CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Tôi mới sinh con được sáu ngày, vết mổ còn đau đến mức chỉ cần trở mình cũng khó khăn. Vậy mà mẹ chồng đã đứng ngay trước cửa phòng, kéo mạnh tấm rèm rồi lạnh lùng ra lệnh:
– Dậy đi! Trưa nay bác cả với vợ bác ấy sang dùng cơm. Cô xuống dưới chuẩn bị thức ăn cho tươm tất.
Tôi ngồi bật dậy, bàn tay theo phản xạ ôm lấy bụng.
– Mẹ ơi, con mới sinh chưa được một tuần. Bác sĩ bảo phải nghỉ ngơi, hạn chế đi lại nhiều…
Bà Lê Thu Cẩm lập tức khoanh tay, cười nhạt:
– Có mỗi chuyện sinh con mà làm như vừa trải qua đại phẫu. Ngày trước tôi sinh chồng cô, mới vài hôm đã bế con ra ngoài làm việc. Đàn bà phải biết chịu khó, đừng lấy chuyện ở cữ làm cái cớ để nằm cả ngày.
Tôi cắn môi, cố nuốt cảm giác tủi thân xuống.
Đứa con gái nhỏ đang ngủ bên cạnh. Tôi vừa trải qua một ca sinh khó, mấy đêm liên tục gần như không chợp mắt vì phải chăm con. Cơ thể tôi yếu đến mức đi vài bước cũng thấy chóng mặt.
Tôi quay sang nhìn chồng, Trần Minh Khang, hy vọng anh sẽ nói giúp mình một câu.
Nhưng anh chỉ cúi đầu, giọng nhỏ đến mức gần như van nài:
– Em cố một chút được không? Hôm nay họ hàng bên nội đến, mẹ cũng muốn mọi thứ chu đáo. Em chỉ cần làm mấy món đơn giản thôi.
Tôi nhìn anh rất lâu.
Cuối cùng, tôi không nói thêm gì.
Tôi khoác chiếc áo mỏng, chậm chạp bước xuống bếp.
Căn hộ rộng hơn hai trăm mét vuông vốn luôn khiến tôi cảm thấy lạnh lẽo, hôm nay lại càng trở nên ngột ngạt. Tôi vừa đặt chân xuống sàn bếp đã thấy người choáng váng.
Thế nhưng mẹ chồng vẫn liên tục sai bảo:
– Nhặt rau đi!
– Thịt phải thái mỏng hơn!
– Nồi canh nhớ cho thêm gia vị!
Tôi cố gắng làm theo.
Gần hai tiếng trôi qua, trước mặt tôi đã là một bàn thức ăn gần như hoàn chỉnh. Nhưng tay tôi bắt đầu run lên. Hai chân mềm nhũn, trán lạnh toát.
Tôi vịn vào cạnh bàn, khẽ gọi:
– Mẹ… con chóng mặt quá. Mẹ gọi anh Khang xuống giúp con được không?
Bà Cẩm chẳng những không giúp mà còn nhíu mày khó chịu.
– Mới làm được có tí việc đã than. Cô đúng là được chiều quá nên sinh hư.
– Con thật sự không đứng nổi nữa…
– Đừng có diễn trước mặt tôi. Tôi còn lạ gì mấy kiểu con dâu trẻ ngày nay. Muốn chồng thương thì cứ giả vờ yếu đuối.
Tôi định bước ra khỏi bếp.
Một bước.
Rồi bước thứ hai.
Đột nhiên tai tôi ù đi. Mọi âm thanh xung quanh như bị kéo ra rất xa. Trước mắt chỉ còn một màu đen đặc.
Tôi cố gọi tên chồng:
– Khang…
Sau đó, cả cơ thể đổ xuống nền nhà.
Trong khoảnh khắc ý thức cuối cùng còn sót lại, tôi nghe tiếng Minh Khang hốt hoảng:
– An Nhiên!
