Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
KHjNH MẸ CHỒNG NGHÈO, CON DÂU ĂN CƠM GÁC CHÂN LÊN GHẾ, BẮT MẸ GIÀ NGỒI ĐẤT… NÀO NGỜ MỘT NGÀY….

— Tôi quen rồi cô ạ, ngồi dưới này cho thoải mái. Cô vào lấy rổ đi.
Lời giải thích gượng gạo cùng nụ cười khổ của bà Lành khiến tôi nghe mà đắng ngắt trong lòng. Một người mẹ cả đời chắt chiu từng đồng tiền bán rau, bán bún để nuôi con ăn học đàng hoàng, đến khi nó lấy vợ, thành đạt đôi chút thì bà lại bị đối xử không bằng một người giúp việc trong chính căn nhà của mình.
Bộ bàn ăn gỗ tuy nhỏ nhưng có đủ bốn chiếc ghế. Nhưng Hương – cô con dâu “xinh xắn, ngọt ngào” ngày nào – đã cố tình gác chân lên hai chiếc ghế còn lại, tay cầm điện thoại bấm liên tục, để mặc mẹ chồng già yếu bưng bát cơm nguội ngồi co ro dưới nền gạch lạnh.
Tuấn – con trai bà Lành – ngồi đối diện vợ, mắt dán vào màn hình máy tính làm việc. Anh ta thấy cảnh đó nhưng hoàn toàn im lặng, coi như chuyện nghiễm nhiên phải thế. Sự nhu nhược và vô ơn của Tuấn còn khiến người ta cay đắng hơn cả thái độ xơ xác, hống hách của Hương.
Tôi cầm chiếc rổ đi về mà lòng nặng trĩu. Sự khinh khi mẹ chồng của Hương không dừng lại ở mâm cơm đó, mà ngày càng leo thang thành những trận hành hạ tinh thần tàn nhẫn.
CHƯƠNG 1: BÁT CƠM THỪA VÀ SỰ BẠC BẼO CỦA ĐỨA CON BẤT HIẾU
Từ ngày Hương sinh đứa con đầu lòng, bà Lành trở thành người hầu không lương đúng nghĩa.
Một tay bà chăm cháu, giặt giũ quần áo, nấu nướng, dọn dẹp từ tầng một lên tầng ba. Hương làm việc cho một công ty truyền thông tư nhân, lương tháng hơn chục triệu nhưng lúc nào cũng tỏ thái độ mình là người “có tiền”, “có học thức”, còn mẹ chồng chỉ là bà già quê mùa, dốt nát và bẩn thỉu.
Mỗi lần ăn cơm, Hương đều bắt bà Lành ăn sau. Cô ta lấy lý do: — Mẹ bế cháu đi, bao giờ vợ chồng con ăn xong thì mẹ vào ăn. Mẹ bế cháu mà ăn cơm rơi vãi vào người nó bẩn lắm!
Những thức ăn ngon, miếng thịt nát hay con cá tươi ngon nhất, Hương và Tuấn gắp sạch. Mâm cơm để lại cho bà Lành chỉ còn là vài cọng rau nát, nước kho cá loãng xẹt và bát cơm nguội ngắt. Bà Lành thương con thương cháu, chỉ biết nuốt nước mắt vào trong. Có những hôm tôi sang chơi, thấy bà lén ngồi ở góc bếp ăn mớ cơm thừa mà lòng tôi xót xa vô cùng.
Tôi nhiều lần góp ý nhỏ to với Tuấn: — Tuấn này, mẹ mày cả đời vất vả nuôi mày ăn học. Bây giờ mày có nhà cao cửa rộng, sao để vợ mày xử sự với mẹ như thế? Mẹ già rồi, phải tôn trọng mẹ chứ!
