Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Chồng bỏ tôi để cưới con gái một đại gia, còn mỉa mai rằng tôi sẽ chẳng bao giờ tìm được người tốt hơn anh — năm năm sau, anh quỳ trước cửa nhà tôi cầu xin một cơ hội, nhưng thứ khiến anh tuyệt vọng lại là người đang đứng cạnh tôi… Truyện Hay

Tôi vô thức ngoái đầu lại. Đứng dưới ánh đèn chùm rực rỡ nơi sảnh chính căn biệt thự là mẹ chồng cũ của tôi — bà Trình.
Năm năm không gặp, mái tóc bà đã điểm bạc gần hết, ánh mắt sắc lẹm kiêu hãnh năm xưa giờ chỉ còn lại sự tiều tụy và cay đắng. Bà bước từng bước chậm rãi ra khoảng sân đá, đôi mắt vương chút sương mờ nhìn về phía người đàn ông đang đứng bên cạnh tôi — Cố Yến Thần.
“Mẹ?! Sao mẹ lại ở đây?!” — Trình Hạo Nhiên thốt lên, giọng điệu tràn ngập sự bàng hoàng. Anh ta hết nhìn mẹ mình, lại nhìn sang Cố Yến Thần, rồi dán chặt ánh mắt lên người tôi như thể đang cố giải một câu đố kinh hoàng mà bản thân hoàn toàn không có lời đáp.
Tôi hít một hơi thật sâu, không mở chiếc phong bì trên tay ra ngay, mà nhìn thẳng vào bà Trình:
“Bà Trình, năm xưa trước khi rời khỏi Thượng Hải, tôi đã cắt đứt mọi liên lạc với nhà họ Trình. Đêm nay, con trai bà quỳ trước cổng nhà tôi, còn bà lại xuất hiện trong phòng khách của gia đình tôi… Rốt cuộc các người đang diễn trò gì?”
Bà Trình bật cười chua chát, một tiếng cười mang theo sự tự giễu tột cùng. Bà nhìn Trình Hạo Nhiên đang đứng ngơ ngác, giọng run lên:
“Hạo Nhiên… Mày tưởng năm đó mày thông minh lắm đúng không? Mày tưởng mày chủ động đá văng Vãn Ninh để leo lên cây cao Tống gia sao? Mày có biết, ngay từ giây phút mày đưa Tống Nhược Hy về nhà, mày đã sập bẫy của chính người đàn ông đứng bên cạnh Vãn Ninh lúc này không?!”
01. Quân cờ trên bàn cờ của kẻ đứng sau
Không gian xung quanh khu biệt thự ven Tây Hồ rơi vào sự im lặng chết chóc. Tiếng gió mùa thu thổi qua những rặng trúc xào xạc càng làm tăng thêm sự nghẹt thở.
Trình Hạo Nhiên lùi lại một bước, đôi mắt đỏ ngầu gân máu nhìn chằm chằm vào Cố Yến Thần.
Cố Yến Thần — người đàn ông quyền lực đứng đầu Tập đoàn Cố Thị, đế chế tài chính nắm giữ mạch máu kinh tế của cả khu vực Giang Nam — vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh đến đáng sợ. Anh không hề phủ nhận, cũng không hề giải thích. Tay anh vẫn đặt nhẹ lên bờ vai tôi, truyền cho tôi một sức nặng tinh thần kiên định.
“Cố… Cố Yến Thần…” — Trình Hạo Nhiên lắp bắp, từng chữ thốt ra như đâm vào cổ họng anh ta. “Ý mẹ là sao? Năm đó… năm đó Cố Thị chưa hề can thiệp vào thị trường Thượng Hải! Làm sao anh ta…”
“Làm sao anh ấy có thể can thiệp sao?” — Cố Yến Thần lúc này mới cất giọng. Giọng anh trầm ấm, điềm nhiên nhưng chứa đựng sự áp đảo tuyệt đối. “Anh Trình, anh nghĩ một công ty khởi nghiệp tầm trung như Trình Thị của anh, tại sao năm đó lại đột ngột nhận được khoản đầu tư 50 triệu Tệ từ Tống Thị? Anh thực sự tin rằng Tống Nhược Hy mê mẩn tài năng của anh sao?”
Mặt Trình Hạo Nhiên tái bệch không còn một giọt máu.
