CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Cưới cô gái quán hát chỉ vì thương em mồ côi ba mẹ, nào ngờ ba tháng sau cưới về tôi đi họp lớp với bạn cấp 3 ở quán cũ thì bàng hoàng phát hiện ra vợ mình đang…
Người ta bảo tôi lấy vợ như thế chẳng khác nào tự rước rắc rối vào nhà.
Cả khu phố nhỏ nơi tôi sống đều biết vợ tôi từng làm việc tại một quán hát có tiếng ở cuối thị trấn. Những người lớn tuổi nhìn tôi bằng ánh mắt ái ngại, còn đám bạn bè thì thẳng thừng gọi tôi là kẻ “dại gái”.
Nhưng tôi chẳng để tâm.
Tôi tên Minh, năm nay ba mươi tuổi. Vợ tôi là Hạ, trước kia từng làm ở quán hát Mộc Lan, một nơi chuyên phục vụ khách về đêm.
Tôi biết quá khứ của Hạ ngay từ đầu.
Cô ấy mồ côi từ nhỏ, không còn người thân ruột thịt để nương tựa. Sau khi cha mẹ lần lượt qua đời, Hạ phải tự kiếm sống. Ban ngày cô làm đủ thứ việc, tối đến nhận hát ở quán để có tiền trang trải cuộc sống.
Tôi từng hỏi cô:
“Em có hối hận vì những năm tháng đó không?”
Hạ chỉ cười buồn:
“Có chứ. Nhưng nếu được chọn lại, em cũng không biết mình có lựa chọn khác hay không.”
Câu nói ấy khiến tôi thương cô nhiều hơn là trách.
Tôi chưa từng thấy Hạ làm điều gì trái với lương tâm. Cô sống tiết kiệm, không đua đòi, cũng chẳng bao giờ dùng quá khứ của mình để xin người khác thương hại.
Tôi nghĩ, con người ai cũng có một đoạn đời mà họ không muốn nhắc tới.
Nếu đã yêu nhau thật lòng thì tại sao cứ phải bắt một người sống mãi với những gì đã qua?
Vậy là tôi cưới Hạ.
Ngày chúng tôi làm đám cưới, mẹ tôi không đến. Bà nói thẳng:
“Con nghĩ kỹ chưa? Sau này đừng trách mẹ không cảnh báo.”
Tôi vẫn nắm tay Hạ bước vào lễ đường.
Tôi tin chỉ cần hai vợ chồng đối xử tử tế với nhau thì những lời bàn tán bên ngoài rồi cũng sẽ lắng xuống.
Quả thật, ba tháng đầu tiên sau cưới là quãng thời gian tôi cảm thấy mình đã lựa chọn đúng.
Hạ thay đổi rất nhiều.
Cô không còn đi hát nữa. Mỗi sáng, cô dậy trước tôi, chuẩn bị bữa sáng rồi mới gọi chồng thức dậy.
Có hôm tôi đi làm về muộn, Hạ vẫn ngồi chờ bên mâm cơm.
“Anh ăn đi, em hâm lại thức ăn rồi.”
Tôi nhiều lần bảo:
“Em cứ ngủ trước đi, đừng chờ anh.”
Cô chỉ cười:
“Vợ chồng mà. Anh chưa về thì em ngủ cũng không ngon.”
Những lúc ấy, tôi thấy lòng mình ấm áp vô cùng.
Tôi từng nghĩ mình sẽ dùng cả đời để chứng minh cho mọi người thấy họ đã sai khi coi thường Hạ.
Nhưng tôi không ngờ, chính nơi tôi từng muốn cô quên đi lại trở thành nơi khiến cuộc hôn nhân của chúng tôi chao đảo.
Đó là một tối cuối tháng.
Lớp cấp ba của tôi tổ chức buổi gặp mặt nhân dịp mười năm ngày tốt nghiệp. Thằng Quân, bạn thân của tôi, gọi điện:
“Minh, tối nay nhớ đến nhé. Bọn tao đặt bàn ở quán Mộc Lan rồi. Đúng chỗ ngày trước tụi mình hay tụ tập.”
Tôi im lặng vài giây.
“Mộc Lan?”
“Ừ. Sao thế?”
Tôi không trả lời ngay.
Cái tên ấy giống như một chiếc gai đột nhiên chạm vào ký ức.
Đó là nơi Hạ từng làm.
Tôi từng nghĩ mình đã chấp nhận quá khứ của cô, vậy thì không có lý do gì phải sợ một địa điểm.
Tôi tự trấn an:
“Hạ nghỉ ở đó lâu rồi. Chuyện cũ cũng qua rồi.”
Thế là tối hôm ấy, tôi vẫn đến.
Khi bước vào quán, tôi lập tức bị tiếng nhạc và ánh đèn màu làm cho choáng ngợp.
Mọi thứ dường như chẳng thay đổi.
Những bộ bàn ghế kê sát nhau, sân khấu nhỏ ở giữa phòng, ánh đèn xanh tím liên tục chuyển màu.
Tôi đến muộn nên mọi người đã ngồi gần đủ.