Tuấn gãi đầu, thở dài đáp gượng gạo: — Ôi cô ơi, tính cô ấy thế rồi. Cô ấy đi làm áp lực, về nhà mẹ lại vụng về, làm gì cũng không vừa mắt cô ấy. Mẹ con quen chịu đựng rồi, thôi dĩ hòa vi quý cho êm nhà êm cửa cô ạ…
Lời nói thốt ra từ miệng một người con trai mà bà Lành từng nhịn ăn nhịn mặc để đóng tiền học đại học làm tôi chết lặng. Sự nhu nhược của Tuấn đã nuôi dưỡng cho sự ngông cuồng và tàn nhẫn của Hương ngày một phát triển.
Đỉnh điểm là vào một ngày mưa bão năm đó.
Bà Lành bị sốt cao do đi mưa về lau dọn ban công. Bà nằm rên hừ hừ trong căn phòng nhỏ chật hẹp ở gầm cầu thang. Hương đi làm về, thấy chưa có cơm nước liền đạp mạnh cửa phòng gầm cầu thang, gào lên: — Mẹ làm trò gì đấy? Có mỗi việc nấu cái bữa tối mà cũng giả vờ ốm đau để trốn à? Nhà này không nuôi người vô dụng đâu nhé!
Bà Lành run rẩy gạt chăn ngồi dậy, giọng thào thào: — Mẹ… mẹ sốt quá con ạ. Đầu mẹ quay mòng mòng…
— Sốt cái gì mà sốt! Toàn vẽ chuyện! Không nấu cơm thì tự đi mà mua cái gì ăn, đừng có nằm đấy mà hãm tài! — Hương hất hàm, quay lưng đi thẳng lên tầng, mặc kệ người mẹ già run rẩy trong cơn sốt dịch.
Đêm đó, nếu tôi không nghe tiếng rên hừ hừ của bà Lành qua ô cửa sổ rồi lén mang thuốc và bát cháo nóng sang, có lẽ bà đã không qua khỏi cơn sốt bão đó. Giọt nước mắt già nua của bà Lành rơi xuống bát cháo: — Tôi sống thế này… không bằng chết đi cho xong cô ạ…
CHƯƠNG 2: BƯỚC NGOẶT BẤT NGỜ VÀ VỊ KHÁCH TRÊN CHIẾC XE SANG
Cuộc sống chịu đựng cay đắng của bà Lành tưởng chừng như sẽ kéo dài cho đến cuối đời, cho đến một buổi chiều mùng Mười tháng Giêng năm ngoái.
Đó là một ngày nắng vàng hanh hao. Cả khu xóm xôn xao khi một chiếc xe ô tô Mercedes Maybach màu đen bóng lộn, trị giá hàng chục tỷ đồng, từ từ lăn bánh vào con hẻm nhỏ của xóm tôi.
Chiếc xe dừng lại ngay trước cổng nhà bà Lành.
Từ trên xe bước xuống là một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi, ăn mặc vô cùng sang trọng, lịch lãm trong bộ vest đuôi tôm đắt tiền. Đi cùng ông là hai người thư ký riêng xách theo rất nhiều giỏ quà tết xa xỉ, sâm quý và đồ lễ phủ vải nhung đỏ.
Lúc đó, Hương đang ngồi gác chân trên ghế ở phòng khách lướt điện thoại, còn bà Lành thì đang còm cõi quét sân ngoài cổng.
Người đàn ông bước xuống xe, vừa nhìn thấy bà Lành liền đứng khựng lại. Đôi mắt ông ta đỏ hoe, rơi giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt phong trản. Ông lao tới, quỳ sọp xuống ngay trên nền gạch sân nhà bà Lành trước sự ngơ ngác của cả khu phố:
— Chị Lành! Chị Lành ơi! Cuối cùng em cũng tìm thấy chị rồi!
Bà Lành giật mình, chiếc quét dịch rơi khỏi tay. Bà nhìn người đàn ông ăn mặc sang trọng đang quỳ dưới chân mình, giọng run run không tin vào mắt mình: — Cậu… Cậu Nam đấy ư? Cậu Nam… em trai tôi thật sao?
