
Năm nay tôi cũng đã ngoài 30 tuổi, công việc ổn định, gia đình thì ai cũng bắt đầu giục chuyện cưới xin.
Tôi đang làm ở công ty của gia đình, chú ruột là người điều hành. Công việc khá bận nhưng ổn định, thu nhập cũng đủ để nghĩ đến chuyện lập gia đình.
Khoảng vài tháng trước, tôi có để ý một cô gái làm cùng công ty, nhỏ hơn tôi ba tuổi. Em cùng phòng với chị gái tôi nên hai người cũng khá thân.
Ấn tượng đầu tiên của tôi về em là rất nữ tính.
Dáng người nhỏ nhắn, nói chuyện nhẹ nhàng, ăn mặc tinh tế, lúc nào cũng thơm tho và chỉn chu.
Không phải kiểu đẹp sắc sảo, nhưng càng nhìn càng có thiện cảm.
Qua chị gái, tôi biết lương của em chỉ hơn mười triệu một tháng.
Thế nhưng cuộc sống của em khiến tôi khá bất ngờ.
Điện thoại lúc nào cũng là đời mới nhất.
Đồng hồ, túi xách, giày dép đều là hàng hiệu.
Ở một mình trong căn hộ chung cư cao cấp do bố mẹ mua.
Cuối tuần thì cà phê sang, spa, chơi golf, du lịch.
Thỉnh thoảng nghe em kể chuyện bố mẹ vừa chuyển tiền đầu tư miếng đất này, mua thêm căn hộ kia.
Nói chung, gia đình rất có điều kiện.
Tôi nghĩ cũng tốt.
Ít nhất em không phải người thực dụng hay phụ thuộc vào đàn ông.
Thế là tôi chủ động làm quen.
Những buổi đầu nói chuyện rất vui.
Em nhẹ nhàng, lịch sự, biết lắng nghe.
Tôi bắt đầu nghĩ, có khi đây là người phù hợp với mình.
Nhưng càng tìm hiểu, tôi càng nhận ra giữa chúng tôi có quá nhiều khác biệt.
Em gần như không bao giờ nấu ăn.
Một tuần có lẽ chỉ bật bếp một hai lần để luộc trứng hoặc nấu mì.
Còn lại đặt đồ ăn hoặc ra ngoài.
Nhà cửa cũng không dọn.
Tuần ba buổi có người giúp việc đến làm tất cả.
Có lần tôi đùa:
“Em không biết giặt quần áo à?”
Em cười rất tự nhiên:
“Biết chứ, nhưng thuê người làm nhanh hơn.”
Tôi hỏi tiếp:
“Thế sau này lấy chồng?”
Em trả lời ngay:
“Đã có máy giặt, máy rửa bát, robot hút bụi và giúp việc. Sao phải tự làm?”
Lúc đó tôi chỉ cười.
Nhưng trong lòng bắt đầu lăn tăn.
Điều khiến tôi băn khoăn hơn là quan điểm sống.
Tôi là người thích cố gắng.
Làm việc xong nếu công ty cần thì ở lại hỗ trợ.
Có việc gấp thì cuối tuần vẫn xử lý.
Còn em đúng giờ là đứng dậy.
Chuông báo hết giờ làm vừa reo là máy tính tắt.
Sếp nhắn sau giờ hành chính thì hôm sau mới trả lời.
Team building, hoạt động công ty hay các chương trình truyền thông nội bộ, em đều từ chối.
Lý do rất đơn giản:
“Đó không nằm trong hợp đồng lao động.”
Nghe cũng không sai.
Chỉ là tôi và em có cách nhìn rất khác.
Rồi chúng tôi bắt đầu đi ăn cùng nhau.
Mấy buổi đầu, tôi bảo em chọn quán.
Không ngờ lần nào hóa đơn cũng quanh quẩn gần hai triệu.
Nhà hàng Nhật.
Steak.
Fine dining.
Cocktail.
Tráng miệng.
Tôi không tiếc tiền.
Nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên là với em, tất cả đều rất bình thường.
Ba lần đi ăn thì em chủ động thanh toán một lần.
Hai lần còn lại tôi trả.
Em không hề lợi dụng.
Thậm chí đi mua quần áo, nước hoa, mỹ phẩm em còn tự quẹt thẻ.
Điều làm tôi bất ngờ là thái độ.
Một chiếc váy gần hai triệu.
Một đôi giày hơn ba triệu.
Một chiếc son vài triệu.
Em quẹt thẻ xong như vừa mua chai nước.
Không hề đắn đo.
Lúc ấy tôi mới nhận ra…
Mức sống của em cao hơn tôi tưởng rất nhiều.
Có lần tôi kể về tuổi thơ.
Những ngày theo bố mẹ đi gặt lúa.
Những tối mất điện cả xóm trải chiếu ngoài sân.
Những lần lội ruộng bắt cua.
Em nghe một lúc rồi hỏi:
“Ở quê thật sự phải đi cấy à?”
Tôi cười.
“Ừ.”
Em gật đầu rồi chuyển chủ đề sang chuyện đầu tư bất động sản ở ven biển.
Tôi bắt đầu thấy giữa hai đứa như đang sống ở hai thế giới.
