
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Không tin tưởng vào tình yêu, cô gái cố tình trang điểm xấu để từ chối người xem mắt. Không ngờ người đàn ông đó sau khi thấy cô, không những không ch::ê b::ai mà còn nói một câu khiến người phụ nữ bật khóc….
Tôi sải bước vào quán cà phê phong cách cổ điển chiều hôm đó với tâm thế của một kẻ đã chuẩn bị sẵn kịch bản thất bại. Diện mạo của tôi lúc này là một thảm họa cố ý: lớp nền lệch tông xám xịt, hai bên lông mày kẻ lệch hẳn một khoảng, đôi môi tô son sắc trầm nhòe viền. Tôi khoác lên mình chiếc áo khoác caro rộng thùng thành mà chị họ từng trêu là giống thời trang thập niên 90. Càng tệ càng tốt. Tôi không hề muốn cuộc gặp gỡ này đạt kết quả. Người sắp xếp buổi gặp là mẹ kế của tôi. Từ ngày công ty gia đình gặp sóng gió, tình cảm từng thân thiết giữa bà và tôi đã biến thành những phép tính lợi ích. Bà muốn dùng cuộc hôn nhân này để định hướng tương lai doanh nghiệp, còn tôi thì trở thành vật cản cần được thu xếp gọn gàng.
Cánh cửa gỗ mộc mở ra, Lâm bước vào. Anh khoác trên mình bộ vest ghi xám lịch lãm, phong thái điềm nhiên. Tôi nhận ra anh ngay – người đàn ông từng nhặt giúp tôi xấp tài liệu ngả màu ở khu vực sảnh hội nghị hai năm trước. Ngày ấy, anh chỉ thản nhiên phán một câu: “Tài liệu của cô bị xáo trộn thứ tự rồi.” Câu nói làm tôi ngượng chín mặt. Không ngờ nhân duyên lại đưa anh ngồi đối diện tôi hôm nay.
Tôi cố tình hạ giọng chua chát: “Chào anh, tôi là Nhã.” Lâm kéo ghế, gọi một tách trà hoa cúc. Tôi lập tức chen vào: “Cho tôi một ly cà phê đậm.” Anh nhìn tôi nhẹ nhàng: “Cô vốn không quen uống chất kích thích mạnh.” Tôi khựng lại, rồi nhanh chóng gạt đi: “Anh nhớ nhầm người rồi.” Anh chỉ im lặng không tranh luận.
Sự bình thản của anh làm tôi bức bối. Một người bình thường thấy bộ dạng này hẳn phải nhíu mày phản cảm. Tôi quyết định đẩy kịch bản lên nấc mới. Tôi gọi đĩa bánh ngọt, cố ý để vệt kem dính lem luốc nơi khóe miệng: “Tôi nghiện đồ ngọt lắm, không kiểm soát được đâu.” Lâm gật đầu: “Không sao.”
“Không sao là thế nào?”
“Sở thích cá nhân thôi.”
Tôi lúng túng, bèn tuôn ra một tràng: “Tôi còn rất lười biếng, không biết quán xuyến việc nhà, ngày nào cũng ngủ muộn.”
“Có người hỗ trợ việc nhà.”
“Tôi chi tiêu rất hoang phí.”
“Tài chính của cô là do cô quyết định.”
“Tính khí tôi rất thất thường.”
“Tôi dung hòa được.”
Tôi nhìn anh như nhìn một người kỳ quặc, rồi chống tay lên bàn: “Nói trước nhé, tôi không thích bị kiểm soát.” Lâm nhấp ngụm trà: “Tôi cũng không có nhu cầu quản lý ai.” Tôi bắt đầu hoài nghi: “Vậy mục đích anh đến đây là gì?”
“Để xem cô thế nào.” Anh đưa mắt nhìn tôi một lượt rồi khẽ mỉm cười: “Rất thú vị.”
Tôi ngơ ngác. Diện mạo này làm sao có thể gọi là thú vị? Tôi định lên tiếng tranh luận thì Lâm bất ngờ đẩy hộp khăn giấy về phía tôi: “Lau đi.”
“Lau gì?”
“Mắt cô đang đỏ lên kìa.”
Tôi ngẩn người, hóa ra lớp trang điểm quá dày đang làm mắt tôi bị kích ứng. Tôi đưa tay định dụi thì Lâm đã lấy ra một chiếc khăn tay phẳng tiu từ túi áo. Anh vươn người về phía trước: “Để tôi giúp nhé?”
Trái tim tôi bỗng hẫng một nhịp. Chưa kịp phản ứng, anh đã nhẹ nhàng dải khăn lau đi vết son nhòe trên má tôi. Ở góc khăn, một dòng chữ nhỏ thêu tỉ mỉ hiện ra: Nhã.
Tôi bàng hoàng nhận ra đó là chiếc khăn tôi làm rơi ở hành lang hội nghị hai năm trước.
“Sao anh lại giữ nó đến tận bây giờ?” tôi thốt lên.
“Vì chưa có dịp trả lại.”
“Vậy bây giờ trả rồi đấy.”
“Tôi chưa muốn trả.”
Tôi lúng túng quay đi, nhưng giọng anh lại vang lên trầm tĩnh: “Nhã, cô định đóng vai này đến bao giờ? Mỗi khi căng thẳng hay nói dối, lông mày bên trái của cô luôn nheo lại. Hôm nay cô cố tình kẻ nó cao hơn hẳn để che đi biểu cảm thật.”
Tôi cứng đờ. Anh nói tiếp: “Cô không thích buổi gặp này, không thích bộ đồ này, và càng không phải là người tùy tiện như những gì vừa thể hiện.”