Rồi giọng mẹ chồng vang lên lạnh tanh:
– Cứ để nó nằm đấy! Anh đừng lúc nào cũng chạy theo chiều nó. Làm dâu thì phải biết vị trí của mình.
Khi tôi tỉnh lại, thứ đầu tiên cảm nhận được là mùi thuốc sát khuẩn.
Tôi đang nằm trong bệnh viện.
Bác sĩ nói cơ thể tôi bị suy kiệt nghiêm trọng do thiếu ngủ, thiếu dinh dưỡng và vận động quá sức sau sinh. Tôi cần nghỉ ngơi tuyệt đối trong thời gian tới.
Minh Khang ngồi bên cạnh, vẻ mặt có chút áy náy.
Anh đặt bát cháo lên bàn rồi hỏi:
– Em thấy trong người thế nào rồi?
Tôi nhìn anh, giọng khàn khàn:
– Lúc em ngất, anh có ở đó không?
– Có.
– Anh đã làm gì?
Anh im lặng vài giây.
– Anh đưa em vào viện.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
– Còn mẹ?
– Mẹ… cũng lo cho em.
Tôi bật cười rất nhẹ.
Một nụ cười chẳng có chút vui vẻ nào.
– Lo cho em?
Anh không trả lời.
Một lát sau, anh đứng lên:
– Anh ra ngoài mua thêm ít đồ.
Anh vừa đi khỏi, điện thoại đặt trên bàn bỗng sáng màn hình.
Tôi vốn không có ý định xem.
Nhưng dòng thông báo hiện lên khiến tôi chết lặng.
“Bộ hồ sơ chuyển nhượng đã hoàn tất bước xác nhận. Nếu không có tranh chấp, toàn bộ phần tài sản đứng tên bà Đỗ An Nhiên sẽ được chuyển quyền quản lý trong vòng 72 giờ.”
Tôi ngồi bật dậy.
Tài sản đứng tên tôi?
Tôi cầm điện thoại lên.
Màn hình vẫn còn mở phần tin nhắn.
Có một đoạn trao đổi giữa Minh Khang và một người được lưu tên “Luật sư T”.
“Chữ ký đã xử lý xong chưa?”
“Đã có bản scan. Chỉ cần hoàn thiện hồ sơ là được.”
“Cô ấy vừa sinh, chắc chắn chưa đủ tỉnh táo để kiểm tra giấy tờ.”
Tôi run cả người.
Tôi kéo xuống.
Tin nhắn tiếp theo khiến tim tôi như bị bóp nghẹt.
Minh Khang viết:
“Sau khi tài sản chuyển sang quyền quản lý của tôi, việc điều hành công ty sẽ dễ hơn. Cô ấy chỉ cần ký thêm vài giấy tờ nữa.”
Một tài khoản khác gửi tới:
“Còn mẹ anh nói thế nào?”
Anh trả lời:
“Mẹ tôi bảo phải làm nhanh trước khi An Nhiên hồi phục.”
Tôi đọc đi đọc lại từng chữ.
Không thể nào.
Người đàn ông tôi từng tin tưởng tuyệt đối lại đang tính toán với chính tài sản của tôi ngay khi tôi vừa sinh con.
Tôi kéo tiếp lên trên.
Một tập hồ sơ được gửi kèm.
Tôi phóng to bức ảnh.
Đó là bản ủy quyền.
Ở cuối trang có chữ ký mang tên tôi.
Nhìn qua, chữ ký gần như giống hệt.
Nhưng tôi biết rõ mình chưa từng ký.
Bởi bố tôi từng dặn một điều mà tôi chưa bao giờ quên.
Bốn năm trước, trước khi qua đời vì bạo bệnh, ông nắm tay tôi trên giường bệnh và nói:
– An Nhiên, bố có thể để lại cho con tiền bạc, cổ phần và nhà cửa. Nhưng con phải nhớ một chuyện. Đừng bao giờ để người khác giữ quyền kiểm soát tài sản của con, kể cả người con yêu nhất.
Khi ấy tôi chỉ nghĩ bố lo xa.
