
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Chị Mai là chủ một tiệm gội đầu dưỡng sinh, vì quý cái tính xởi xởi mởi mởi của chị. Nên đi đâu chị cũng được người khác quý, trong một lần chị đi mua thịt được anh bán thịt giảm giá cho, tin này khi đến tai chồng chị thì lại trở thành một chuyện khác………
Chị Mai là chủ một tiệm gội đầu dưỡng sinh kiêm chăm sóc tóc nhỏ nằm ở ven thị trấn. Không chỉ mát tay, chị còn nổi tiếng nết na, hay cười và nói năng rất dịu dàng. Khách đến tiệm không chỉ để làm đẹp mà còn vì quý cái tính xởi xởi mởi mởi của chị.
Mấy hôm nay trời trở gió, anh Dũng – chồng chị – bị cảm nặng nên chỉ nằm bẹp dí trên phản gỗ. Thấy chồng mệt mỏi không ăn uống được gì, chị Mai dặn chồng nghỉ ngơi rồi xách giỏ ra khu chợ trung tâm tìm mua ít thịt thăn tươi về nấu cháo.
Đến gian hàng thực phẩm tươi sống, chị gặp ông Bính – một người đàn ông góa vợ đã lâu, tính tình xởi lởi và vui vẻ. Vừa thấy chị Mai ghé quầy, ông Bính đã đon đả lọc miếng thịt ngon nhất rồi tươi cười tính giá thấp hơn hẳn bình thường: – Người đâu vừa hiền lành lại vừa khéo ăn khéo nói. Tôi bớt chút đỉnh gọi là lấy may bán đắt đầu ngày thôi nhé chị Mai!
Chuyện tưởng chừng chỉ là một tương tác xã giao bình thường nơi góc chợ, nào ngờ lại qua miệng mấy kẻ thích đàm tiếu. Khi câu chuyện truyền về đến nhà anh Dũng, nó đã biến thành một kịch bản hoàn toàn khác: – Anh Dũng ơi, ông Bính bán thịt đang công khai tán tỉnh vợ anh đấy! Sáng nay còn cố tình giảm giá riêng, đong đưa thấy mà chướng mắt.
Đang bệnh trong người lại sẵn tính ghen tuông, nghe đến đó, máu trong người anh Dũng sôi lên sùng sục. Anh hất văng bát thuốc xắt dở trên bàn làm nước bắn tung xúy, nghiến răng chửi thề một tiếng rồi vùng dậy. Cơn uất hận che mờ lý trí, anh vơ vội chiếc áo khoác, lén nhét con dao gọt hoa quả vào túi áo rồi hối hả lao ra đường, hướng thẳng về phía khu chợ với quyết tâm phải làm cho ra lẽ.
Thế nhưng, khi vừa chạy được một đoạn đến ngã ba đầu làng, bà Hợi hàng xóm bỗng từ phía sau hớt hải chạy theo, tay quơ liên hồi, giọng đứt quãng: – Dũng ơi! Đứng lại mau! Quay về nhà ngay! Con Mai… vợ mày đang…
Thấy bà Hợi thở không ra hơi, mặt cắt không còn hạt máu, anh Dũng khựng lại, trong đầu lập tức lóe lên những viễn cảnh tồi tệ nhất: – Vợ cháu làm sao hả bà? Bị làm sao mà bà hoảng lên thế?!
Bà Hợi vuốt ngực cho hồi sức rồi vội vàng giải thích: – Con Mai nó đang ở nhà tìm mày cuống cuồng lên kìa! Sáng nay lúc nó đi chợ về đến cổng thì phát hiện một chiếc cặp da rơi ngay lối vào. Mở ra xem thì thấy bên trong có cả đống tiền mặt cùng toàn bộ giấy tờ tùy thân quan trọng. Nó đang chưa biết tìm ai để trả thì ông Bính chủ quầy thịt cùng mấy anh công an xã hối hả chạy đến tìm!
Anh Dũng ngơ ngác đứng chết lặng giữa đường. Bà Hợi nói tiếp: – Hóa ra sớm nay ông Bính đi giao thịt ghé qua ngõ nhà mày thì đánh rơi cái cặp. Lúc con Mai mang trả lại đầy đủ không thiếu một đồng, ông Bính cảm kích quá không biết đền đáp sao nên mới nhất quyết giảm giá phần thịt nó mua để cảm ơn lòng tốt. Chuyện tử tế thế mà mấy đứa rỗi việc ngoài chợ lại đồn ầm lên thành chuyện bậy bạ!
Mọi câu từ của bà Hợi như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cơn giận mù quáng của anh Dũng. Anh đứng thẫn thờ, bàn tay đang nắm chặt con dao trong túi áo thả lỏng dần ra. Cảm giác giận dữ nhanh chóng biến mất, nhường chỗ cho sự xấu hổ và tự trách đến cay đắng. Chỉ vì một chút hiếu thắng và thiếu tin tưởng, anh suýt chút nữa đã gây ra bi kịch cho chính gia đình mình và làm tổn thương người vợ nết na, trung thực.
Lẳng lặng rút tay ra khỏi túi, anh Dũng rối rít cảm ơn bà Hợi rồi rảo bước quay về nhà. Nhìn thấy chị Mai đang lo lắng đứng chờ ở cửa, anh thầm hứa từ nay sẽ luôn đặt lòng tin vào vợ và không bao giờ để những lời đồn vô căn cứ làm chủ bản thân thêm một lần nào nữa.