
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Nhập viện trong tình trạng sốt cao 41 độ, khi bác sĩ kéo quần của cô sinh viên 20 tuổi ra kiểm tra, thì s::ững s::ờ trước cảnh tượng…
Phương Khánh, 21 tuổi, sinh viên năm ba tại Hà Nội, vốn có sức khỏe tốt. Đêm hôm đó, Khánh nhắn tin cho cô bạn cùng phòng là Minh: “Tớ lạnh run quá… mà người như phát lửa.” Minh chạm nhẹ vào trán bạn liền giật mình rút tay lại: trán Khánh nóng rực, mồ hôi vã ra như tắm nhưng hai bàn tay, bàn chân lại lạnh ngắt. Chiếc nhiệt kế hiển thị tròn 41,0°C.
Minh vội vã bắt xe đưa Khánh đến khoa Cấp cứu của bệnh viện gần nhất. Lúc này Khánh đã bắt đầu rơi vào trạng thái lơ mơ, nhịp thở dồn dập, môi khô nứt nẻ. Trong lúc đo chỉ số sinh tồn, nữ điều dưỡng Yến nhíu chặt mày khi thấy mạch đập rất nhanh nhưng huyết áp lại giảm sâu, sắc mặt bệnh nhân nhợt nhạt.
Bác sĩ trực đêm hôm đó là Lâm lập tức tiến lại gần, liên tục đặt câu hỏi để khai thác thông tin: bệnh nhân đã dùng những loại thuốc nào, có biểu hiện nôn mửa, đau đầu hay đau bụng hay không. Minh cuống quýt trả lời thay bạn: Khánh đã uống thuốc hạ sốt vài lần trong ngày nhưng nhiệt độ không giảm, liên tục than đau mỏi toàn thân, choáng váng rồi bất ngờ gục xuống.
Bác sĩ Lâm lập tức chỉ đạo đưa Khánh vào khu vực chăm sóc đặc biệt, thiết lập đường truyền tĩnh mạch và cho thở oxy. Nhìn vào bảng theo dõi chỉ số, anh quay sang nói với điều dưỡng: “Cho làm ngay các xét nghiệm máu cấp bách và mời bác sĩ chuyên khoa hồi sức sang hội chẩn. Bệnh nhân đang có nguy cơ rơi vào tình trạng diễn biến xấu rất nhanh.”
Trong quá trình thăm khám lâm sàng, bác sĩ Lâm nhận thấy một chi tiết bất thường: Khánh thỉnh thoại lại co quắp người do cơn đau ở vùng bụng dưới, dù phản ứng rất yếu ớt. Anh cẩn trọng giải thích: “Tôi cần kiểm tra toàn thân để xác định chính xác nguyên nhân. Chị Yến ở lại hỗ trợ nhé.” Nữ điều dưỡng gật đầu, kéo kín rèm che riêng tư rồi nhẹ nhàng giải thích lại cho Minh và Khánh.
Bác sĩ Lâm cẩn thận kiểm tra vùng da đùi và bẹn của bệnh nhân—nơi thường xuất hiện các dấu hiệu cảnh báo biến chứng nguy hiểm. Ngay lập tức, thao tác của anh khựng lại. Ở mặt trong đùi của Khánh xuất hiện hàng loạt điểm màu đỏ tím li ti lan rộng bất thường.
Sắc mặt bác sĩ Lâm trở nên vô cùng căng thẳng. Anh lập tức ngẩng đầu lên ra lệnh: “Phát lệnh báo động khẩn cấp toàn khoa ngay lập tức!”….
Điều dưỡng Yến hít vào một hơi sâu: “Ban xuất huyết…?”
Bác sĩ Lâm lạnh sống lưng. Với tình trạng sốt cao 41 độ, tụt huyết áp và biểu hiện ban đặc trưng này, thứ anh lo sợ nhất chính là hội chứng nhiễm khuẩn huyết do não mô cầu hoặc tụ cầu trùng nặng—một tình trạng cấp cứu có tỷ lệ tử vong rất cao nếu không xử trí kịp thời trong “giờ vàng”. Anh dằn giọng ra lệnh: “Nhiễm khuẩn huyết nặng! Đưa ngay vào phòng hồi sức tích cực, truyền kháng sinh phổ rộng liều cao và bù dịch nhanh!”
Không gian phòng cấp cứu trở nên dồn dập. Tiếng máy đo nhịp tim kêu liên hồi, ê-kíp bác sĩ hồi sức lập tức có mặt để phối hợp can thiệp. Bác sĩ Lâm trực tiếp giải thích nhanh với Minh để làm thủ tục cam kết điều trị. Minh đứng bên ngoài lang cang phòng cấp cứu, đôi bàn tay run rẩy không ngừng, liên tục cầu nguyện cho bạn.
Sau hơn 4 tiếng đồng hồ căng thẳng với các biện pháp lọc máu cấp bách, truyền kháng sinh và kiểm soát huyết áp, các chỉ số sinh tồn của Khánh dần ổn định trở lại. Cơn sốt cao bắt đầu hạ xuống mức 38,5°C, huyết áp nhích dần về ngưỡng an toàn.
Sáng sớm hôm sau, khi ánh nắng vừa hế lộ qua cửa kính phòng bệnh, Khánh từ từ mở mắt, nhận ra Minh đang ngồi gục bên cạnh giường. Bác sĩ Lâm bước vào kiểm tra lại các vết ban trên da, mỉm cười nhẹ nhõm: “May mắn là đưa vào viện kịp thời. Em đã qua được giai đoạn nguy hiểm nhất rồi.” Minh òa khóc vì vui mừng, còn Khánh mỉm cười yếu ớt, gửi lời cảm ơn đến ê-kíp y bác sĩ đã giành lại sự sống cho mình trong đêm khẩn cấp.