Cả xóm rần rần chạy sang xem. Bấy giờ sự thật chấn động mới được hé lộ.
Người đàn ông đó là ông Nguyễn Nhật Nam – Chủ tịch một Tập đoàn Bất động sản và Khai khoáng hàng đầu tại miền Nam. Hóa ra, ba mươi năm trước, ông Nam và bà Lành là hai chị em ruột mồ côi cha mẹ. Năm đó, do chiến tranh và nghèo khó, gia đình thất lạc nhau. Bà Lành ở lại miền Bắc lam lũ làm ruộng nuôi con, còn ông Nam trôi dạt vào Nam, làm đủ nghề từ phu hồ, buôn bán nhỏ rồi vươn lên thành đại gia bất động sản khét tiếng.
Suốt mười năm qua, ông Nam đã tốn hàng chục tỷ đồng thuê các đơn vị tầm nà và luật sư đi khắp các tỉnh thành để tìm lại người chị gái duy nhất – người đã từng nhường cho ông nửa bát cơm độn sắn ngày mồ côi.
— Chị ơi! Em tìm thấy chị rồi! — Ông Nam ôm lấy đôi bàn tay chai sạn của bà Lành mà khóc nức nở. — Mấy mươi năm qua chị chịu khổ nhiều quá! Em bây giờ tài sản hàng ngàn tỷ, em không để chị phải khổ thêm một ngày nào nữa!
CHƯƠNG 3: MẶT NẠ SỤP ĐỔ VÀ BẢN BẢN CHẤT CỦA CÔ CON DÂU
Sự xuất hiện của ông Nam như một cú sốc điện đánh thẳng vào nhà bà Lành.
Hương – cô con dâu vừa phút trước còn đang gác chân lên ghế chê mẹ chồng bẩn thỉu – lập tức biến đổi gương mặt trong chớp mắt. Cô ta cuống quýt chạy ra, nụ cười đồn đả, nịnh bợ chưa từng thấy:
— Ôi! Cậu! Cậu là cậu ruột của mẹ con sao ạ? Trời ơi, gia đình mình thật là có phúc quá! Con là Hương, con dâu của mẹ Lành đây ạ! Cháu chào cậu! Cậu vào nhà uống nước, để cháu pha trà sâm cho cậu!
Hương vội vã chạy vào nhà, tự tay thu dọn đồ đạc, lau chùi chiếc ghế gỗ rồi rối rít mời ông Nam ngồi. Cô ta quay sang ôm lấy vai bà Lành, giọng ngọt xát như rót mật vào tai:
— Mẹ ơi, mẹ mệt không? Mẹ ngồi lên ghế đi mẹ, để con xoa bóp vai cho mẹ nhé! Ngày nào con cũng bảo mẹ nghỉ ngơi đi mà mẹ cứ tranh làm việc nhà hoài!
Tuấn đi làm về, nghe tin cũng bàng hoàng không kém. Anh ta lập tức tỏ ra là một đứa con hiếu thảo, chạy lại ôm lấy bà Lành: — Mẹ ơi! Chúc mừng mẹ đã tìm lại được cậu!
Ông Nam là người lăn lộn trên thương trường mấy chục năm, ánh mắt ông sắc như dao cạo. Chỉ nhìn qua đôi bàn tay chai sạn, nứt nẻ, bộ quần áo sờn màu của bà Lành cùng thái độ vội vã, giả tạo của Hương, ông đã lờ mờ đoán ra mọi chuyện.
Tuy nhiên, ông không nói gì ngay. Ông mỉm cười dịu dàng nói với bà Lành: — Chị à, em mới về lại Hà Nội, em vừa mua một căn biệt thự rộng hơn một ngàn mét vuông ở khu đô thị cao cấp Ciputra. Em muốn mời chị và vợ chồng cháu sang đó ở cùng em để em phụng dưỡng chị.
