
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Tôi vì gia đình mà đã h::y s::inh nhiều, vậy mà con trai không những thương tôi, mà nó luôn coi tôi là k::ẻ chỉ biết ă::n b::ám. Trong một lần chỉ vì tôi gắp một miếng thịt Vịt, con trai ʜéᴛ ᴠàᴏ ᴍặᴛ tôi: “Không kiếm tiền thì đừɴɢ ăɴ ɴʜɪềᴜ!”….
Một gắp thịt vịt quay vô tình rơi khỏi đầu đũa, chạm nhẹ vào lòng đĩa sứ. Tôi dừng tay, chưa kịp đưa lên miệng thì con gái mười bốn tuổi đã nhìn tôi bằng ánh mắt hờ hững, giọng nói lạnh ngắt: – Mẹ bớt ăn lại đi. Cả ngày không làm ra đồng nào mà lúc nào cũng đòi ăn ngon!
Không gian xung quanh như ngưng đọng. Chiếc đũa trên tay tôi run run rồi tuột khỏi ngón tay, va vào mép bát tạo nên tiếng động khô khốc.
Tôi quay sang nhìn chồng, hy vọng một lời bênh vực hay ít nhất là một phản ứng chấn chỉnh con. Nhưng đáp lại sự mong mỏi đó, anh chỉ lẳng lặng gắp miếng thức ăn khác, thở dài rồi buông một câu thản nhiên: – Con nó nói cũng chẳng sai đâu. Em ở nhà không tạo ra thu nhập thì cũng nên biết thu vén, tiết kiệm một chút.
Lời nói nhẹ nhàng ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt tôi. Tôi mười sáu năm qua nghỉ làm việc chuyên môn để lùi về sau chăm sóc tổ ấm, vun vén từng bữa ăn, lo cho chồng con từng giấc ngủ. Vậy mà trong mắt hai con người tôi yêu thương nhất, sự hy sinh đó chỉ đổi lại chữ “ăn bám”.
Tôi không khóc, không tranh cãi. Lẳng lặng đứng dậy khỏi bàn ăn, tôi bước đi trong tiếng thì thầm chê bai của đứa con gái nhỏ. Tối hôm đó, tôi thu xếp một vài đồ dùng cá nhân rồi lặng lẽ rời khỏi nhà mà không để lại bất kỳ lời nhắn nào.
Nhiều ngày sau, cả hai cha con vẫn nghĩ tôi chỉ tự ái nhất thời rồi sẽ quay về. Nhưng họ không hề biết rằng, sự ra đi của tôi chỉ là khởi đầu cho một chuỗi bi kịch sắp đổ ập xuống căn nhà ấy…
Sự vắng mặt của tôi lập tức biến căn nhà từng ngăn nắp thành một đống hỗn độn. Không còn ai dậy sớm nấu bữa sáng, không ai giặt giũ, dọn dẹp hay nhắc nhở con học bài. Cơm tiệm chán ngắt, chi phí sinh hoạt phát sinh vô số kể khiến số tiền lương của chồng tôi nhanh chóng cạn kiệt.
Chưa dừng lại ở đó, công ty của chồng gặp biến cố lớn, dự án bị hủy và anh nằm trong danh sách cắt giảm nhân sự. Lúc này, áp lực tiền bạc và gánh nặng cơm áo gạo tiền mới thật sự đè nặng lên vai người đàn ông trước nay chỉ biết đi làm rồi về nhà hưởng thụ dịch vụ miễn phí từ vợ. Đứa con gái bắt đầu nếm trải cảm giác thiếu thốn, không còn những món ăn ngon, những bộ quần áo đẹp hay tiền tiêu xài thoải mái.
Một tháng sau, chồng tôi tình cờ phát hiện ra cuốn sổ tiết kiệm và toàn bộ giấy tờ quản lý chi tiêu mà tôi để lại trong tủ. Lúc này anh mới bàng hoàng nhận ra: suốt mười mấy năm qua, nhờ sự quán xuyến, tính toán thắt lưng buộc bụng và đầu tư nhỏ lẻ của tôi, gia đình mới có được khoản tích lũy vững chắc. Số tiền anh mang về mỗi tháng thực chất chưa bao giờ đủ cho mức sống sang trọng mà hai cha con đang hưởng thụ nếu không có bàn tay thu vén của tôi.
Âm thầm tìm đến nơi tôi đang làm việc – một cửa hàng nhỏ do tôi cùng bạn thân hùn vốn mở ra – chồng và con gái tôi đứng gục đầu trước cửa. Đứa con gái bật khóc nức nở, ôm lấy tôi xin lỗi vì sự vô ơn và nông nổi của mình, còn người chồng chỉ biết cúi đầu nghẹn ngào vì hối hận.
Tôi nhìn họ, lòng đã bình thản. Tôi chấp nhận lời xin lỗi để tha thứ cho chính mình, nhưng không quay về căn nhà cũ nữa. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi sống cho bản thân và hiểu rằng: giá trị của một người không nằm ở lời đánh giá của kẻ khác, mà ở sự tự chủ và coi trọng chính giá trị của bản thân mình.