CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
DỪNG XE BÊN BỜ RUỘNG, TÀI XẾ XE ÔM VÔ TÌNH CỨU NỮ TỶ PHÚ BỊ CON DÂU BỎ MẶC — SỰ THẬT SAU ĐÓ KHIẾN CẢ THÀNH PHỐ DẬY SÓNG…
Chiều muộn hôm ấy, bầu trời phủ một màu xám đục. Gió từ cánh đồng thổi hun hút qua con đường ngoại ô vắng vẻ, mang theo cái lạnh khiến người đi đường bất giác kéo cao cổ áo.
Tuấn, một tài xế xe ôm công nghệ ngoài ba mươi tuổi, đã chạy xe gần cả ngày. Từ sáng tới giờ, anh chỉ tranh thủ uống vài ngụm nước rồi lại tiếp tục nhận cuốc vì muốn kiếm thêm tiền lo cho gia đình. Đến lúc chạy ngang qua một đoạn đường đất nằm giữa những thửa ruộng bỏ hoang, bụng anh bắt đầu khó chịu.
Tuấn nhìn quanh. Phía trước gần như không có nhà dân, hai bên đường chỉ có những bụi chuối mọc um tùm cùng hàng cây dại.
“Thôi thì dừng vài phút vậy, chứ cố thêm chắc không chịu nổi.”
Anh tấp xe vào lề, dựng chân chống rồi bước nhanh về phía một bụi chuối lớn.
Thế nhưng vừa len qua mấy tàu lá, Tuấn đột nhiên đứng sững.
Ngay dưới nền đất ẩm có một người đang nằm bất động.
Là một phụ nữ lớn tuổi.
Bà mặc bộ vest màu kem đã lấm lem bùn đất. Mái tóc bạc được búi gọn phía sau, trên cổ vẫn còn đeo một sợi dây chuyền trông vô cùng đắt tiền. Một bên cánh tay tím bầm, đầu gối trầy xước, đôi giày da sang trọng phủ đầy đất cát. Khuôn mặt bà trắng bệch, môi khô nứt, hơi thở yếu ớt đến mức gần như không thể nhận ra.
Tuấn hoảng hốt quỳ xuống.
“Bác ơi! Bác nghe cháu nói không?”
Người phụ nữ khẽ động đậy mí mắt. Một lúc lâu sau, bà mới hé môi, giọng yếu ớt:
“Cứu… cứu tôi với…”
Chỉ hai tiếng ấy cũng đủ khiến Tuấn lạnh người.
Anh lập tức lấy điện thoại gọi cấp cứu, nhưng nhìn tình trạng của bà, anh sợ chờ đợi sẽ quá muộn. Không suy nghĩ thêm, Tuấn cúi xuống đỡ bà lên.
Cơ thể người phụ nữ nhẹ bẫng.
Chính điều đó khiến anh rùng mình. Một người lớn tuổi bình thường không thể nhẹ đến mức ấy. Rõ ràng bà đã nằm ở đây rất lâu mà không được ăn uống.
“Bác cố chịu một chút. Cháu đưa bác đến bệnh viện ngay.”
Tuấn cõng bà ra khỏi bụi chuối, đặt lên xe rồi phóng hết tốc lực về phía bệnh viện gần nhất.
Suốt quãng đường, người phụ nữ nhiều lần lịm đi. Tuấn liên tục gọi:
“Bác ơi! Đừng ngủ! Bác cố mở mắt ra!”
May mắn thay, bệnh viện chỉ cách đó hơn mười phút.
TẠI BỆNH VIỆN
Ngay khi xe vừa dừng trước cổng cấp cứu, Tuấn vội vàng kêu nhân viên y tế tới hỗ trợ.
Người phụ nữ nhanh chóng được đưa vào phòng cấp cứu.
Tuấn đứng bên ngoài với quần áo lấm lem, hai bàn tay run lên vì căng thẳng. Anh nhìn đồng hồ hết lần này đến lần khác.
Gần một giờ sau, cánh cửa phòng cấp cứu cuối cùng cũng mở.
Một bác sĩ bước ra.
“Anh là người đưa bệnh nhân tới đây?”
“Dạ đúng. Cháu tình cờ thấy bác ấy nằm trong bụi cây.”
Bác sĩ tháo khẩu trang, thở ra nhẹ nhõm.
“Anh đã cứu bà ấy một mạng. Bệnh nhân bị mất nước nghiêm trọng, hạ thân nhiệt, suy kiệt và có nhiều vết thương ngoài da. Nếu anh phát hiện muộn thêm vài tiếng nữa, hậu quả rất khó lường.”
Tuấn ngơ ngác.