“Anh theo dõi tôi?”
“Không, chỉ là tôi luôn quan sát cô.”
Lớp vỏ xù xì tôi cố dựng lên bỗng vỡ vụn. Tôi đứng phắt dậy định rời đi. Lâm cũng đứng lên nhưng không bước theo.
Nơi cánh cửa quán cà phê, giọng anh truyền đến: “Nhã này. Cô có thể tự trở về. Nhưng nếu tối nay không muốn quay lại nơi chốn ngột ngạt đó, tôi có thể đưa cô về không gian của tôi.”
Tôi ngoảnh lại, bật cười cay đắng: “Anh nghĩ tôi sẽ đồng ý sao?”
“Tôi không chắc.”
“Vậy sao còn ngỏ lời?”
“Vì tôi muốn cô được tự do đưa ra quyết định của chính mình.”
Giữa lúc tôi còn đang dao động, điện thoại trong túi bỗng rung liên hồi. Tin nhắn từ người mẹ kế hiện lên màn hình: “Cuộc gặp thế nào rồi? Phải khéo léo giữ chân Lâm bằng mọi giá. Nếu vụ đầu tư này không thành, vị trí của con trong công ty từ tháng sau sẽ được xem xét lại hoàn toàn.”
Dòng tin nhắn lạnh ngắt như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt tôi. Tôi nhìn tin nhắn, rồi ngẩng lên nhìn người đàn ông đang kiên nhẫn chờ đợi mình ở phía đối diện.
Tôi hít một hơi thật sâu, cất lời: “Đưa tôi đi.”
Lâm lặng nhìn tôi vài giây, khóe môi hiện lên nét cười khẽ: “Được.”….
Chiếc xe dừng lại trước một căn hộ chung cư cao cấp nằm ở trung tâm thành phố. Không gian bên trong tối giản nhưng vô cùng ấm áp với ánh đèn vàng dịu nhẹ. Lâm lấy cho tôi một đôi dép đi trong nhà, rồi chỉ tay về phía phòng tắm: “Nước ấm đã sẵn sàng, cô vào tẩy trang và thay đồ đi. Trong tủ có sẵn bộ đồ cotton mới.”
Khi tôi bước ra với gương mặt mộc mạo và bộ quần áo rộng rãi, Lâm đang đứng ở bếp pha một ly trà gừng ấm. Nhìn bản thân trong gương – không còn lớp phấn trang điểm kỳ dị, không còn bộ váy lỗi mốt – tôi mới thấy mình mệt mỏi đến nhường nào.
Anh đưa ly trà cho tôi: “Bây giờ cô có thể thả lỏng rồi.”
Tôi nhận lấy ly trà, hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay: “Tại sao anh lại giúp tôi? Chúng ta đâu là gì của nhau.”
Lâm ngồi xuống ghế sofa đối diện, ánh mắt kiên định: “Hai năm trước, khi thấy cô một mình gánh vác dự án giữa những áp lực từ gia đình, tôi đã chú ý đến cô. Chiếc khăn tay ngày đó không phải tôi vô tình nhặt được, mà là tôi đã nhặt lên với hi vọng sẽ có ngày chính danh bước vào cuộc đời cô. Buổi gặp hôm nay không phải do mẹ kế cô dàn xếp, mà là do tôi chủ động đề nghị với gia đình cô.”
Tôi bàng hoàng ngước lên: “Ý anh là sao?”
“Tôi biết những áp lực cô đang phải chịu đựng tại gia đình, biết cả việc mẹ kế cô đang tìm cách đẩy cô ra khỏi dự án trọng điểm,” Lâm chậm rãi nói. “Tôi đến buổi gặp này không phải để thực hiện một thương vụ ép buộc, mà để đưa cho cô một lối thoát. Nhưng tôi muốn cô tự bước qua cánh cửa đó, chứ không phải vì bị ai ép buộc.”
Nước mắt tôi lúc này mới chực trào ra. Bao nhiêu tủi thân, đau đớn và sự cô độc suốt những năm qua dường như tan biến trước sự chân thành của người đàn ông trước mặt. Anh không nhìn tôi qua những toan tính lợi ích, cũng chẳng bận tâm đến diện mạo xấu xí mà tôi cố tình tạo ra. Anh thấy được con người thật và những tổn thương mà tôi giấu kín.
“Tại sao anh lại kiên nhẫn với tôi như vậy?” tôi nghẹn ngào.
Lâm tiến lại gần, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt lăn trên má tôi – lần này không phải bằng chiếc khăn tay cũ, mà bằng bàn tay ấm áp của chính anh: “Vì tôi đã chờ khoảnh khắc này rất lâu rồi. Từ nay về sau, cô không cần phải tự khoác lên mình lớp gai nhọn để bảo vệ bản thân nữa.”
Đêm đó, tôi ngủ một giấc thật sâu – giấc ngủ bình yên nhất sau nhiều năm dài dằn dằn dặt trong nỗi lo sợ.
Sáng hôm sau, tôi cùng Lâm trở về căn nhà gia đình. Đứng trước sự ngỡ ngàng và những lời tính toán của người mẹ kế, tôi bình thản nắm lấy tay Lâm, chính thức tuyên bố rút khỏi những tranh chấp không hồi kết để tự bước đi trên con đường riêng của mình. Lần này, tôi không còn chạy trốn hay chống đối trong tuyệt vọng, vì tôi biết phía sau mình đã có một điểm tựa vững chắc và một người thực sự yêu thương con người thật của tôi.