
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Trời nóng như đổ lửa, con dâu vừa mới s::inh con. Mẹ chồng bắt tháo điều hòa mang cho cháu đích tôn, hành động của bà sau đó đã khiến bà â::n h::ận cả đời..
Tháng Bảy, thành phố ngập trong những ngày nắng như thiêu như đốt. Trong căn phòng trọ chật hẹp chưa đầy 12 mét vuông ở cuối dãy, chị Mai ôm bé Nấm mới vừa tròn mười ngày tuổi, mồ hôi gãi đỏ cả lưng. Chiếc quạt máy cũ kỹ chỉ phả ra những luồng gió nóng hừng hực. Nhìn con gái nhỏ quấy khóc liên tục vì nổi rôm sảy toàn thân, lòng chị đau như cắt. Anh Phong, chồng chị, chạy đôn chạy đáo khắp nơi, vay mượn bạn bè từng đồng để mua một chiếc máy lạnh nội địa, mong sao cho vợ con đỡ khổ trong những ngày ở cữ.
Thế nhưng, khi thợ vừa chở máy lạnh đến cổng dãy trọ, bà Lệ – mẹ chồng chị Mai – đã lao ra chặn đường. Không một chút do dự, bà hất hàm chỉ tay sang căn phòng trọ rộng rãi phía đối diện của vợ chồng đứa con trai trưởng: “Tháo thùng ra, mang sang lắp bên phòng vợ chồng thằng Thành cho cu Bắp dùng. Đàn bà đẻ đẻ con gái thì quạt tay là đủ rồi, bày đặt máy lạnh cho tốn điện!”
Chị Mai gạt nước mắt, bước ra van xin: “Mẹ ơi, tiền này anh Phong đi vay mượn về mua cho bé Nấm mà…” Bà Lệ liếc mắt coi thường: “Con gái là con người ta, sau này lớn lên cũng theo chồng. Cháu trai nối dõi nhà này mới là vàng là bạc. Mày không biết mắc cỡ hay sao mà đòi so đo với cháu đích tôn?” Chị dâu đứng ở cửa phòng bên nghe thấy liền mỉm cười đắc ý, nhanh tay phụ thợ khiêng chiếc máy lạnh vào nhà mình. Tiếng khoan tường vang lên chan chát từng nhát như cứa vào lòng chị Mai.
Chiều muộn, Phong đi làm về, tay xách túi cam tươi cho vợ dưỡng sức. Nhìn góc tường trống trơn và nghe tiếng máy lạnh chạy rì rào bên nhà anh trai, anh liền hiểu ra mọi chuyện. Lòng bùng lên ngọn lửa tức giận, Phong bước thẳng sang phòng anh Cả. Bên trong, bà Lệ cùng vợ chồng anh Thành đang vui vẻ ngồi hưởng không khí mát rượi.
Khi Phong cất tiếng hỏi tại sao lại lấy đồ của vợ con mình, bà Lệ liền đập bàn quát lớn: “Tao là mẹ mày, tao có quyền! Của mày cũng là của tao, tao cho ai là quyền của tao!” Anh Thành hùa theo: “Chú làm gì mà gắt gỏng thế, nhường cho cháu nó một tí thì chết ai?” Phong nhìn thẳng vào mắt từng người, rút trong túi ra tờ hóa đơn mua hàng trả góp vẫn đứng tên mình rồi gằn giọng từng từ: “Con cho mọi người 5 phút. Một là trả lại tiền máy lạnh cho con, hai là con gọi thợ sang tháo về lập tức!”…
Thấy thái độ quyết liệt của Phong, vợ chồng anh Thành sợ vỡ lở chuyện với xóm giềng nên đành hằn học móc tiền túi ra trả lại. Bà Lệ giận dữ đến mức chỉ mặt con trai út, tuyên bố từ mặt và chuyển hẳn sang sống chung để “hưởng phúc” cùng vợ chồng con trai trưởng. Phong lặng lẽ dắt xe đưa vợ con rời khỏi dãy trọ, thuê một căn nhà nhỏ khác yên tĩnh hơn để tự lập.
Những tưởng sống cùng đứa con trai cưng và cháu đích tôn sẽ là chuỗi ngày an hưởng tuổi già, nhưng thực tế nhanh chóng trở thành cơn ác mộng đối với bà Lệ. Ngay khi nguồn tiền hỗ trợ hằng tháng từ Phong cắt đứt, thái độ của vợ chồng Thành quay mắt 180 độ. Bà Lệ từ một người mẹ quyền uy biến thành người giúp việc không công trong nhà: từ sáng sớm đã phải dậy đi chợ, nấu nướng, dọn dẹp, giặt giũ cho cả gia đình.
Cô con đẩu không còn nịnh hót mà quay sang chì chiết, chê bai bà nấu ăn dở, làm việc bẩn thỉu. Đứa cháu đích tôn được bà cưng chiều từ nhỏ nay quay lại hỗn láo, sẵn sàng văng tục và ném đồ đạc vào người bà mỗi khi không vừa ý.
Đỉnh điểm vào một ngày hè oi ả, do làm việc quá sức dưới nắng gắt mà không được ăn uống đầy đủ, bà Lệ ngất xỉu ngay giữa sân. Anh Thành đi làm về, thấy mẹ nằm gục nhưng không hề lay gọi hay đưa đi bệnh viện, chỉ đứng bĩu môi khinh khỉnh: “Bà lại giả vờ ốm đau để trốn việc chứ gì? Hết giá trị rồi thì đừng có ở đây làm phiền vợ chồng tôi!”
Nói rồi, Thành xông vào phòng gom sạch ít quần áo cũ của bà vứt thẳng ra cổng, khóa chặt cửa lại. Bà Lệ tỉnh dậy trong cay đắng, ôm bọc quần áo rách rưới đi lang thang giữa đêm tối. Bà sụp đổ hoàn toàn khi nhận ra đứa con trai mình hết lòng vun vén, coi là “vàng báu” lại đối xử với mình không bằng một kẻ xa lạ.
Trong cơn mưa tầm tã đêm đó, bà Lệ lủi thủi bò đến trước cửa căn nhà thuê của Phong. Qua ô cửa kính sáng đèn, bà thấy Phong đang ân cần chăm sóc vợ, còn bé Nấm đang nằm ngủ ngon lành trong vòng tay mẹ. Giọt nước mắt hối hận muộn màng lăn dài trên khuôn mặt nhăn nheo của người mẹ chồng. Bà đập cửa gào khóc trong tuyệt vọng, xin lỗi con trai và con dâu, nhưng cánh cửa gỗ vẫn đóng chặt. Cái giá phải trả cho sự bất công và vô tình của bà chính là những ngày tháng cuối đời sống trong cô độc, bị chính đứa con cưng ruột thịt bỏ rơi không nơi tựa cậy.