Quân kéo ghế:
“Lại đây! Bọn tao đang nhắc chuyện ngày xưa đấy.”
Tôi vừa ngồi xuống thì người dẫn chương trình bước lên sân khấu.
Cô ấy cầm micro, cười tươi:
“Và ngay sau đây là tiết mục đặc biệt dành tặng các vị khách tối nay. Xin mời mọi người thưởng thức ca khúc ‘Ngày Chưa Giông Bão’, qua phần trình bày của ca sĩ Hạ Ly.”
Tay tôi đang cầm cốc bia bỗng cứng đờ.
Hạ Ly.
Cái tên ấy tôi biết.
Đó chính là nghệ danh Hạ từng sử dụng khi làm việc ở đây.
Tôi ngẩng phắt lên sân khấu.
Một người phụ nữ mặc chiếc váy màu đen bước ra dưới ánh đèn.
Tóc dài buông xuống vai.
Bước chân ấy.
Gương mặt ấy.
Và cả giọng nói ấy.
Tôi không thể nhầm được.
Là Hạ.
Vợ tôi.
Cốc bia trong tay tôi rơi xuống nền nhà, vỡ tan.
Quân giật mình:
“Minh! Mày làm sao vậy?”
Tôi không nghe thấy gì nữa.
Hạ cũng nhìn thấy tôi.
Khoảnh khắc ánh mắt hai chúng tôi chạm nhau, khuôn mặt cô trắng bệch.
Giọng hát đang ngân bỗng nghẹn lại.
Cô đứng bất động trên sân khấu.
Những người xung quanh bắt đầu xì xào.
Tôi nhìn người phụ nữ mà mỗi sáng vẫn dịu dàng gọi mình dậy đi làm, người từng nói đã từ bỏ tất cả những gì thuộc về cuộc sống cũ.
Tôi muốn tin rằng mình đang nhìn nhầm.
Nhưng không.
Đúng lúc ấy, từ phía sau sân khấu vang lên tiếng quát:
“Hạ! Đứng đó làm gì? Hát tiếp đi!”
Một người đàn ông trung niên bước ra, vẻ mặt khó chịu.
Hạ quay lại.
“Em… em xin anh cho em về hôm nay.”
Người quản lý nghiến răng:
“Về? Cô tưởng mình muốn nghỉ là nghỉ à? Tiền cô còn thiếu tôi chưa trả hết đâu!”
Tôi nghe từng câu mà đầu óc quay cuồng.
Hạ cúi đầu, hai tay siết chặt micro.
“Em sẽ trả. Cho em thêm thời gian.”
“Thời gian? Ba tháng nay cô biến mất, giờ quay lại nói thời gian?”
Ba tháng.
Tôi chết lặng.
Đúng ba tháng kể từ ngày tôi cưới cô.
Hạ cố hát tiếp.
Nhưng giọng cô đã run lên.
Nước mắt lăn dài trên má.
Tôi không thể ngồi thêm.
Tôi đứng dậy, quay lưng bước ra khỏi quán.
Quân chạy theo:
“Minh! Bình tĩnh đã!”
Tôi không nói gì.
Tôi chỉ muốn về nhà.
Tôi muốn nghe chính miệng Hạ giải thích.
Đêm ấy, căn nhà tối om.
Tôi ngồi một mình đến gần ba giờ sáng.
Đến khi tiếng chìa khóa vang lên ngoài cửa, tôi mới ngẩng đầu.
Hạ bước vào.
Cô đứng khựng lại khi nhìn thấy tôi.
Tôi nhìn cô rất lâu rồi đặt tờ đăng ký kết hôn lên bàn.
“Giải thích đi.”
Hạ không nói.
Tôi hỏi lại:
“Em nói với anh rằng em đã nghỉ ở đó.”
Cô cúi đầu.
“Em xin lỗi.”
“Anh không hỏi em xin lỗi. Anh hỏi em tại sao?”
Hạ bật khóc.
Cô từ từ quỳ xuống trước mặt tôi.
“Em không muốn anh biết.”
“Vì sao?”
“Vì em sợ anh bỏ em.”
Tôi cười cay đắng.
“Vậy em chọn cách giấu anh?”
Hạ ôm mặt khóc nức nở.
Một lúc sau, cô mới kể hết.
Sau khi cưới tôi, Hạ thật sự đã nghỉ ở Mộc Lan. Nhưng cô vẫn còn một khoản tiền nợ người quản lý từ thời gian trước. Ngoài ra, trước khi kết hôn với tôi, cô từng vay tiền để chữa bệnh cho mẹ nuôi — người phụ nữ cuối cùng từng cưu mang cô sau khi cha mẹ mất.
Người mẹ nuôi ấy qua đời trước ngày cưới không lâu.
Khoản nợ vẫn còn.
Ban đầu Hạ định tự mình giải quyết. Cô đi làm thêm ban ngày, nhưng số tiền kiếm được không đủ.
Người quản lý biết hoàn cảnh của cô nên liên tục gây sức ép.
Mấy tuần trước, ông ta gọi cho Hạ:
“Nếu không trả được tiền thì quay lại làm cho tôi.”
Hạ từ chối.
