
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Đi làm bao nhiêu năm, lương của chồng đưa hết cho mẹ cầm. Đến ngày mẹ phẫu thuật cầm 200 triệu, anh lại bảo vợ ch::ạy t::iền. Vợ nghe xong chỉ l::ạnh l::ùng đáp “Mẹ anh m::ổ sao lại hỏi tiền tôi?” Quá tức giận anh đã tát vợ cái b:ạt t:ai ch:;áy m:á, 5 phút sau bố vợ gọi điện khiến anh t::ái m::ặt….
Tiếng thông báo số dư vang lên khô khốc trong không gian yên tĩnh của văn phòng. Hoàng nhìn dòng chữ trên màn hình rồi mỉm cười hài lòng. Thu nhập tháng này của anh, tính cả lương và tiền thưởng dự án, cán mốc đúng 40 triệu đồng. Không mất đến ba giây suy nghĩ, anh mở ứng dụng và chuyển thẳng 38 triệu vào tài khoản của mẹ ruột dưới quê, chỉ giữ lại đúng 2 triệu để chi tiêu cá nhân. Với Hoàng, đó là sự tích lũy thông minh và an toàn nhất.
Suốt bốn năm bước vào đời sống hôn nhân, Mai – vợ anh – chưa từng được cầm một đồng tiền lương nào từ chồng. Với thu nhập ít ỏi của một cô giáo mầm non, cô phải tự xoay xở quán xuyến tất cả chi phí sinh hoạt gia đình, từ mớ rau, con cá cho đến tiền bỉm sữa của con nhỏ. Mỗi lần Mai lên tiếng đề nghị chồng chia sẻ gánh nặng kinh tế, Hoàng lại gạt phắt đi: “Cô cũng đi làm có lương, sao lúc nào cũng nhăm nhe tiền của chồng? Tôi gửi mẹ giữ để tích lũy mua nhà lớn cho gia đình này chứ có đi đâu mà mất.” Mai im lặng. Sự cam chịu kéo dài qua nhiều năm tháng như tích tụ một luồng năng lượng tiêu cực chờ ngày phát nổ.
Một chiều mưa tầm tã, Hoàng đang tiếp khách thì điện thoại đổ chuông liên hồi. Đầu dây bên kia là tiếng người hàng xóm ở quê hốt hoảng báo tin mẹ anh vừa gặp sự cố sức khỏe rất nghiêm trọng, hiện đã được đưa cấp cứu lên bệnh viện tuyến trên.
Khi Hoàng lao tới nơi, các bác sĩ thông báo tình trạng của bà vô cùng nguy cấp. Gia đình cần chuẩn bị ngay khoản chi phí 200 triệu đồng để tiến hành quy trình xử lý y tế khẩn cấp. Thời gian tính bằng phút. Con số 200 triệu khiến Hoàng bàng hoàng. Anh biết mình có tiền, thậm chí tích lũy cả tỷ đồng qua nhiều năm gửi cho mẹ. Nhưng hiện tại mẹ anh đang rơi vào trạng thái mất ý thức, điện thoại bị khóa, còn sổ tiết kiệm hay thẻ ngân hàng thì cất ở đâu trong căn nhà khóa kín dưới quê anh hoàn toàn không rõ. Trong ví anh lúc này chỉ còn vài trăm nghìn ngắn ngủi. Bạn bè không ai có sẵn khoản tiền lớn như vậy trong tích tắc.
Trong cơn hoảng loạn, Hoàng chợt nhớ đến Mai. Dù chưa từng đưa tiền cho vợ, anh vẫn hy vọng cô có khoản tiết kiệm riêng hoặc có thể xoay xở tạm thời. Hoàng run rẩy bấm số gọi cho Mai.
Khi kết nối vừa thông, Hoàng vội vã hét vào điện thoại: “Mai! Em đang ở đâu? Chuyển gấp cho anh 200 triệu! Mẹ gặp sự cố nghiêm trọng cần xử lý khẩn cấp, nhanh lên không không kịp nữa!”
Đầu dây bên kia lặng đi vài giây. Rồi giọng Mai vang lên, thản nhiên, lạnh ngắt đến tàn nhẫn: “Mẹ anh cần xử lý y tế thì liên quan gì mà lại hỏi tiền tôi?”
Sự giận dữ dâng lên tận não. Hoàng mất kiểm soát, giơ tay thực hiện một tác động vật lý mạnh thẳng vào mặt vợ khi cô vừa bước ra từ hành lang bệnh viện….
Cú tát nảy lửa khiến Mai chao đảo, một bên mặt đỏ dập. Nhưng cô không khóc, ánh mắt chỉ tràn ngập sự khinh bỉ. Hoàng gầm lên: “Đồ tàn nhẫn! Mẹ gặp nguy hiểm mà cô còn tính toán phân sưa!”
Đúng lúc đó, chuông điện thoại của Hoàng vang lên. Màn hình hiển thị cuộc gọi từ bố vợ. Hoàng gạt nước mắt, hít một hơi sâu rồi bắt máy, định bụng sẽ tố cáo sự bất hiếu của Mai với gia đình bên ngoại.
Thế nhưng, chưa kịp lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy lực của bố Mai đã vang lên qua loa ngoài: “Hoàng à? Cậu không cần phải gào ầm ĩ ở bệnh viện đâu. Số tiền 200 triệu đó, con gái tôi không cho cậu mượn là đúng đấy. Vì 10 phút trước, toàn bộ tài sản và căn nhà dưới quê mà mẹ cậu đứng tên đã chính thức bị ngân hàng phát mại để siết nợ cho em trai cậu rồi.”
Hoàng đứng khựng lại như bị sét đánh ngang tai: “Bố… bố nói cái gì cơ?”
Bố Mai tiếp tục với giọng điệu lạnh băng: “Cậu tưởng 40 triệu mỗi tháng cậu gửi về là mẹ cậu tích lũy cho vợ chồng cậu sao? Bà ấy đã âm thầm đem toàn bộ số tiền đó, cộng với việc thế chấp căn nhà, để gánh nợ lô đề và cờ bạc cho cậu em trai cưng của cậu suốt 3 năm qua. Cuốn sổ tiết kiệm cậu tìm không có đâu, vì nó làm gì tồn tại! Bố con tôi đã biết chuyện này từ nửa năm trước, chỉ có cậu là mù quáng thôi.”
Sự thật giội một gáo nước lạnh buốt giá lên đầu Hoàng. Anh run rẩy nhìn sang Mai. Cô từ tốn rút từ trong túi xách ra một tờ đơn ly hôn đã ký sẵn, cùng một tệp tài liệu sao kê ngân hàng do chính bố cô – một luật sư – thu thập giúp.
“Bốn năm qua, tôi gồng gánh cái gia đình này bằng từng đồng lương cô giáo,” Mai nhìn thẳng vào mắt Hoàng, giọng bình thản đến đáng sợ. “Còn anh đem toàn bộ mồ hôi công sức đi nuôi kẻ phá gia chi tử và một lời dối trá. Hôm nay cú tát này là cái giá cuối cùng tôi trả cho sự ngu muội của mình khi lấy anh. Từ giờ, chúng ta không còn liên quan.”
Mai quay lưng bước đi, bóng lưng kiên định biến mất sau màn mưa ngoài sảnh bệnh viện. Hoàng gục xuống sàn nhà lạnh lẽo. Anh mất tất cả: không tiền bạc, không nhà cửa, người mẹ đang trong phòng cấp cứu chưa biết ra sao, và người vợ tề gia nội trợ bị anh xua đuổi giờ đây đã vĩnh viễn bước ra khỏi cuộc đời anh.