Hương nghe đến từ “biệt thự một ngàn mét vuông” ở Ciputra thì mắt sáng rực lên như vơ được vàng. Cô ta đập tay xuống đùi, reo lên: — Ôi tuyệt vời quá cậu ơi! Mẹ con ở căn nhà cấp bốn này chật chội, ẩm thấp lâu nay tội nghiệp lắm! Chúng con sẽ dọn đồ sang đó ở cùng cậu và mẹ ngay lập tức để tiện chăm sóc mẹ ạ!
Ông Nam nhìn Hương, ánh mắt lóe lên một tia mỉa mai rồi gật đầu: — Được chứ. Cuối tuần này, tôi sẽ cho xe sang đón cả nhà.
CHƯƠNG 4: BÀI THỬ TÂM VÀ KỊCH HAY TẠI BIỆT THỰ
Cả tuần đó, Hương thay đổi thái độ 180 độ. Cô ta đi chợ mua toàn đồ bổ dưỡng: yến sào, bào ngư, nhân sâm về nấu cho bà Lành. Cô ta không còn gác chân lên ghế, không bắt bà Lành ngồi dưới đất nữa. Đi đâu cô ta cũng khoe khoang với hàng xóm:
— Ôi dào, nhà tôi bây giờ là cháu ruột của Đại gia Bất động sản đấy! Mẹ chồng tôi là chị gái duy nhất của Chủ tịch Tập đoàn! Cuối tuần này nhà tôi chuyển sang ở biệt thự nghìn tỷ rồi!
Đúng thứ Bảy, hai chiếc xe sang đến đón gia đình bà Lành sang căn biệt thự ở Ciputra.
Căn biệt thự lộng lẫy như một lâu đài châu Âu, có sân vườn, bể bơi và hàng chục người giúp việc mặc đồng phục chỉn chu. Hương và Tuấn choáng ngợp trước sự giàu sang tột đỉnh của ông Nam. Hương tung tăng chạy khắp các phòng, thầm nghĩ cuộc đời mình từ nay đã bước sang một trang mới, làm mợ chủ của một gia tộc giàu có.
Buổi tối hôm đó, ông Nam mở một bữa tiệc gia đình ấm cúng tại phòng ăn rộng lớn của biệt thự.
Mâm cao mỡ đầy được dọn ra. Toàn là những món ăn xa xỉ của giới thượng lưu.
Khi tất cả mọi người vừa ngồi vào bàn ăn, ông Nam vỗ tay. Hai người trợ lý bước vào, mang theo một chiếc cặp da đen và đặt lên bàn trà hai tệp tài liệu dày.
— Tuấn này, Hương này. — Ông Nam cất giọng điềm tĩnh, nhấp một ngụm rượu vang. — Cậu chỉ có một người chị gái duy nhất là mẹ các cháu. Tài sản của cậu sau này vài ngàn tỷ cũng không biết để cho ai ngoài mẹ cháu và các cháu.
Hương và Tuấn nghe vậy thì tim đập liên hồi, mặt hớn hở ra mặt. Hương nịnh hót: — Cậu thật là người sống có tình có nghĩa! Chúng con hứa sẽ phụng dưỡng mẹ Lành và cậu thật tốt cả đời này!
— Tốt lắm! — Ông Nam mỉm cười. — Hôm nay, trước mặt mẹ cháu, cậu muốn chính thức làm thủ tục sang tên toàn bộ căn biệt thự 150 tỷ này cùng 30% cổ phần Tập đoàn cho mẹ Lành. Sau đó, mẹ cháu sẽ lập di chúc để lại toàn bộ cho hai vợ chồng cháu đứng tên.
Hương sướng đến mức suýt ngất xỉu. Cô ta nắm chặt tay Tuấn, mắt rưng rưng vì sung sướng.