Cố Yến Thần chậm rãi tháo chiếc măng-sét bằng vàng trắng trên cổ tay, thong thả nói tiếp:
“Sáu năm trước, khi Vãn Ninh cùng anh thức trắng đêm trong căn phòng trọ 20 mét vuông ở Phố Đông để sửa từng bản thiết kế kiến trúc, anh đã bán đứng bản thiết kế cốt lõi của cô ấy cho một đối thủ cạnh tranh để lấy 3 triệu Tệ vốn lưu động đầu tiên. Anh xóa tên cô ấy khỏi danh sách sáng lập, biến cô ấy thành một người vợ vô danh chỉ biết quẩn quanh bếp nút. Anh nghĩ chuyện đó không ai biết sao?”
Tôi khựng lại. Toàn bộ cơ thể tôi run lên từng hồi.
Sáu năm trước, bản thiết kế trung tâm thương mại mà tôi dành ra tám tháng trời thức đêm làm việc đột ngột bị nghi ngờ là “sao chép” ý tưởng của một tập đoàn khác. Năm đó, Trình Hạo Nhiên ôm lấy tôi, khóc lóc bảo rằng do anh không bảo mật tốt dữ liệu, khuyên tôi nên lui về sau làm hậu phương để anh gánh vác sóng gió. Hóa ra… chính anh ta là kẻ đã bán đứng chất xám của tôi để đổi lấy viên gạch đầu tiên cho sự nghiệp của mình!
“Anh… anh nói dối!” — Trình Hạo Nhiên gào lên trong sự hoảng loạn. “Vãn Ninh, em đừng nghe anh ta đâm thọc! Anh yêu em! Năm đó anh phải làm thế vì công ty…”
“Anh không yêu ai cả, Trình Hạo Nhiên. Anh chỉ yêu chính bản thân mình,” — Cố Yến Thần lạnh lùng cắt ngang. “Khi tôi phát hiện ra Vãn Ninh chính là người thiết kế thực sự của công trình đoạt giải quốc tế năm đó, tôi đã muốn đưa cô ấy về Cố Thị. Nhưng cô ấy lúc đó quá yêu anh, quá tin vào cuộc hôn nhân giả tạo này.”
Anh nhìn sang tôi, ánh mắt tràn ngập sự dịu dàng và xót xa:
“Để cô ấy nhìn rõ bộ mặt thật của anh mà không bị tổn thương quá sâu, tôi đã tạo ra một cái bẫy. Tôi thông qua Tống Thị — một công ty con thuộc hệ sinh thái của Cố Thị — để Tống Nhược Hy tiếp cận anh. Tôi muốn xem, trước sự cám dỗ của tiền tài và danh vọng, người đàn ông mà Vãn Ninh hy sinh cả tuổi thanh xuân sẽ lựa chọn thế nào.”
Cố Yến Thần mỉm cười nhẹ, một nụ cười đầy sự khinh bỉ dành cho kẻ thua cuộc:
“Và anh đã không làm tôi thất vọng. Anh lập tức đá văng Vãn Ninh ra khỏi nhà chỉ sau ba tháng quen biết Tống Nhược Hy. Anh nhạo báng cô ấy, bảo cô ấy rời khỏi anh sẽ không còn ai cần. Anh có biết, ba ngày trước khi anh ép cô ấy ký đơn ly hôn, chính mẹ anh — bà Trình đây — đã bí mật gặp tôi không?”
02. Tấm mành sự thật bị xé rách
Tôi quay sang nhìn bà Trình. Bà lão quỳ sụp xuống sàn đá lạnh ngắt, nước mắt lăn dài trên những nếp nhăn xô lệch.
“Vãn Ninh… mẹ xin lỗi…” — Bà Trình nghẹn ngào, giọng nói vỡ vụn. “Năm đó, Cố tiên sinh tìm đến mẹ. Anh ấy đưa ra toàn bộ bằng chứng về việc Hạo Nhiên tham nhũng, gian lận tài chính và bán đứng bản thiết kế của con. Anh ấy cho mẹ hai lựa chọn: Một là để Hạo Nhiên thân bại danh liệt, vào tù ngồi mười năm. Hai là để Hạo Nhiên ly hôn con, chuyển giao toàn bộ 30% cổ phần ngầm của Trình Thị sang tên con làm tài sản đền bù, và để con rời khỏi Thượng Hải trong bình yên…”
Trình Hạo Nhiên nghe đến đây thì toàn thân chao đảo như sắp ngã rụi. Anh ta chộp lấy tập hồ sơ niêm phong trên tay tôi, điên cuồng xé nát lớp niêm phong ra.
Bên trong là tờ hợp đồng chuyển nhượng cổ phần được ký từ năm năm trước.