Tôi đã từng tin Minh Khang là người có thể bảo vệ mình.
Tôi thậm chí còn chủ động giao cho anh một phần quyền quản lý công việc vì nghĩ vợ chồng phải tin tưởng nhau.
Hóa ra, chính sự tin tưởng ấy lại trở thành điểm yếu để anh lợi dụng.
Tôi không khóc.
Tôi cũng không gọi anh vào chất vấn.
Thay vào đó, tôi lấy chiếc điện thoại cá nhân, tìm đến một số điện thoại đã nhiều năm không liên lạc.
Người đó là luật sư Phan Gia Bách – cố vấn pháp lý lâu năm của cha tôi.
Cuộc gọi chỉ đổ chuông hai lần.
– Alo?
– Chú Bách… cháu là An Nhiên.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
– Có chuyện gì vậy cháu?
Tôi nhìn bàn tay đang cắm kim truyền dịch, cố giữ giọng thật bình tĩnh.
– Cháu nghi ngờ chồng đang làm giả chữ ký để chuyển quyền quản lý tài sản bố cháu để lại.
Không khí bên kia lập tức thay đổi.
– Cháu đang ở đâu?
– Bệnh viện.
– Cháu đừng ký thêm bất kỳ giấy tờ nào. Và tuyệt đối không đưa bản gốc giấy tờ tài sản cho bất kỳ ai.
Tôi hỏi:
– Chú có thể kiểm tra hồ sơ giúp cháu không?
Ông đáp ngay:
– Được. Nhưng trước khi làm việc đó, chú cần nói cho cháu biết một chuyện.
– Chuyện gì ạ?
Giọng ông trầm xuống:
– Bố cháu đã chuẩn bị một phương án dự phòng từ nhiều năm trước.
Tôi sững người.
– Phương án gì?
– Ông ấy từng nói với chú rằng nếu có ngày cháu kết hôn và xảy ra tranh chấp tài sản, toàn bộ quyền kiểm soát một số cổ phần quan trọng sẽ tự động được kích hoạt theo điều khoản bảo vệ người thừa kế.
Tôi nắm chặt điện thoại.
– Nhưng bố cháu mất đã bốn năm rồi…
– Chính vì ông ấy biết không thể bảo vệ cháu cả đời nên mới chuẩn bị trước.
Tôi chưa kịp hỏi tiếp thì cánh cửa phòng bệnh bật mở.
Minh Khang đứng đó.
Anh nhìn tôi.
Sau đó ánh mắt chuyển xuống chiếc điện thoại trên tay tôi.
Sắc mặt anh lập tức thay đổi.
– Em đang gọi cho ai?
Tôi bình thản đặt điện thoại xuống.
– Một người quen cũ.
Anh bước vào, đóng cửa phòng lại.
– Anh vừa thấy tên chú Bách trên màn hình.
– Thì sao?
– Tại sao em lại gọi cho ông ấy?
Tôi nhìn người chồng đang đứng trước mặt mình.
Chỉ vài ngày trước, tôi còn nghĩ anh là người sẽ ở bên mình suốt đời.
Nhưng giờ đây, khuôn mặt quen thuộc ấy lại khiến tôi cảm thấy xa lạ đến đáng sợ.
Tôi mỉm cười:
– Anh sợ gì sao?
Minh Khang lập tức nổi nóng:
– Em đừng có suy diễn linh tinh!
– Vậy tại sao anh phải sợ một cuộc điện thoại?
Anh không trả lời.
Tôi nhìn thẳng vào anh:
– Anh Khang, anh đã từng nói với em rằng giữa vợ chồng quan trọng nhất là sự tin tưởng.
– Đúng.
– Vậy tại sao anh lại giả chữ ký của em?
Sắc mặt anh trắng bệch.
Căn phòng im phăng phắc.
Khoảng mười giây sau, anh mới cố cười:
– Em nói gì vậy? Ai nói với em chuyện đó?
– Không ai cả.
Tôi dừng lại một chút.
– Chính điện thoại của anh nói cho em biết.