“Nhưng tại sao một người lớn tuổi lại nằm một mình ở chỗ hoang vắng như vậy?”
Bác sĩ im lặng vài giây rồi nói:
“Có lẽ anh chưa biết. Người phụ nữ này không phải người bình thường.”
“Dạ?”
“Bà ấy là bà Lê Minh Châu, chủ tịch một tập đoàn đầu tư rất lớn. Tài sản của bà ấy thuộc hàng tỷ phú.”
Tuấn chết lặng.
Anh nhìn qua cửa kính phòng cấp cứu.
Người phụ nữ mà anh vừa bế ra khỏi bụi chuối… lại là một nữ tỷ phú nổi tiếng?
Nhưng điều khiến anh không thể hiểu nổi là tại sao một người giàu có như vậy lại bị bỏ mặc giữa nơi hoang vu?
Chưa kịp hỏi thêm, bên ngoài bệnh viện bất ngờ xuất hiện hàng loạt chiếc xe sang.
Một nhóm người mặc vest vội vã chạy vào. Đi đầu là một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi, ăn mặc sang trọng, khuôn mặt đầy vẻ hoảng hốt.
Bà ta vừa nhìn thấy bác sĩ đã hỏi dồn:
“Mẹ tôi đâu? Bà ấy thế nào rồi?”
Tuấn đứng cách đó không xa.
Anh chợt nhận ra người phụ nữ này.
Bà ta chính là Phương Linh, con dâu của nữ tỷ phú.
Phương Linh liên tục hỏi tình trạng của mẹ chồng, nhưng ánh mắt lại không giống một người con dâu đang lo lắng. Nó pha lẫn sự căng thẳng và thấp thỏm.
Đúng lúc ấy, bác sĩ quay sang hỏi:
“Cô là người nhà của bệnh nhân?”
“Vâng, tôi là con dâu.”
“Vậy cô giải thích thế nào về việc bà ấy bị bỏ lại ở khu vực cách trung tâm thành phố gần hai mươi cây số?”
Phương Linh khựng lại.
“Tôi… tôi không biết. Mẹ tôi tự ý rời khỏi nhà. Chúng tôi cũng đang tìm bà.”
Tuấn nghe vậy thì nhíu mày.
Anh nhớ rất rõ lúc phát hiện bà Châu. Bà không có điện thoại bên người. Chiếc túi xách cũng không thấy đâu. Nếu thật sự tự mình rời khỏi nhà, tại sao bà lại đến một nơi hẻo lánh như vậy?
Vài phút sau, một y tá chạy tới thông báo:
“Bác sĩ, bệnh nhân tỉnh rồi!”
Mọi người lập tức hướng về phòng bệnh.
Tuấn cũng định rời đi. Anh nghĩ mình chỉ là người đi đường tình cờ giúp đỡ, chuyện còn lại không liên quan đến mình.
Nhưng khi anh vừa bước tới cửa, giọng nói yếu ớt của bà Châu bất ngờ vang lên:
“Cậu… tài xế… đừng đi.”
Tuấn quay lại.
Bà Châu nhìn anh hồi lâu rồi khẽ nói:
“Chính cậu đã cứu tôi?”
“Dạ.”
Bàn tay gầy guộc của bà nắm lấy tay anh.
“Cảm ơn cậu. Nếu hôm nay không có cậu… tôi đã không còn sống.”
Tuấn lắc đầu:
“Bác đừng nói vậy. Ai gặp trường hợp đó cũng sẽ cứu bác thôi.”
Nhưng bà Châu lại nhìn về phía cửa.
Ánh mắt bà bỗng trở nên sợ hãi.
“Không… không phải ai cũng muốn tôi sống.”
Cả căn phòng im phăng phắc.
Phương Linh đứng ngoài cửa lập tức tái mặt.
Tuấn nhìn bà Châu rồi lại nhìn những người đang đứng xung quanh.
Anh bắt đầu hiểu rằng chuyện mình vô tình phát hiện chiều hôm đó có lẽ không đơn giản như một vụ bỏ rơi thông thường.
SỰ THẬT DẦN LỘ DIỆN
Hai ngày sau, sức khỏe của bà Châu ổn định hơn.
Trong thời gian đó, cảnh sát bắt đầu điều tra.
Camera giao thông trên tuyến đường ngoại ô cho thấy một chiếc SUV màu đen từng dừng gần khu vực bà Châu được phát hiện. Đáng chú ý, chiếc xe này có liên quan đến gia đình bà.
Khi hình ảnh được kiểm tra kỹ hơn, cảnh sát phát hiện người điều khiển xe chính là tài xế riêng của Phương Linh.
Ban đầu, người này phủ nhận.