Người đứng tên nhận 30% cổ phần ngầm của Trình Thị không ai khác chính là Lâm Vãn Ninh tôi. Và điều cay đắng nhất là, toàn bộ lợi nhuận từ 30% cổ phần đó trong năm năm qua đều được Cố Yến Thần âm thầm đầu tư vào Thương hiệu Kiến trúc Cố – Lâm mà tôi và anh cùng gầy dựng tại Hàng Châu!
“Mẹ… Mẹ và anh ta… đã tính toán sau lưng con sao?!” — Trình Hạo Nhiên hét lên như một con thú bị thương. “Mẹ ép con cưới Tống Nhược Hy, mẹ bảo con đuổi Vãn Ninh đi… Hóa ra tất cả chỉ là để cứu con khỏi đi tù? Hóa ra 30% cổ phần công ty của con đã thuộc về cô ta từ năm năm trước?!”
“Nếu không làm thế, mày đã vào tù từ năm năm trước rồi con ơi!” — Bà Trình gào lên trong đau đớn. “Mẹ biết mày hèn hạ, mẹ biết mày phản bội Vãn Ninh. Cố tiên sinh đã cho mày một đường sống, cho mày năm năm hưởng thụ vinh hoa phú quý ảo tưởng bên Tống Nhược Hy! Nhưng mày không biết tự lượng sức mình, mày ăn xài hoang phí, bỏ mặc công ty để rồi hôm nay Tống Thị rút vốn, mày lại quay về đây diễn trò khổ sở trước mặt Vãn Ninh!”
Trình Hạo Nhiên quỳ gục xuống sân.
Toàn bộ sự tự tôn, sự ngông cuồng của người đàn ông từng mỉa mai tôi “rời khỏi tôi cô chẳng có gì” đã hoàn toàn vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.
Năm năm qua, anh ta luôn tự hào rằng mình là gã đàn ông thành đạt, cưỡi trên đầu trên cổ người vợ cũ đáng thương. Anh ta tưởng mình là kẻ chiến thắng khi bước vào giới thượng lưu nhờ con gái đại gia. Nào ngờ, anh ta chỉ là một quân cờ bị thao túng hoàn toàn trên bàn cờ của Cố Yến Thần. Công ty mà anh ta tự hào thực chất đã sống nhờ vào nguồn lực của tôi và Cố Thị suốt năm năm qua!
Và khi quân cờ hết giá trị sử dụng, Tống Thị rút vốn, Trình Thị lập tức sụp đổ. Anh ta mò đến Hàng Châu, quỳ trước cửa nhà tôi cầu xin sự rủ lòng thương, để rồi nhận ra người vợ cũ mà anh ta từng coi thường giờ đây đã đứng ở đỉnh cao mà cả đời anh ta không bao giờ chạm tới được.
03. Sự thức tỉnh và đoạn tuyệt
Tôi đứng dưới mái hiên, nhìn hai mẹ con nhà họ Trình đang gục khóc giữa đêm thu lạnh giá.
Trái tim tôi — nơi từng mang những vết sẹo rỉ máu của sự phản bội năm xưa — lúc này lại tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Không có sự hả hê, không có sự tức giận, chỉ có một sự giải thoát tuyệt đối.
Tôi chậm rãi bước xuống bậc tam cấp, dừng lại trước mặt Trình Hạo Nhiên.
Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt tràn ngập sự cầu xin, nhục nhã và hối hận:
“Vãn Ninh… Anh sai rồi… Anh thật sự sai rồi. Cho anh một cơ hội làm lại được không? 30% cổ phần đó là của em, công ty là của em… Anh sẽ làm lại từ đầu, anh sẽ phục vụ em…”
“Trình Hạo Nhiên,” — Tôi cất giọng, bình thản và lạnh ngắt. “Năm năm trước, anh hỏi tôi rời khỏi anh rồi có còn người đàn ông nào muốn cưới tôi không. Đêm nay tôi trả lời anh: Tôi không cần tìm một người đàn ông để nương tựa, vì chính tôi đã là chỗ dựa vững chắc nhất của đời mình.”
Tôi cúi xuống, nhặt một mảnh giấy hợp đồng chuyển nhượng đã bị xé rách dưới đất lên:
“30% cổ phần Trình Thị này, năm năm qua lợi nhuận của nó đã giúp tôi gầy dựng nên Đế chế Kiến trúc Lâm Thị tại Giang Nam. Còn Trình Thị của anh hiện tại chỉ là một cái vỏ nợ nần đầm đìa. Ngày mai, luật sư của tôi sẽ làm thủ tục phát mại toàn bộ tài sản còn lại của Trình Thị để thu hồi nợ. Anh và mẹ anh hãy thu dọn đồ đạc rời khỏi căn hộ ở Thượng Hải đi.”