Chị gái tôi biết chuyện thì bảo:
“Không hợp đâu.”
Mẹ tôi cũng chỉ nói một câu:
“Con lấy vợ để đi cùng cả đời, chứ không phải để ngắm.”
Tôi không đồng ý.
Tôi nghĩ con người đâu thể đánh giá qua vài chuyện nhỏ.
Biết đâu sau này yêu nhau rồi mọi thứ sẽ khác.
Thế là tôi vẫn tiếp tục tìm hiểu.
Rồi cơ hội đến.
Một cuối tuần, chị gái rủ cả team về nhà ăn cơm.
Khoảng năm sáu người.
Có cả mẹ tôi ở đó.
Tôi cũng có mặt.
Trong đầu tôi còn mừng.
Đây là dịp để mẹ gặp em một cách tự nhiên nhất.
Lúc em đến, mọi người bắt đầu chuẩn bị nấu ăn.
Người rửa rau.
Người thái thịt.
Người nấu canh.
Em cũng vào phụ.
Nhưng gần như việc gì cũng lóng ngóng.
Nhặt rau không biết bỏ phần nào.
Mẹ tôi cầm mấy loại rau thơm hỏi thử thì em không phân biệt nổi.
Gọt hoa quả thì méo mó.
Bày đĩa cũng không biết sao cho đẹp.
Tôi thấy em hơi ngượng nên cũng không để ý nhiều.
Ăn xong, mọi người bắt đầu thu dọn.
Mấy cô trong team rất tinh ý.
Họ bảo nhau ra phòng khách ngồi để em có cơ hội thể hiện.
Em xắn tay định rửa bát.
Nhưng mẹ tôi cười bảo:
“Thôi con ra chơi đi, để cô làm.”
Chị gái tôi cũng nói theo:
“Đúng rồi, hôm nay em là khách.”
Hai người nói vài lần.
Em gật đầu.
Rồi…
Em đi thật.
Ra phòng khách ăn hoa quả, uống trà, cười nói.
Khoảng mười lăm phút sau thì xin phép về.
Mẹ tôi và chị gái chỉ nhìn nhau.
Không ai chê.
Không ai nhận xét.
Nhưng tôi hiểu họ khá thất vọng.
Tối hôm đó, em nhắn cho tôi một tin khiến tôi chết lặng.
“Anh đúng là có phúc thật.”
Tôi hỏi:
“Ý em là sao?”
Em trả lời:
“Sau này vợ anh chắc sướng lắm.”
“Tận hai bà mẹ chồng chăm từ A đến Z.”
Tôi đọc mà không biết nên cười hay nên buồn.
Tôi còn chưa kịp giải thích gì thì từ hôm sau, thái độ của em thay đổi hoàn toàn.
Không còn nhẹ nhàng.
Không còn lễ phép.
Không còn xưng hô ngọt ngào.
Nói chuyện cộc lốc.
Trêu chọc kiểu rất thiếu tôn trọng.
Có lần tôi góp ý nhẹ:
“Hình như dạo này em khác trước.”
Em thản nhiên đáp:
“Đó mới là con người thật của em.”
Tôi càng không hiểu.
Tôi có làm gì sai sao?
Mọi chuyện hôm đó mẹ và chị tôi đều cư xử rất bình thường.
Không ai chê trách.
Không ai soi mói.
Không ai nói nặng lời.
Thậm chí còn cố ý để em đỡ ngại.
Vậy mà em lại như thể đang giận cả gia đình tôi.
Một lần tôi rủ đi ăn.
Em cười nửa miệng:
“Đồng nghiệp thôi mà, đi ăn nhiều thế không sợ mẹ với… mẹ hai của anh khó chịu à?”
Tôi khựng lại.
“Mẹ hai?”
Em cười:
“Thì chị gái anh đó.”
Lúc ấy tôi mới hiểu.
Em vẫn đang để bụng chuyện hôm trước.
Tôi cố giải thích rằng chị gái chỉ quan tâm em nên mới mời về nhà.
Em không nghe.
Những tin nhắn sau đó ngày càng lạnh nhạt.
Cuối cùng, tôi mua một bó hoa, định gặp để nói chuyện rõ ràng.
Em không nhận.
Chỉ nhẹ nhàng trả lại rồi nói:
“Mình chỉ nên là đồng nghiệp thôi.”
Đến tận bây giờ, tôi vẫn không biết mình sai ở đâu.
Hay ngay từ đầu, vấn đề không nằm ở bữa cơm hôm ấy.
Mà là khi em nhận ra gia đình tôi không phải kiểu gia đình mà em mong muốn.
Có lẽ em cảm thấy mình bị âm thầm “kiểm tra”.
Cũng có thể em nghĩ sau này bước vào nhà tôi sẽ phải sống theo những chuẩn mực mà em không chấp nhận.
Còn tôi…
Tôi chỉ tiếc.
Tiếc vì chưa kịp hiểu nhau thì cả hai đã chọn cách bước ra khỏi cuộc đời nhau.
Theo mọi người, trong câu chuyện này, ai là người có vấn đề hơn? Là tôi quá coi trọng tiêu chuẩn của gia đình, hay cô ấy chỉ đang sống đúng với tính cách và quan điểm của mình?