Nhưng trước những bằng chứng không thể chối cãi, ông ta cuối cùng khai rằng mình được yêu cầu đưa bà Châu ra khỏi nhà.
Theo lời khai, Phương Linh nói rằng mẹ chồng đang mắc bệnh và cần được đưa tới một khu nghỉ dưỡng ngoại thành để “tĩnh dưỡng”.
Nhưng khi đến nơi, bà Châu bị bỏ lại.
Điều đáng sợ hơn là trước đó, Phương Linh đã âm thầm tìm cách chuyển nhượng một số tài sản của mẹ chồng và gây áp lực để bà ký các giấy tờ liên quan đến quyền quản lý doanh nghiệp.
Bà Châu không đồng ý.
Vì thế, Phương Linh bắt đầu lên kế hoạch loại bà khỏi cuộc sống của mình.
Thế nhưng không ai ngờ rằng một điểm dừng xe tưởng chừng rất bình thường của Tuấn lại phá hỏng toàn bộ kế hoạch ấy.
Sau khi câu chuyện được công bố, dư luận cả thành phố chấn động.
Nhiều người không thể tin một nữ tỷ phú có hàng nghìn nhân viên, hàng chục căn nhà và tài sản khổng lồ lại suýt chết trong một bụi chuối chỉ vì chính người thân của mình.
Còn Tuấn, người tài xế xe ôm bình thường, bất ngờ trở thành nhân vật được mọi người nhắc đến.
Bà Châu nhất quyết tìm anh để cảm ơn.
Nhưng khi Tuấn tới gặp, bà không đưa tiền ngay như anh nghĩ.
Bà chỉ nói:
“Cậu không cứu một người giàu. Cậu chỉ cứu một con người đang gặp nạn. Chính điều đó mới đáng quý.”
Sau đó, bà hỗ trợ Tuấn một khoản vốn để anh mở một cửa hàng sửa chữa xe máy nhỏ, đồng thời đề nghị anh trở thành tài xế riêng cho mình.
Tuấn từ chối chức tài xế nhưng nhận khoản hỗ trợ vừa đủ để thực hiện ước mơ của mình.
Anh mở một cửa hàng nhỏ bên đường, tạo việc làm cho vài người có hoàn cảnh khó khăn.
Còn bà Châu sau biến cố ấy cũng thay đổi hoàn toàn.
Bà rà soát lại toàn bộ tài sản, thay đổi bộ máy quản lý và cắt đứt mọi quyền lợi của những người từng lợi dụng mình.
Ngày phiên tòa xét xử vụ việc diễn ra, Phương Linh cúi đầu trước những bằng chứng không thể chối cãi.
Bà Châu không đến để trả thù.
Bà chỉ nói một câu:
“Tiền bạc có thể mất rồi kiếm lại. Nhưng tình thân một khi đã bị đem ra đổi lấy lòng tham thì rất khó tìm lại.”
Nhiều tháng sau, vào một buổi chiều mưa, bà Châu bất ngờ ghé qua cửa hàng của Tuấn.
Nhìn người phụ nữ từng nằm bất động giữa bụi chuối nay khỏe mạnh, tự mình bước xuống xe, Tuấn mỉm cười.
Bà Châu đưa cho anh một hộp quà nhỏ.
“Cái này dành cho cậu.”
Tuấn mở ra rồi sững người. Bên trong là chiếc đồng hồ cũ mà bà từng đeo hôm được anh cứu.
“Bác cho cháu thứ này làm gì?”
Bà Châu cười:
“Vì hôm đó, nó đã nằm cạnh tôi khi tôi tuyệt vọng nhất. Còn cậu là người đã khiến tôi có thêm một ngày để sống.”
Tuấn lắc đầu:
“Cháu chỉ làm điều mà mình nghĩ ai cũng nên làm.”
Bà Châu nhìn anh thật lâu rồi đáp:
“Không phải ai cũng làm được. Và đôi khi, một hành động tử tế của một người bình thường lại có thể thay đổi cả cuộc đời của một người tưởng như đã có tất cả.”
Ngoài trời, mưa vẫn rơi.
Con đường năm nào vẫn còn đó, bụi chuối ven đường vẫn xanh um như cũ.
Chỉ khác rằng từ sau ngày hôm ấy, Tuấn không bao giờ còn xem một chuyến xe bình thường là chuyện nhỏ.
Bởi anh hiểu rằng có những cuộc gặp chỉ kéo dài vài phút, nhưng lại có thể thay đổi số phận của cả hai con người.
Và đôi khi, người cứu một tỷ phú không phải là bác sĩ nổi tiếng hay vệ sĩ chuyên nghiệp, mà chỉ là một người lao động bình thường tình cờ dừng lại đúng nơi, đúng lúc.