“Vãn Ninh! Em không thể tàn nhẫn như thế!” — Trình Hạo Nhiên chộp lấy vạt đầm của tôi, van xin.
Tôi lùi lại một bước, tránh né bàn tay bẩn thỉu của anh ta:
“Sự tàn nhẫn của tôi hôm nay chưa bằng một phần mười sự tàn nhẫn của anh sáu năm trước — khi anh bán đứng chất xám của tôi và đuổi tôi ra đường giữa cơn mưa tầm tã. Sự dung thứ lớn nhất tôi dành cho anh là đã không để anh vào tù từ năm năm trước. Đừng đòi hỏi thêm bất cứ điều gì nữa.”
Tôi quay sang nhìn bà Trình:
“Bà Trình, bà đã từng nói làm người phải biết thân biết phận. Hôm nay tôi trả lại câu nói đó cho hai mẹ con bà. Hãy cầm nốt số tiền tiết kiệm còn lại mà sống những ngày tháng cuối đời trong sự sám hối đi.”
04. Bình minh trên Tây Hồ
Trình Hạo Nhiên gục đầu xuống sàn đá, tiếng khóc nấc nghẹn ngào của một kẻ mất tất cả vang vọng giữa đêm vắng. Trợ lý của Cố Yến Thần bước lại, lịch sự nhưng kiên quyết mời hai mẹ con nhà họ Trình ra khỏi khu biệt thự.
Chiếc xe Maybach và Rolls-Royce chậm rãi lăn bánh rời đi, trả lại sự yên bình vốn có cho căn nhà kiểu Tô Châu ven Tây Hồ.
Tôi đứng tựa vào lan can gỗ, nhìn ra mặt nước Tây Hồ mờ ảo dưới ánh đèn đêm. Cảm giác ngột ngạt tích tụ suốt năm năm qua như theo làn gió thu xua tan đi sạch sẽ.
Một chiếc áo khoác ấm áp lại nhẹ nhàng khoác lên vai tôi. Cố Yến Thần bước lại đứng bên cạnh, tay cầm hai tách trà nóng nghi ngút khói.
“Em có trách anh không?” — Cố Yến Thần khẽ hỏi, ánh mắt anh nhìn ra xa. “Trách anh vì năm năm trước đã tự ý sắp đặt cuộc đời em, tự ý thao túng cuộc ly hôn của em?”
Tôi nhận lấy tách trà từ tay anh, nhấp một ngụm nhỏ. Vị ngọt đắng của trà lan tỏa nơi đầu lưỡi.
“Năm năm trước, nếu anh không làm thế, có lẽ em vẫn là một cô gái ngốc ngếch, sống trong sự lừa dối và hy sinh mù quáng,” tôi mỉm cười, quay sang nhìn người đàn ông đã âm thầm bảo vệ mình suốt năm năm qua. “Anh không thao túng cuộc đời em. Anh chỉ trao lại cho em sự thật và trả lại cho em những gì em vốn dĩ thuộc về.”
Cố Yến Thần quay sang nhìn tôi, đôi mắt anh rực sáng dưới ánh đèn đêm:
“Vậy bây giờ, khi mọi ân nợ quá khứ đã được thanh toán sạch sẽ… Lâm tiểu thư có sẵn lòng cho người đàn ông đứng cạnh em một cơ hội chính thức không?”
Tôi nhìn người đàn ông trầm tĩnh, sâu sắc và luôn trân trọng giá trị của mình. Không còn là sự hy sinh mù quáng của tuổi trẻ, không còn là những lời hứa hẹn hão huyền của kẻ hèn hạ. Trước mặt tôi là một tình yêu được xây dựng trên sự tôn trọng, bình đẳng và thấu hiểu tuyệt đối.
Phía chân trời ven Tây Hồ, những tia sáng đầu tiên của bình minh bắt đầu hờ hịt xuất hiện, xua tan đi màn đêm u tối.
Tôi mỉm cười, nắm lấy bàn tay ấm áp của Cố Yến Thần:
“Trà nguội rồi, chúng ta vào nhà thôi anh.”
Chúng tôi sánh bước bên nhau đi vào phòng khách rực rỡ ánh đèn. Cánh cửa gỗ dày dặn chậm rãi khép lại, vĩnh viễn cách ly những dĩ vãng tàn nhẫn phía sau lưng, mở ra một chương mới rực rỡ và kiêu hãnh cho cuộc đời tôi.