
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Mẹ tôi và vợ tôi không h::ợp nhau, sau lưng vợ mẹ thường đ::ặt đ::iều n::ói x:ấu vợ. Tôi thì luôn tin tưởng mẹ vì nghĩ mẹ mình xưa nay hiền lành. Nhiều lần như vậy, tôi đã quyết định đ:uổi vợ ra khỏi nhà. 10 năm sau gặp lại vợ, Tôi Chỉ Biết Quỳ Xuống Khóc…
Tôi đứng chết lặng trước cánh cửa gỗ cũ kỹ, bong tróc từng mảng sơn của căn nhà cấp bốn nằm sâu trong hẻm nhỏ tại Đồng Nai. Người phụ nữ từng là cả thanh xuân của tôi, người từng có nụ cười trong trẻo khiến bao người xao xuyến, giờ đây đang ngồi bệt giữa khoảng sân mọc đầy cỏ dại. Mái tóc cô ấy xơ xác, đôi mắt ngơ ngác nhìn vào khoảng không vô định rồi bất chợt mỉm cười, thì thầm một mình: “Anh về rồi sao… cơm canh em dọn sẵn rồi… đừng giận em nữa nhé…”.
Cô ấy hoàn toàn không nhận ra tôi. Mười năm chia tay, tôi cứ nghĩ quá khứ đã ngủ yên. Vậy mà ngay khoảnh khắc ấy, tim tôi đau nhói như có ngàn kim xỏ qua.
Năm đó, chúng tôi kết hôn khi tôi mười chín, cô ấy vừa tròn hai mươi. Cô ấy tên Hạ, con gái út một gia đình nông dân ở Tiền Giang. Hạ nết na, da trắng, đôi mắt hiền từ và lúc nào cũng vun vén cho gia đình. Tôi làm công nhân cơ khí, lương tháng chẳng bao nhiêu nhưng nhờ chăm chỉ làm thêm nên cuộc sống vẫn tạm ổn. Căn phòng trọ nhỏ luôn ngập tràn tiếng cười. Hạ nấu ăn rất khéo, bữa cơm dù chỉ có đĩa rau luộc với vài miếng cá kho nhưng cô ấy luôn gắp hết phần ngon cho tôi.
Hai năm sau, con gái đầu lòng của chúng tôi ra đời, đặt tên là Thùy Linh. Ngày con cất tiếng khóc chào đời, tôi hạnh phúc đến mức thức trắng mấy đêm liền để ngắm con. Nhưng gánh nặng tài chính cũng bắt đầu đè nặng. Tiền sữa, tiền tã, tiền thuốc nom mệt mỏi vô cùng. Hạ đành xin đi làm thêm ở một quán ăn sáng, mờ sáng đã dậy tảo tần, tối về lại tất bật chăm con. Tôi thì vùi đầu vào các ca làm đêm, nhiều khi cả tuần hai vợ chồng chỉ gặp nhau vài chục phút.
Rồi biến cố ập đến. Một ngày tôi được nghỉ đột xuất vì máy móc ở xưởng hỏng. Về đến nhà, tôi thấy mẹ tôi đang ngồi khóc sụt sùi. Bà bảo Hạ dạo này lơ đễnh, bỏ mặc con nhỏ ở nhà để đi tụ tập bạn bè, thậm chí còn lén rút tiền tiết kiệm của tôi gửi về quê cho nhà ngoại. Tôi bán nghi bán nghi. Nhưng hôm sau, tôi đột ngột trở về thì thấy nhà khóa ngoài, con gái nhỏ bên trong khóc thắt ruột vì khát sữa, còn Hạ thì không thấy đâu. Tôi hoảng loạn mở tung cửa vào ôm con, lòng sôi lên ngùn ngụt. Lúc Hạ xách túi trở về, giải thích rằng cô ấy phải chạy vội đi mua sữa gấp cho con vì hộp sữa cuối cùng bị hỏng, tôi lại không tin. Tôi gạt phắt đi, cho rằng cô ấy ngụy tạo.
