
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Quen nhau ở một quán ăn nhỏ gần xưởng cơ khí của tôi, nhà vợ rất nghèo và cách rất xa nhà tôi, nên sau khi cưới 3 năm tôi về chơi quê vợ, về tới nơi vừa mở cửa bước xuống thì sững sờ trước cảnh tượng trước mắt…
Tôi và Mai quen nhau khi cô ấy làm thu ngân ở một quán ăn nhỏ gần xưởng cơ khí của tôi. Mai dịu dàng, ít nói, vóc dáng gầy gõp nhưng làm việc rất cần mẫn. Yêu nhau hơn một năm, tôi quyết định hỏi cưới, mặc kệ vài người bạn bàn ra tán vào: “Lấy vợ xa quê xa quán sau này đi lại cực lắm.”
Sau kết hôn, công việc bận rộn cuốn tôi đi. Rồi Mai mang thai, thể trạng yếu nên bác sĩ khuyên hạn chế di chuyển xa. Khi con chào đời, cô ấy lại một tay vun vén tổ ấm, quay mòng mòng với bỉm sữa nên cũng ít khi đề cập chuyện trở về nhà đẻ. Ba năm trôi qua, cuộc sống của tôi chỉ gói gọn giữa công việc và gia đình nhỏ.
Thỉnh thoảng Mai gọi điện về thăm nhà, giấu tôi chắt chiu ít tiền gửi cho bố mẹ. Những lúc tôi gặng hỏi gia cảnh, cô ấy chỉ thở dài: – Nhà em ở vùng sâu vùng xa, thiếu thiếu đủ đủ. Anh bận rộn thế thôi đi làm gì cho vất vả…
Tôi nghe rồi cũng qua đi. Cho đến một buổi chiều, em trai Mai gọi điện lên, giọng hốt hoảng báo tin bố đang nguy cấp. Nhìn vợ lặng người rồi òa khóc nức nở, tôi mới bừng tỉnh vì sự vô tâm của mình. Ngay sáng hôm sau, tôi thu xếp công việc, tự lái xe đưa cả nhà về quê ngoại.
Hành trình dài gần 400 cây số. Sau nhiều giờ chạy xe, vượt qua những đoạn đường đất lầy lội trơn trượt của mùa mưa, xe tôi cuối cùng cũng tiến vào con ngõ nhỏ dẫn vào nhà vợ. Tôi dừng xe bên mép đường, vừa mở cửa bước xuống thì sững sờ trước cảnh tượng trước mắt…
Căn nhà của bố mẹ vợ không hề rách rưới hay xơ xác như tôi từng tưởng tượng. Đập vào mắt tôi là một khuôn viên rộng lớn nhưng trống trải, nằm lọt thỏm giữa xóm núi. Ngôi nhà cấp bốn cũ kỹ rợp bóng cây cổ thụ, nhưng phía trước khoảng sân rộng lại là rất nhiều người dân trong làng đang đứng lặng lẽ, ánh mắt đầy xót xa.
Trên chiếc phản gỗ giữa nhà, một người đàn ông gầy gò, gương mặt hốc hác đang thở những hơi thở mệt mỏi bên bình oxy túc trực. Đó là bố vợ tôi. Xung quanh ông không có đồ đạc đắt tiền nào, chỉ toàn những bằng khen, giấy chứng nhận từ thiện và vô số kỷ vật cống hiến cho xóm làng thời còn sức khỏe. Hóa ra, gia đình Mai từng có điều kiện, nhưng nhiều năm qua, ông bà đã đem toàn bộ tích góp cả đời để dựng đường, xây trường cho trẻ em nghèo trong vùng, rồi sau đó ông đột ngột lâm bệnh nặng. Mai vì thương bố mẹ, không muốn tôi phải gánh vác thêm gánh nặng tài chính lớn nên suốt 3 năm qua luôn âm thầm chịu đựng, chắt chiu từng đồng thu nhập ít ỏi gửi về phụ mẹ thuốc thang.
Bước vào nhà, nhìn Mai ôm chằm lấy người cha đang yếu dần, lòng tôi cay xè vì hối hận. Sự ích kỷ và hời hợt của tôi bấy lâu nay đã để vợ phải đơn độc gánh xao xuyến quá lớn. Bố vợ mở mắt, nắm lấy tay tôi dặn dò ngắn gọn trước khi thiếp đi: “Chăm sóc tốt cho mẹ con nó…”
Sau lễ an táng của ông, tôi bàn với Mai chuyển mẹ về thành phố sống chung để tiện phụng dưỡng. Trở về sau chuyến đi ấy, tôi nhận ra giá trị thực sự của gia đình không nằm ở sự giàu sang hay khoảng cách địa lý, mà là sự sẻ chia và thấu hiểu giữa vợ chồng.