
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Sau khi vợ m::ất được tám năm, tôi quyết định tái giá với mối tình đầu. Đêm tân hôn, khoảnh khắc lớp áo ngoài vạt lụa vừa buông xuống, tôi bỗng g//iật mì//nh, đ//au x//ót khi nhìn thấy…
Tôi tên Hùng, năm nay bước sang tuổi 57. Người bạn đời đầu tiên rời bỏ tôi sang thế giới bên kia đã ngót tám năm vì căn bệnh hiểm nghèo. Từ ngày ấy, căn nhà cấp bốn trở nên trống trải đến lạnh người. Con cái đứa nào cũng có cuộc sống riêng, thỉnh thoảng tạt qua gửi chút tiền sinh hoạt, biếu hộp sữa rồi lại tất bật ngược xuôi. Tôi chẳng trách, chỉ thấy lòng tủi thân mỗi khi màn đêm buông xuống, nghe tiếng gió lùa qua khe cửa mà thấy mình cô độc đến thắt lòng.
Mùa thu năm ngoái, qua một hội nhóm người cũ trên mạng xã hội, tôi bất ngờ tìm lại được Nhã – người con gái tôi từng đem lòng thương mến thời còn ngồi trên ghế nhà trường. Ngày đó, Nhã nổi tiếng với nụ cười tỏa nắng và đôi mắt trong veo. Nhưng biến cố gia đình khiến em phải theo cha mẹ chuyển vào trong Nam rồi gánh vác cuộc sống gia đình riêng. Mất liên lạc suốt mấy thập kỷ, khi gặp lại, em cũng đã bước qua những sóng gió cuộc đời, đơn độc nuôi con sau khi người chồng qua đời vài năm trước.
Chúng tôi bắt đầu bằng những dòng tin nhắn hỏi thăm, những cuộc gọi dài hàng giờ và những lần gặp mặt ngắn ngủi. Tôi hay tiện đường ghé qua biếu em túi quà quê hay ít thuốc bổ. Rồi một chiều mưa, nhìn ánh mắt phảng phất buồn của em, tôi lấy hết giỡn chơi mà ngỏ lời: “Hay là mình về chung một nhà, tựa vào nhau những năm tháng còn lại?” Em không đáp, chỉ chớp mắt rồi gật đầu trong nước mắt.
Đám cưới diễn ra giản dị nhưng ấm áp. Em khoác lên mình chiếc áo dài lụa truyền thống, vẻ đẹp mặn mòi tuổi trung niên khiến lòng tôi xao xuyến như thời bộc phát thanh xuân. Tối hôm đó, sau khi dọn dẹp xong xuôi, tôi rót ly nước ấm đưa em rồi khép chặt cánh cửa phòng ngủ. Trong không gian yên lắng của đêm tân hôn muộn màng, tôi nhẹ nhàng đỡ lấy bờ vai em. Nhưng ngay khoảnh khắc lớp áo ngoài vạt lụa vừa buông xuống, tôi chợt khựng lại, tim thắt lại vì một vệt thẫm dài và những dấu vết kỳ lạ hằn sâu trên bờ vai ấy…
Tôi đứng khựng lại, bàn tay run rẩy chạm nhẹ vào vệt sẹo dài ngoằn ngoèo đâm ngang từ vai xuống lưng em, cùng những đốm sẹo tròn lốm đốm đã ngả màu thời gian. Nhã giật mình, vội vàng kéo vạt áo che ngang ngực, quay mặt đi tránh ánh nhìn của tôi. Đôi vai em run lên theo từng nhịp thở dồn dập.
“Nhã… chuyện gì đã xảy ra với em thế này? Ai đã làm em ra nông nỗi này?” – Tôi nghẹn ngào hỏi, giọng lạc đi vì đau xót.
Em im lặng hồi lâu, nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má đã xuất hiện những vết chân chim. Phải mất một lúc lâu, em mới ngước lên nhìn tôi, ánh mắt chan chứa sự tủi thân lẫn nỗi niềm tích tụ suốt mấy chục năm qua. Em kể cho tôi nghe về quãng thời gian đắng ngắt ở phương Nam. Người chồng cũ của em là một người đàn ông gia trưởng, nóng tính và cờ bạc. Những ngày thua lô đề, ông ta về nhà trút mọi giận dữ, cay đắng lên đầu người vợ trẻ. Những vết sẹo này là gánh nặng của vô số lần em phải chịu đựng những trận đòn vô cớ, những lần bị bỏng do tàn thuốc hay những lần đỡ đòn thay cho đứa con trai bé bỏng.
Em bảo, em giấu kín tất cả vì sĩ diện gia đình, vì con cái còn nhỏ. Cho đến khi người chồng qua đời, em mới thực sự thoát khỏi địa ngục trần gian ấy. Nhưng những vết sẹo trên da thịt và vết thương trong tâm hồn thì mãi mãi không thể lành lặn. Em ngập ngừng nói trong tiếng nấc: “Em sợ… em sợ anh nhìn thấy sẽ ghê tởm, sẽ chê bai thân thể chằng chịt tổn thương này…”
Lời nói của em như hàng ngàn mũi kim đâm thấu tâm can tôi. Tôi bước đến, nhẹ nhàng ôm lấy em vào lòng, để đầu em tựa vào ngực mình. Tôi đặt một nụ hôn thật sâu lên vết sẹo dài trên vai em – nơi từng chịu đựng bao nhiêu đau đớn và bất công của cuộc đời.
“Em ngốc lắm,” – Tôi thì thầm, giọng chân thành và ấm áp. “Anh không ghê tởm, anh chỉ thấy giận bản thân mình vì đã không tìm thấy em sớm hơn, để em phải một mình chịu đựng những cay đắng ấy. Từ nay về sau, những vết sẹo này là minh chứng cho sự kiStrong của em, và anh sẽ dùng phần đời còn lại để bù đắp, che chở cho em.”
Nhã ôm chặt lấy tôi, những giọt nước mắt nghẹn ngào từ bao năm qua như được trút bỏ hoàn toàn. Đêm đó, không có những cuồng nhiệt của tuổi trẻ, chỉ có sự thấu hiểu, trân trọng và niềm thương cảm sâu sắc dành cho nhau. Chúng tôi ngồi bên hiên cửa sổ, cùng nắm tay nhìn ra khoảng sân vắng, nghe tiếng côn trùng kêu râm ran trong đêm.
Những ngày sau đó, căn nhà nhỏ của tôi tràn ngập tiếng cười. Tôi dậy sớm cùng em đi tập thể dục, cùng em chuẩn bị bữa sáng và chăm sóc góc vườn nhỏ trước nhà. Mấy đứa con tôi ban đầu còn e ngại, nhưng khi thấy Nhã chu đáo, hiền lành và luôn chăm sóc tôi từng ly từng xúp, chúng bắt đầu cởi mở và yêu thương em như người thân trong gia đình. Đứa con trai út của em từ xa về thăm, thấy mẹ có nơi tựa cậy an yên cũng tháo bỏ được nỗi lo đau đớn bấy lâu.
Tuổi 57, chúng tôi không còn trẻ trung để mộng mơ những điều lớn lao, nhưng lại đủ chín chắn để biết trân trọng từng phút giây bình yên bên cạnh nhau. Vết sẹo trên vai Nhã vẫn còn đó, nhưng nó không còn là ký ức về sự đau đớn nữa, mà đã trở thành điểm bắt đầu cho một hành trình mới – hành trình của sự chữa lành và hạnh phúc vẹn tròn ở buổi hoàng hôn cuộc đời.