Từ đó, gia đình rơi vào bi kịch. Mẹ tôi liên tục chỉ trích, gieo vào đầu tôi những lời nặng nề về Hạ. Trong một đêm đỉnh điểm của tranh cãi, vì quá ức chế và mệt mỏi, tôi đã thốt ra câu nói tàn nhẫn: “Nếu cô cảm thấy ở cái nhà này khổ quá thì ôm quần áo rời đi, đừng ở đây làm phiền mẹ con tôi nữa!”
Hạ nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu đẫm lệ, lặng đi không nói một lời. Sáng hôm sau, cô ấy ra đi, chỉ để lại một mẩu giấy vỏn vẹn vài dòng: “Em trả lại tự do cho anh. Con nhờ anh nuôi giúp. Em không xứng đáng làm vợ, làm mẹ.”
Tôi cuống quýt tìm kiếm khắp nơi nhưng vô vọng. Mẹ tôi thì thản nhiên: “Đi được càng tốt, đỡ tốn cơm tốn gạo.” Một mình tôi nuôi con gái trong sự thiếu vắng hình bóng người mẹ. Ba năm sau, nghe lời mẹ gán ghép, tôi tái hôn với một người phụ nữ tên Vân. Cuộc sống mới êm đềm hơn nhưng bóng đen quá khứ chưa bao giờ biến mất. Bé Thùy Linh càng lớn càng giống Hạ, nhiều lần con bé rấn rấn nước mắt hỏi: “Ba ơi, mẹ Hạ của con giờ ở đâu?”
Mười năm trôi qua, Thùy Linh nay đã là cô sinh viên đại học. Trong một chuyến công tác miền Đông, tôi tình cờ nghe được tin tức về Hạ từ một người quen cũ. Biết cô ấy đang sống thu mình trong một khu trọ xơ xác ở Đồng Nai, tôi gạt bỏ mọi ngần ngại để tìm đến.
Và trước mắt tôi lúc này là một Hạ hoàn toàn tiều tụy. Áo thun sần sùi rách vai, chân đất, làn da cháy nắng sạm đen. Nghe tiếng bước chân, cô ấy ngẩng đầu lên nhìn tôi hồi lâu rồi cười chua chát: “Anh Nam đó hả? Sao hôm nay về muộn vậy… thức ăn nguội lạnh hết rồi nè…”.
Tôi lao vào hỏi thăm bà lão hàng xóm tốt bụng gần đó. Bà thở dài xót xa kể lại: Hạ bị trôi dạt về đây làm thuê nhiều năm trước. Nhưng rồi cô ấy bị người ta gạt hết số tiền tiết kiệm ít ỏi. Chưa dừng lại ở đó, vì quá tổn thương và suy sụp tinh thần, sức khỏe cô ấy sa sút nghiêm trọng. Nhiều năm nay, trí nhớ Hạ lúc nhớ lúc quên, suốt ngày chỉ ngồi ngoài sân nói chuyện một mình.
Tôi bước vào căn phòng trọ trống hoa hoét. Trên bức tường gạch mốc meo, Hạ vẫn cẩn thận dán những tấm ảnh gập góc của tôi và bé Thùy Linh hồi nhỏ. Nước mắt tôi lăn dài. Bất ngờ, Hạ tiến lại gần, run rẩy nắm lấy vạt áo tôi, thì thầm trong tiếng nấc: “Anh Nam ơi… Đừng nghe lời mẹ… Em không có lấy tiền… Em đi mua sữa thật mà… Mẹ giấu tiền của anh đó…”.
Lời nói ấy như một cú đấm ngàn cân nện thẳng vào tim tôi. Mọi sự thật dường như vỡ ỡ ra. Lời nói dối năm xưa của mẹ, những hiểu lầm vô hình mà bà vô tình hay hữu ý tạo ra để chia rẽ chúng tôi… Tôi gục xuống sàn nhà, quỳ trước mặt Hạ mà khóc như một đứa trẻ.
