
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Trong chuyến đi công tác, tôi bị sếp ôm từ phía sau và hỏi… ‘Em có kh::inh anh không?’ đến tận bây giờ tôi vẫn chưa quên được cảm giác ngày hôm đó…..
Ngay từ những ngày đầu bước chân vào công ty, Khánh đã nghe không ít lời xì xầm của đồng nghiệp về Hoàng – vị quản lý trực tiếp của mình: – “Anh ấy cẩn thận và khắt khe lắm đấy.” – “Làm việc mà hời hợt là thế nào cũng bị nhắc nhở ngay.” – “Tốt nhất là đừng để xảy ra sai sót nào.”
Thế nhưng qua thời gian làm việc, Khánh lại nhận thấy một khía cạnh hoàn toàn khác. Hoàng chưa từng gắt gỏng hay tỏ thái độ khó chịu với anh. Mỗi khi Khánh thao tác nhầm hay xử lý hồ sơ chưa tròn vai, Hoàng chỉ điềm tĩnh hướng dẫn lại từng bước, thậm chí còn chủ động đứng ra nhận một phần sơ suất về phía mình trước cấp trên. Sự quan tâm tỉ mỉ ấy khiến Khánh luôn cảm thấy an tâm và tin tưởng, tựa như có một người anh lớn tận tụy dắt tay chỉ việc.
Mọi chuyện bắt đầu thay đổi vào kỳ công tác hai tháng trước. Dự án liên tỉnh đột xuất phát sinh, và người được phân công tham gia chỉ gồm Hoàng và Khánh. Trước giờ xuất phát, vài đồng nghiệp trong nhóm nhìn Khánh với ánh mắt ngập ngừng, có chị còn dặn dò nửa giỡn nửa thật: – “Lần này đi xa, nhớ chú ý giữ khoảng cách đấy nhé.”
Khánh chỉ mỉm cười cho qua chuyện, bởi trong mắt anh, Hoàng luôn là người sống đầy chuẩn mực và nguyên tắc.
Khi đến điểm lưu trú, do chuyến đi gấp gáp nên bên đối tác chỉ bố trí được một căn phòng hai giường đơn. Hoàng quay sang nhìn Khánh, cất giọng nhẹ nhàng để giải tỏa sự ngập ngừng của đối phương: – “Tạm thời không còn lựa chọn nào khác, em cứ thoải mái nghỉ ngơi nhé, anh em mình tập trung cho công việc là chính.”
Đêm đó, không khí tĩnh mịch bao trùm. Đến tầm rạng sáng, không gian trong phòng bỗng trở nên lạnh ngắt. Khánh trằn trọc xoay người thì nghe thấy tiếng Hoàng lên tiếng trong bóng tối: – “Em bị lạnh à?”
Khánh khẽ đáp lời và nhờ tắt bớt thiết bị làm mát. Hoàng bước xuống giường, tiến lại gần nhưng không hề quay về vị trí cũ mà đứng lặng lẽ ngay bên cạnh. Dưới ánh sáng mờ nhạt từ khe cửa, Hoàng nhìn Khánh một lúc lâu rồi chậm rãi lên tiếng: – “Anh trằn trọc mãi không ngủ được. Anh ngồi đây nói chuyện với em một chút nhé?”
Khánh ngập ngừng chưa biết phản ứng ra sao thì Hoàng đã tiến lại gần hơn, kéo sát khoảng cách giữa hai người rồi bất ngờ ôm lấy Khánh từ phía sau. Khánh sững người, toàn thân cứng đờ vì bất ngờ. Vừa giữ chặt bờ vai Khánh, Hoàng vừa kề sát tai thầm thì bằng giọng trầm đục: – “Anh chỉ ôm một chút thôi… Em có khinh anh không?”……
Câu hỏi ấy cất lên giữa không gian im vắng khiến lồng ngực Khánh phập phồng liên hồi, hơi thở trở nên dồn dập. Khánh cố gắng giữ bình tĩnh, rụt rè đáp: – “Anh đừng làm thế này… như vậy không đúng đâu anh.”
Hoàng không buông tay ngay mà khẽ thở dài, vòng tay siết nhẹ hơn một chút rồi mới chậm rãi buông ra. Anh ngồi lùi lại phía sau, tựa lưng vào thành giường, ánh mắt trầm ngâm nhìn ra khoảng không tối mờ trước mặt. Lúc này, Hoàng mới trải lòng bằng giọng nói đượm buồn: – “Anh xin lỗi vì đã làm em hoảng sợ. Thực ra thời gian qua, áp lực công việc cùng những chuyện đổ vỡ trong quá khứ khiến anh luôn cảm thấy cô độc. Sự chăm chỉ, chân thành của em làm anh thấy bình yên, nhưng anh biết mình đã đi quá giới hạn.”
Nhận ra sự dằn dằn dỗi và bất lực trong lời nói của đối phương, Khánh dần lấy lại sự ổn định. Anh ngồi dậy, giữ một khoảng cách an toàn nhưng không dùng lời lẽ gay gắt để trách móc: – “Em luôn tôn trọng anh với tư cách là người dẫn dắt công việc. Nhưng giữa chúng ta cần có ranh giới rõ ràng. Em mong anh hiểu và giữ đúng vị trí để cả hai vẫn có thể làm việc cùng nhau.”
Hoàng im lặng hồi lâu rồi gật đầu nhẹ: – “Cảm ơn em đã thẳng thắn. Anh hứa từ nay về sau sẽ không để chuyện này lặp lại.”
Ngay sáng hôm sau, Hoàng chủ động liên hệ với bộ phận lễ tân để chuyển sang một phòng riêng ngay khi có khách trả phòng. Trong suốt thời gian còn lại của chuyến công tác cũng như khi trở về công ty, Hoàng giữ đúng lời hứa: làm việc chuyên nghiệp, duy trì khoảng cách chừng mực và tôn trọng Khánh như một đồng nghiệp đàn em.
Dù biến cố đêm đó để lại một chút ngượng ngùng ban đầu, nhưng nhờ sự dứt khoát và thái độ ứng xử văn minh của cả hai, công việc của nhóm vẫn diễn ra trôi chảy và mối quan hệ đồng nghiệp dần trở lại quỹ đạo bình thường.