— Nhưng… — Ông Nam bất ngờ trầm giọng, ánh mắt trở nên lạnh lẽo. — Trước khi ký giấy sang tên, cậu muốn cho các cháu xem một đoạn clip ngắn mà đội bảo vệ của cậu đã ghi lại được.
Thư ký của ông Nam lập tức bấm điều khiển. Màn hình tivi 100 inch trong phòng ăn bật sáng.
Hình ảnh hiện lên khiến Hương và Tuấn chết đứng tại chỗ.
Đó là toàn bộ những đoạn video do camera hành trình của chiếc xe ô tô đỗ đối diện nhà bà Lành và camera ẩn của người dân xung quanh ghi lại suốt ba năm qua:
-
Hình ảnh Hương gác hai chân lên ghế, bắt bà Lành bưng bát cơm nguội ngồi co ro dưới nền gạch lạnh.
-
Hình ảnh Hương chửi rủa, hất văng bát cháo khi bà Lành bị sốt nằm trong phòng gầm cầu thang.
-
Hình ảnh Tuấn dán mắt vào máy tính, mặc kệ vợ nhục mạ mẹ ruột mình.
-
Lời chê bai cay nghiệt của Hương: “Nhà này không nuôi người vô dụng đâu nhé!”
Âm thanh, hình ảnh chân thực, rõ nét từng chi tiết vang vọng khắp phòng ăn tĩnh mịch của căn biệt thự.
CHƯƠNG 5: CÁI KẾT BẼ BÀNG VÀ BẢN ÁN CỦA LÒNG THAM
Sắc mặt Hương biến thành màu hủ tro. Cô ta đánh rơi chiếc thìa mạ vàng xuống đĩa gốm phát ra tiếng “chát” chúa. Toàn thân cô ta run rẩy như cầy sấy.
Tuấn ngã gục xuống ghế, hai tay vò đầu bứt tóc vì xấu hổ và hoảng sợ.
— Cậu… Cậu ơi… Chuyện này… Chuyện này là hiểu lầm! — Hương lắp bắp, nước mắt vội vã tuôn ra. — Con… con bị áp lực công việc nên đôi lúc lỡ lời… Con vẫn yêu thương mẹ mà cậu!
“BỐP!”
Một tiếng tát giòn giã vang lên. Không phải từ ông Nam, mà là từ ông Nam đứng dậy giáng thẳng vào mặt Tuấn!
— Đồ bất hiếu! — Giọng ông Nam gầm lên như mãnh thú, ánh mắt đỏ ngầu giận dữ. — Mẹ mày nhịn ăn nhịn mặc, bán từng mớ rau để nuôi mày thành người! Vậy mà mày để cho một đứa con dâu mất nết giẫm đạp lên đầu lên cổ mẹ mày! Mày có còn là con người không hả Tuấn?
Tuấn quỳ rọp xuống sàn, khóc lóc van xin: — Cậu ơi… Con sai rồi! Con nhu nhược… Con xin lỗi mẹ! Mẹ ơi con xin lỗi mẹ!
Ông Nam quay sang nhìn Hương, nụ cười trên môi ông lúc này đầy sự khinh bỉ và lạnh ngắt:
— Cô Hương này! Cô tưởng tôi là ông già mù dở sao? Cô nghĩ chỉ cần vài ba câu nịnh hót giả tạo là có thể nuốt trọn số tài sản hàng ngàn tỷ của tôi sao? Cô gác chân lên ghế, bắt mẹ chồng ngồi đất ăn cơm thừa, cô chửi mẹ chồng là đồ vô dụng… Loại phụ nữ tàn nhẫn, tham lam như cô không đủ cách để bước chân vào ngôi nhà này!
Ông Nam đập mạnh tệp hồ sơ xuống bàn:
— Hôm nay tôi tuyên bố: Toàn bộ tài sản của tôi bao gồm căn biệt thự này, cổ phần tập đoàn và các bất động sản khác sẽ được chuyển toàn bộ vào Quỹ Từ thiện mang tên bà Lành, do một ban quản lý chuyên nghiệp điều hành. Mẹ Lành sẽ sống ở đây, được bảo vệ, bác sĩ và người giúp việc chăm sóc tận tình nhất.