Sự hối hận muộn màng vò xé tâm trí tôi. Tôi không thể bỏ mặc cô ấy ở nơi xơ xác này nữa. Nhưng khi tôi bấm số điện thoại gọi về cho gia đình để thông báo sẽ đưa Hạ về chữa trị, ở đầu dây bên kia, tiếng mẹ tôi vang lên gay gắt, còn phản ứng của Vân – người vợ hiện tại – lại vô cùng bất ngờ…
Vân im lặng rất lâu qua điện thoại, rồi nhẹ nhàng nói: “Anh đưa chị ấy về đi. Dù sao chị ấy cũng là mẹ của Thùy Linh, là người từng chịu nhiều tổn thương.” Sự bao dung của Vân khiến tôi vừa bất ngờ vừa xấu hổ. Trái ngược lại, mẹ tôi ở quê khi nghe tin thì nổi giận đùng đùng, gọi điện mắng chửi tôi là kẻ ngu ngốc, dọa sẽ từ mặt nếu tôi đưa “kẻ điên” về nhà. Nhưng lần này, tôi không còn là người đàn ông nhu nhược của mười năm trước. Tôi kiên quyết đáp: “Mẹ à, mười năm trước con đã sai vì nhắm mắt tin lời mẹ mà phá nát một đời người. Lần này con phải sống đúng với lương tâm của mình.”
Tôi thuê xe cấp cứu đưa Hạ thẳng về thành phố để nhập viện điều trị tâm lý. Thùy Linh ngay khi nghe tin đã bỏ buổi học, lao tới bệnh viện. Khoảnh khắc con gái quỳ gục xuống bên giường bệnh, ôm lấy đôi bàn tay gầy giuộc của mẹ mà khóc nấc lên: “Mẹ ơi, con là Thùy Linh đây…”, Hạ bỗng dưng lặng người. Đôi mắt lờ đờ của cô ấy đong đầy nước mắt. Hạ đưa bàn tay run rẩy chạm vào mặt con, thì thầm: “Con gái… con gái của mẹ lớn thế này rồi sao… Mẹ xin lỗi… Mẹ không bỏ con…”. Cả phòng bệnh ai nấy đều không cầm được nước mắt.
Bác sĩ cho biết bệnh tình của Hạ tuy nặng nhưng nếu được điều trị tích cực kết hợp với liệu pháp tâm lý từ tình thân, cô ấy hoàn toàn có khả năng phục hồi lại trí nhớ và sinh hoạt bình thường.
Trong suốt hai năm sau đó, tôi, Thùy Linh và Vân cùng nhau thay phiên chăm sóc Hạ. Vân không hề ghen tuông mà ngược lại, cô ấy coi Hạ như một người chị gái bất hạnh, chăm chút cho Hạ từng bữa ăn, giấc ngủ. Chính tình yêu thương chân thành của gia đình đã tạo nên kỳ tích. Hạ dần tỉnh táo trở lại, những cơn mê loạn thưa dần rồi mất hẳn.
Ngày Hạ hoàn toàn hồi phục và có thể tự chủ cuộc sống, cô ấy chọn chuyển đến sống cùng con gái Thùy Linh trong một căn hộ nhỏ gần trường đại học của con. Mẹ tôi, sau nhiều năm dằn dằn và chứng kiến sự hiếu thảo, kiên trì của con cháu, cũng đã nhận ra lỗi lầm năm xưa. Bà tìm đến gặp Hạ, nắm lấy tay người con dâu cũ mà bật khóc xin lỗi trong sự ăn ăn muộn màng.
Tôi không thể quay lại làm chồng của Hạ, vì tôi đã có Vân – người phụ nữ tuyệt vời đã cùng tôi gánh vác sóng gió. Nhưng từ đó về sau, chúng tôi trở thành một gia đình lớn đặc biệt. Tôi dành phần đời còn lại để hỗ trợ, bù đắp cho Hạ và con gái, xem đó như một bài học xương máu về sự thấu hiểu, lòng tin và trách nhiệm của một người đàn ông. Qua bao nhiêu dâu bể, vết thương lòng ngày nào cuối cùng cũng đã được chữa lành bằng tình thương và sự bao dung.