
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Xa nhà 4 năm tích góp được 2 tỷ gửi về, đến ngày trở về nhà, anh chứng kiến cảnh vợ đầu không một sợi tóc, đang lúi húi rửa bát ngoài sân. Biết được nguyên nhân tôi lại càng thấy mình có lỗi với cô ấy nhiều hơn…..
Ba năm bôn ba nơi đất khách quê người, tôi chưa từng nghĩ ngày mình trở về lại bắt đầu bằng một cảnh tượng khiến cả đời này tôi chẳng thể nào quên.
Tôi tên Tuấn Kiệt. Ngày rời Việt Nam sang Nhật Bản làm việc, tôi vừa chạm ngưỡng tuổi ba mươi. Muốn mái ấm gia đình thoát khỏi cảnh chui rúc trong căn nhà cũ xập xệ, tôi cắn răng ký hợp đồng lao động làm việc tại vùng ngoại ô xa xôi xứ tuyết.
Những ngày đầu nơi xứ lạ vô cùng gian khổ. Mùa đông tuyết phủ trắng xóa, nhiệt độ xuống rất thấp. Có những đêm làm ca liên tục mười hai giờ trong xưởng chế biến, bàn tay tê dại, lưng mỏi đến mức nằm xuống giường cũng chẳng thể khép mắt. Dù mệt mỏi hay mệt ốm, tôi vẫn gượng dậy đi làm. Tôi không dám nghỉ, bởi trong tâm trí luôn đau đáu hình bóng của vợ và người thân ở quê nhà.
Mỗi tháng nhận lương, sau khi chắt chiu từng đồng chi phí sinh hoạt, tôi gửi gần như toàn bộ tiền về nước. Tính cả ba năm, số tiền tôi chắt chiu chuyển về đã hơn một tỷ năm trăm triệu đồng. Tôi dặn vợ sửa sang lại ngôi nhà, tích lũy chút vốn để mai này tôi về hai vợ chồng cùng mở kinh doanh nhỏ. Vợ tôi, Nhã Phương, luôn nhắn lại bằng những lời dịu dàng: “Anh cứ yên tâm công tác, mọi việc ở nhà đã có em gánh vác.” Tôi tin tưởng cô ấy tuyệt đối và luôn lấy đó làm động lực để vượt qua mọi khó khăn.
Ngày hoàn tất hợp đồng, tôi quyết định tạo bất ngờ nên không báo trước cho gia đình. Kéo chiếc vali bước về con ngõ quen thuộc, lòng tôi bâng khuâng khó tả. Trước mắt tôi không còn là căn nhà cũ ngày nào, mà là một ngôi nhà ba tầng khang trang, kiên cố. Tôi mỉm cười tự hào, nhẹ nhàng đẩy cánh cổng bước vào sân.
Nhưng nụ cười ấy vụt tắt ngay lập tức.
Từ phía góc sân sau vang lên tiếng vòi nước chảy xối xả. Một bóng người đang ngồi bệt trên nền gạch lạnh ngắt, loay hoay dọn dẹp. Người đó mặc bộ quần áo cũ kỹ rộng thùng thình, thân hình gầy guộc đến đáng thương.
Khi bóng người ấy chậm rãi quay lại, tôi đứng chết lặng, chiếc vali trên tay trượt khỏi tay.
Là Nhã Phương.
Mái tóc dài mượt mà ngày nào của cô ấy đã không còn, thay vào đó là mái tóc cắt ngắn sát da đầu. Khuôn mặt cô hốc hác, đôi mắt thâm quầng, toàn thân gầy đi rất nhiều. Chiếc bát trên tay cô rơi xuống nền gạch. Cô ngước nhìn tôi, đôi môi run rẩy cất tiếng gọi khàn đặc: “Anh… Kiệt?” rồi mất đà ngã ngửa ra sau.
Tôi lao đến ôm lấy cô ấy, lòng đau đớn tột cùng. Ngay lúc đó, cánh cửa nhà chính mở tung, tiếng guốc cao gót vang lên cùng giọng nói chua ngoa của người em dâu và thái độ lạnh lùng của mẹ tôi bước ra…
Mẹ tôi và cô em dâu bước ra với những bộ quần áo đắt tiền, trên người đeo đầy nữ trang. Nhìn thấy tôi, họ biến sắc trong giây lát rồi nhanh chóng thu lại vẻ mặt ngạc nhiên. Bằng sự phẫn uất tột cùng, tôi gào lên hỏi lý do tại sao vợ mình lại nông nỗi này.
Thế nhưng, mẹ tôi thản nhiên đáp rằng số tiền tôi gửi về đã được dùng để xây nhà và đầu tư cho em trai tôi làm ăn. Chẳng may công việc kinh doanh thất bại, nợ nần chồng chất. Khi các chủ nợ đến quấy phá, Nhã Phương đã giấu mọi người, tự nguyện đi vay nóng bên ngoài để gánh nợ thay cho gia đình chồng. Đến khi không còn khả năng chi trả, cô ấy bị nhóm đòi nợ dàn cảnh ép buộc, cắt đi mái tóc để đe dọa. Chưa dừng lại ở đó, vì muốn giữ sĩ diện cho gia đình và không muốn tôi ở xa phải bận tâm, cô ấy âm thầm chịu đựng sự hắt hủi, ghẻ lạnh của mẹ và em dâu, chấp nhận làm mọi việc nặng nhọc như một người giúp việc trong chính căn nhà do tiền của chồng mình dựng nên.
Nhìn người vợ Tào Khang gầy yếu, đầu tóc trọc lóc vì tổn thương tâm lý và sự hà khắc của người nhà, tôi cay đắng nhận ra sự phụng sự nhầm chỗ của mình. Không một chút hesitation, tôi bế xóc Nhã Phương lên, thu gom ít đồ đạc cá nhân của cô ấy rồi tuyên bố cắt đứt mọi nguồn hỗ trợ tài chính cho gia đình.
Tôi đưa Nhã Phương đến một thành phố khác, thuê một căn hộ nhỏ ấm cúng và đưa cô ấy đi điều trị sức khỏe lẫn tâm lý. Với số tiền tiết kiệm riêng còn lại, tôi mở một tiệm bánh nhỏ. Nhã Phương dần hồi phục, tóc cô ấy đã bắt đầu mọc lại, nụ cười rạng rỡ ngày nào dần quay trở về trên môi.
Trong khi đó, ở quê nhà, thiếu đi nguồn tiền gửi về từ tôi và không còn người gánh nợ, gia đình em trai tôi sớm rơi vào cảnh phá sản. Ngôi nhà ba tầng phải bán đứt để trả nợ, mẹ tôi đành ngậm ngùi chuyển vào một căn phòng trọ chật hẹp. Họ tìm cách liên lạc xin lỗi và mong tôi quay về, nhưng tôi chỉ gửi một khoản tiền cấp dưỡng tối thiểu hàng tháng cho mẹ tròn đạo làm con, tuyệt đối không quay lại.
Nắm chặt tay Nhã Phương trong buổi chiều hoàng hôn bình yên, tôi biết mình đã đưa ra quyết định đúng đắn nhất cuộc đời: Bảo vệ người phụ nữ đã vì mình mà hy sinh tất cả.