Anh lao về phía chiếc điện thoại.
Tôi lập tức rút nó lại.
– Đừng động vào.
Minh Khang đứng chết lặng.
Tôi chưa từng thấy anh hoảng loạn như vậy.
Anh bắt đầu giải thích:
– An Nhiên, em hiểu lầm rồi. Anh chỉ đang xử lý công việc thay em. Em vừa sinh, sức khỏe không tốt nên anh muốn giúp em quản lý tài sản thôi.
– Giúp em bằng cách giả chữ ký?
– Anh không làm giả!
– Vậy chữ ký trong hồ sơ là của ai?
Anh im lặng.
Tôi tiếp tục:
– Và tại sao mẹ lại nhắn rằng phải hoàn tất trước khi em hồi phục?
Minh Khang cúi đầu.
Lần đầu tiên tôi nhìn thấy vẻ bối rối thực sự trên khuôn mặt anh.
Đúng lúc đó, điện thoại của anh rung lên.
Một tin nhắn mới xuất hiện.
“Mọi chuyện ổn chứ? Nếu con bé đã biết thì phải xử lý ngay. Không thể để nó gặp luật sư Bách.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy.
Minh Khang cũng nhìn thấy.
Anh lập tức tắt màn hình.
Nhưng đã quá muộn.
Tôi đã đọc được.
Tôi bấm gọi cho luật sư Bách lần nữa.
– Chú Bách, cháu cần chú làm ngay một việc.
– Cháu nói đi.
– Tạm thời phong tỏa toàn bộ các giao dịch liên quan đến tài sản bố cháu để lại. Nếu cần thiết, cháu muốn khởi động toàn bộ điều khoản bảo vệ người thừa kế.
Đầu dây bên kia đáp không chút do dự:
– Chú đã chờ cháu nói câu này.
Minh Khang nghe thấy, sắc mặt càng lúc càng khó coi.
Tôi nhìn anh và nói:
– Anh nghĩ em vừa sinh con, yếu đuối và không biết gì nên có thể dễ dàng kiểm soát đúng không?
Anh không nói.
– Anh nhầm rồi.
Ba ngày sau, mọi chuyện bắt đầu đảo chiều.
Luật sư Bách gửi đến bệnh viện một bộ hồ sơ dày.
Trong đó có bản di chúc của cha tôi, các hợp đồng ủy thác và đặc biệt là một điều khoản mà trước đây tôi chưa từng biết.
Toàn bộ số cổ phần quan trọng không thể chuyển nhượng nếu không có xác nhận trực tiếp của tôi và luật sư độc lập do cha tôi chỉ định.
Những giấy tờ mà Minh Khang chuẩn bị hoàn toàn không có giá trị.
Chưa hết, luật sư còn phát hiện một số tài liệu có dấu hiệu giả mạo chữ ký.
Mọi chuyện được chuyển sang cơ quan chức năng để xác minh.
Mẹ chồng tôi ban đầu còn lớn tiếng:
– Con trai tôi chỉ giúp vợ quản lý tài sản thôi! Nhà này có ai tham tiền của nó đâu!
Nhưng khi được yêu cầu giải trình về những tin nhắn đã gửi cho Minh Khang, bà im bặt.
Đến lúc ấy, tôi mới hiểu.
Không phải mẹ chồng đột nhiên trở nên cay nghiệt với tôi sau khi tôi sinh con.
Bà đã muốn tôi suy kiệt từ trước.
Bà cố tình bắt tôi làm việc quá sức, cố tình không cho tôi nghỉ ngơi, bởi nếu tôi nằm viện, tinh thần và sức khỏe không ổn định, mọi giấy tờ sẽ dễ dàng được đưa ra trước mặt tôi.
Còn Minh Khang thì chờ đúng thời điểm để lấy quyền kiểm soát tài sản.
Mọi thứ đã được tính toán rất lâu.
Chỉ có một điều họ không ngờ tới.
Cha tôi đã để lại cho tôi một con đường lui.
Một tháng sau, tôi xuất viện.