Ông quay sang nhìn Tuấn và Hương, từng chữ thốt ra như bản án tử hình cho lòng tham của họ:
— Còn hai vợ chồng cô cậu: Trong vòng 24 giờ, cút ra khỏi căn biệt thự này! Từ nay về sau, một đồng tiền lẻ của tôi cũng không có phần của các người! Nếu cô cậu còn dám bén mảng đến quấy rầy hay đòi hỏi gì ở mẹ Lành, tôi sẽ dùng toàn bộ bộ sậu luật sư của tập đoàn để kiện hai người về tội bạo hành và ngược đãi người cao tuổi!
Hương ngã gục xuống sàn nhà, mặt xám xịt như thây ma. Sự tham lam, độc ác và kiêu ngạo của cô ta đã tự tay đập vỡ chiếc vé bước vào đời sống thượng lưu mà cô ta mơ ước.
Bà Lành ngồi đó, mắt nhòa đi vì nước mắt. Bà thương con, nhưng bà hiểu rằng, sự trừng phạt này là cần thiết để Tuấn nhận ra bài học làm người.
CHƯƠNG 6: BÌNH YÊN BÊN NẮNG MỚI
Sau hôm đó, Tuấn và Hương dọn về lại căn nhà cấp bốn cũ kỹ trong xóm tôi.
Nhưng cuộc sống của họ hoàn toàn sụp đổ. Chuyện Hương bắt mẹ chồng ngồi đất ăn cơm và bị đại gia đuổi ra khỏi biệt thự lan truyền khắp cả khu phố và công ty cô ta làm việc. Đi đến đâu, Hương cũng bị người ta chỉ trỏ, khinh bỉ là “loại con dâu bất hiếu”.
Không chịu nổi áp lực dư luận và sự túng thiếu tài chính (khi công ty sa thải vì bê bối đạo đức), Hương và Tuấn lao vào cãi vã, đánh chửi nhau hằng ngày. Chỉ nửa năm sau, họ chính thức ly hôn. Tuấn trở thành gã đàn ông trắng tay, sống trong sự dằn dội và hối hận tột cùng vì đã đánh mất cả mẹ lẫn tương lai.
Còn về phần bà Lành, bà chuyển về sống tại căn biệt thự Ciputra cùng em trai.
Mỗi chiều cuối tuần, tôi cùng vài bà con trong xóm cũ vẫn thường được xe của ông Nam đón sang chơi. Bà Lành bây giờ hồng hào, khỏe mạnh, mặc những bộ đồ lụa dịu dàng, nụ cười hiền hậu luôn thường trực trên môi. Bà đứng ra thành lập quỹ từ thiện, hằng tháng mang cơm, thuốc men và tiền trợ cấp đến cho những người già mồ côi, cơ nhỡ tại các vùng quê nghèo.
Ngồi trong khu sân vườn rợp bóng cây xanh của căn biệt thự, nhấp tách trà sen thơm phức, bà Lành nắm lấy tay tôi, ánh mắt đong đầy sự bình yên:
— Cuộc đời này có nhân có quả cô ạ. Người ta sống ác với người khác thì tự gieo mầm họa cho mình. Còn mình cứ sống tử tế, nhẫn nại, thì dông bão nào rồi cũng sẽ qua, nắng ấm rồi cũng sẽ về…
Nắng chiều thu vàng óng ả rọi xuống mái tóc bạc phơ của người mẹ già. Câu chuyện về mâm cơm gác chân năm nào đã trở thành bài học xương máu cho cả khu xóm tôi về đạo làm con, về lòng hiếu thảo và quy luật nhân quả không bao giờ sai lệch của cuộc đời.