Nhưng rồi một lần người quản lý tìm đến tận chỗ làm mới của cô, khiến cô sợ tôi biết chuyện.
Cuối cùng, vì khoản nợ đến hạn, cô buộc phải quay lại Mộc Lan hát vài buổi.
“Em định trả xong rồi nghỉ hẳn.”
Hạ vừa khóc vừa nói.
“Em không muốn anh nhìn thấy em ở đó. Em càng không muốn mọi người biết vợ anh vẫn quay lại chỗ cũ.”
Tôi ngồi im rất lâu.
Tôi giận.
Tôi đau.
Nhưng nhìn người phụ nữ đang quỳ trước mặt mình, tôi lại không thể chỉ nhìn cô bằng sự tức giận.
Điều khiến tôi tổn thương nhất không phải việc cô quay lại quán hát.
Mà là cô đã không đủ tin tưởng để nói thật với tôi.
Tôi đỡ Hạ đứng dậy.
“Anh không thể quyết định tha thứ ngay lúc này.”
Cô gật đầu, nước mắt vẫn chảy.
“Em hiểu.”
“Nhưng từ hôm nay, nếu em còn muốn chúng ta là vợ chồng, thì không được giấu anh thêm bất cứ chuyện gì.”
Hạ nhìn tôi.
“Anh… vẫn muốn ở bên em sao?”
Tôi im lặng một lúc rồi đáp:
“Anh cưới em vì con người em, không phải vì người khác nghĩ gì về em.”
Hạ òa khóc.
Nhưng lần này, cô không quỳ xuống nữa.
Cô chỉ ôm lấy tôi.
Đêm ấy, chúng tôi không nói thêm nhiều.
Mất gần một tháng để mọi chuyện dần ổn định.
Tôi cùng Hạ đến gặp quản lý quán Mộc Lan, yêu cầu đối chiếu rõ ràng số tiền cô còn nợ. Sau khi xác nhận khoản nợ, tôi giúp cô lập kế hoạch trả dần, nhưng nói rõ một điều:
“Đây là khoản nợ của em. Anh giúp em vượt qua lúc khó khăn, chứ anh không muốn dùng tiền để biến em thành người phải mang ơn anh cả đời.”
Hạ đồng ý.
Cô tìm một công việc mới tại một nhà hàng nhỏ, ban ngày làm thu ngân, tối học thêm nghề pha chế.
Cuộc sống của chúng tôi không lập tức trở nên hoàn hảo.
Có những đêm tôi vẫn nhớ đến cảnh cô đứng trên sân khấu hôm ấy.
Có lúc Hạ cũng cảm thấy mặc cảm.
Nhưng thay vì im lặng, chúng tôi bắt đầu học cách nói chuyện với nhau.
Vài năm sau, Hạ mở một quán cà phê nhỏ.
Cô đặt tên quán là Ngày Mới.
Tôi hỏi:
“Sao em lại đặt tên như vậy?”
Hạ cười:
“Vì em muốn nhớ rằng đời người dù từng có ngày rất tệ thì hôm sau vẫn có thể bắt đầu lại.”
Tôi nghe xong chỉ mỉm cười.
Đám người từng nói tôi dại ngày trước, có người vẫn còn nhắc chuyện cũ.
Nhưng tôi không còn quan tâm nữa.
Bởi sau tất cả, tôi hiểu một điều:
Quá khứ của một con người không phải là bản án dành cho cả cuộc đời họ.
Điều quan trọng không phải người ấy từng đứng ở đâu, từng làm nghề gì, hay từng có những tháng ngày như thế nào.
Quan trọng là sau khi được trao cơ hội, họ có đủ can đảm để sống tử tế và thành thật hay không.
Còn với tôi, cuộc hôn nhân ấy cũng dạy tôi một bài học khác.
Yêu một người không có nghĩa là nhắm mắt trước mọi sai lầm của họ.
Mà là khi sự thật xuất hiện, cả hai có đủ thành thật để đối diện, đủ bao dung để sửa chữa và đủ quyết tâm để cùng nhau bước tiếp hay không.
Hạ từng đứng dưới ánh đèn sân khấu của một quán hát cũ.
Nhưng nhiều năm sau, tôi lại thấy cô đứng dưới ánh nắng buổi sớm, tự tay mở cửa quán cà phê của mình.
Không còn ánh đèn màu.
Không còn tiếng nhạc ồn ào.
Chỉ có mùi cà phê mới rang và tiếng cô cười với những vị khách đầu tiên của ngày.
Tôi đứng bên cạnh, nhìn cô rồi nói:
“Ngày trước người ta bảo anh lấy em là dại.”
Hạ bật cười:
“Thế bây giờ anh thấy sao?”
Tôi nhìn cô thật lâu.
“Anh chỉ thấy mình đã từng quá may mắn vì gặp được em.”
Hạ không nói gì.
Cô lặng lẽ nắm lấy tay tôi.
Ngoài cửa, ánh nắng trải dài trên con phố.
Và lần đầu tiên, tôi biết rằng chúng tôi thực sự đã bước ra khỏi cái bóng của quá khứ.