Tôi không trở về căn hộ cũ.
Tôi đưa con về căn nhà mà cha từng để lại cho tôi ở ngoại ô thành phố.
Minh Khang nhiều lần gọi điện.
Có hôm anh đứng ngoài cổng hàng giờ.
Anh nói:
– Anh sai rồi. Anh chỉ nhất thời tham lam.
Tôi đứng sau cánh cửa, nghe từng lời nhưng không mở.
Một tuần sau, anh gửi cho tôi một tin nhắn:
“Anh biết anh không xứng đáng, nhưng xin em cho anh một cơ hội vì con.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy thật lâu.
Sau cùng, tôi trả lời:
“Con cần một người cha biết bảo vệ mẹ của nó, chứ không phải người tìm cách lấy đi tất cả những gì thuộc về mẹ nó.”
Tôi không chặn anh.
Cũng không tìm cách trả thù.
Tôi chỉ để pháp luật làm phần việc của nó.
Mấy tháng sau, cuộc hôn nhân của chúng tôi chính thức kết thúc.
Tôi giữ lại quyền nuôi con và toàn bộ tài sản hợp pháp của mình.
Còn Minh Khang phải đối diện với hậu quả từ những việc anh đã làm.
Mẹ chồng cũng không còn vẻ kiêu ngạo như trước.
Ngày bà gặp tôi lần cuối, bà chỉ đứng cách vài mét, giọng nhỏ hơn rất nhiều:
– An Nhiên… mẹ xin lỗi.
Tôi nhìn bà.
Ngày trước, chỉ một câu nói của bà cũng đủ khiến tôi đau lòng.
Nhưng giờ đây, tôi không còn thấy giận nữa.
Tôi chỉ bình thản đáp:
– Con từng nghĩ làm con dâu thì phải nhẫn nhịn tất cả. Sau này con mới hiểu, nhẫn nhịn không có nghĩa là cho phép người khác chà đạp mình.
Tôi quay đi.
Đứa con nhỏ đang ngủ trong vòng tay tôi khẽ cựa mình.
Tôi cúi xuống hôn lên trán con.
Có lẽ sau tất cả, điều quý giá nhất mà tôi nhận được không phải là số cổ phần cha để lại, cũng chẳng phải căn nhà hay những tài sản đã được bảo vệ.
Mà là bài học rằng một người phụ nữ có thể yếu đuối trong một khoảnh khắc, có thể cần được yêu thương và che chở, nhưng tuyệt đối không nên trao toàn bộ quyền quyết định cuộc đời mình cho bất kỳ ai.
Đêm hôm ấy, tôi mở lại cuốn sổ cũ của cha.
Ở trang cuối cùng có một dòng chữ ông viết bằng nét mực đã nhòe theo năm tháng:
“Con gái à, nếu một ngày con phát hiện người bên cạnh không còn thật lòng, đừng sợ mất họ. Điều đáng sợ nhất không phải là mất một người, mà là đánh mất chính mình để giữ một người.”
Tôi đọc đi đọc lại câu ấy.
Rồi lần đầu tiên sau rất nhiều ngày, tôi mỉm cười.
Ngoài cửa sổ, ánh nắng đầu tiên của buổi sáng đang len qua rèm.
Tôi ôm con vào lòng, bước ra ban công.
Cuộc đời tôi từng tưởng như sụp đổ chỉ sau một lần ngất xỉu trong căn bếp.
Nhưng hóa ra, đó lại là khoảnh khắc tôi tỉnh táo nhất.
Bởi từ ngày hôm đó, tôi không còn là cô con dâu chỉ biết cúi đầu nghe lời.
Tôi trở thành một người mẹ biết bảo vệ con mình, một người phụ nữ biết bảo vệ chính mình và cũng là người thừa kế mà cha tôi đã âm thầm chuẩn bị một con đường để đứng vững.
Và tôi biết, từ đây về sau, sẽ không còn ai có thể bắt tôi phải sống theo cái gọi là “bổn phận” của họ nữa.