên cạnh ông là chiếc nạng gỗ nhẵn bóng và bước đi vô cùng khó khăn. Bà Cúc run rẩy ngồi xuống: “Ông Bảy… có phải ông Bảy ở làng Bình An không?”
Người thợ dừng tay, ngẩng đầu lên. Đôi mắt mờ đục hiện lên sự ngỡ ngàng rồi nhanh chóng tránh né: “Bà nhầm người rồi.” Bà Cúc giữ chặt lấy tay ông: “Vết sẹo này, ánh mắt này sao tôi quên được! 30 năm trước, ông đã lao vào ngôi nhà đang cháy để cứu thằng Nam, bị xà nhà đè hỏng một bên chân rồi lặng lẽ bỏ đi. Sao bây giờ ông lại sống vất vả thế này?” Ông Bảy cố tỏ ra thản nhiên: “Tôi bị ngã chứ cứu ai đâu. Giờ thì làm nghề thủ công kiếm sống, chẳng phiền đến ai.” Nhưng bà Cúc thừa hiểu tính ông. Vì sợ gia đình bà mang nợ ơn nghĩa, sợ trở thành gánh nặng cho một người phụ nữ góa phụ nuôi con, ông đã âm thầm chịu đựng gian khổ suốt 30 năm qua.
Bà Cúc chưa kịp nói hết câu thì từ đầu ngõ, chiếc xe sang của Nam trượt tới. Thấy mẹ ngồi ở góc chợ bên người thợ lao động vất vả, Nam hầm hầm bước xuống, giật mạnh tay bà Cúc đứng dậy rồi quát lớn: “Mẹ làm cái gì ở đây thế này? Bỏ nhà đi rồi ngồi xúm lại với ông lão xa lạ này à? Mẹ không thấy xấu hổ nhưng tôi thì thấy mất mặt đấy!”….
Bà Cúc bàng hoàng trước thái độ bất hiếu của con trai. Bà tát một cái thật mạnh vào mặt Nam, nước mắt lưng loáng: “Mày có biết người mà mày vừa gọi bằng những từ ngữ miệt thị đó là ai không? Ông ấy chính là ân nhân đã đánh đổi cả đôi chân và tương lai của mình để cứu mạng mày ra khỏi ngọn lửa năm 4 tuổi! Nếu không có ông Bảy chịu tàn phế, mày làm gì có cơ hội sống đến hôm nay để làm tổng giám đốc mà giương giương tự cao?”
Nam đứng chết sững. Mọi خاطرة và lời kể ngày xưa của mẹ về người anh hùng bí ẩn năm nào đột nhiên hiện về xâu chuỗi lại. Anh nhìn xuống chiếc chân giả đẽo bằng gỗ xỉn màu và những mảng sẹo chằng chịt trên người ông Bảy. Sự hối hận và xấu hổ tràn ngập tâm trí. Nam quỳ gục xuống trước mặt người thợ sửa khóa già, nghẹn ngào không nói nên lời. Ông Bảy chỉ mỉm cười hiền hậu, xua tay bảo: “Chuyện cũ qua rồi, cháu sống tốt là bác vui rồi.” Ngay ngày hôm đó, Nam đón cả ông Bảy về phụng dưỡng cùng mẹ, quyết tâm dùng cả phần đời còn lại để đền đáp ơn nghĩa sâu nặng năm xưa.