CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
VỢ BỊ NHÀ CHỒNG ĐUỔI KHỎI NHÀ NGAY SAU TANG LỄ, 30 PHÚT SAU MỘT CUỘC ĐIỆN THOẠI KHIẾN CẢ GIA TỘC PHẢI QUỲ GỐI…
Tiếng chuông chùa ngoài đầu làng vừa ngân lên hồi cuối cùng thì chiếc quan tài cũng được người thân từ từ hạ xuống huyệt.
Trời cuối thu âm u, từng cơn gió thổi qua nghĩa trang khiến những dải khăn tang trên đầu mọi người bay phần phật.
Suốt mười hai năm làm dâu, Mai chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình đứng trước phần mộ của chồng trong bộ đồ tang trắng, bên cạnh là cô con gái mới tám tuổi đang khóc đến khản giọng.
Chồng cô, Đức, vừa qua đời sau một cơn bạo bệnh kéo dài.
Mười hai năm vợ chồng, có những ngày nghèo khó, có những lúc cãi vã, nhưng Mai chưa bao giờ nghĩ cuộc hôn nhân của mình sẽ kết thúc đột ngột như vậy.
Tang lễ vừa xong, họ hàng còn chưa kịp rời khỏi nghĩa trang thì mẹ chồng cô, bà Lan, đã gọi Mai ra một góc.
Gương mặt người phụ nữ vốn luôn lạnh lùng nay càng trở nên khó đoán.
Bên cạnh bà là ông Thành, anh ruột của Đức, người nhiều năm nay vẫn quản lý phần lớn công việc kinh doanh của gia đình.
Mai cúi đầu, giọng khàn đặc:
“Có chuyện gì vậy mẹ?”
Bà Lan không trả lời ngay. Bà nhìn bộ quần áo tang trên người Mai rồi lạnh lùng nói:
“Cởi khăn tang xuống đi. Từ giờ cô không còn là người nhà này nữa.”
Mai sững người.
Cô tưởng mình nghe nhầm.
“Mẹ nói gì ạ?”
Ông Thành bước lên, giọng không chút tình cảm:
“Đức mất rồi. Cô ở lại căn biệt thự này cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Nhà họ Trần chúng tôi không có nghĩa vụ nuôi mẹ con cô.”
Mai ôm chặt vai con gái.
“Nhưng đây là nhà mà vợ chồng con đã sống mười hai năm. Con cũng là vợ hợp pháp của anh Đức. Còn bé An là con ruột của anh ấy…”
Ông Thành cười nhạt.
“Có con thì sao? Cô tưởng có đứa trẻ trong tay là có thể đòi chia tài sản à?”
Bà Lan tiếp lời:
“Cô đừng có mơ. Đức chưa để lại cho cô thứ gì cả. Tài sản của gia đình là chuyện của gia đình. Một người con dâu như cô không có quyền can thiệp.”
Mai chết lặng.
Cô chưa bao giờ nghĩ những người từng gọi mình là con dâu, từng ngồi chung mâm cơm với mình suốt hơn mười năm, lại có thể nói những lời cay nghiệt như vậy ngay sau khi chồng vừa được chôn cất.
Cô cố giữ bình tĩnh:
“Con không tranh giành gì cả. Con chỉ muốn được ở lại đây nuôi con cho đến khi mọi chuyện rõ ràng.”
“Không được!”
Ông Thành quát lớn.
“Ngay hôm nay cô phải rời khỏi đây.”
Một người giúp việc kéo hai chiếc vali của mẹ con Mai từ trong nhà ra.
Chiếc vali cũ của cô bị ném xuống nền đá trước cổng.
Bà Lan quay mặt đi, lạnh lùng nói:
“Cô tự biết đường mà sống. Nhà này không phải nơi từ thiện.”
Bé An khóc nức nở:
“Bà ơi, mẹ con cháu đi đâu?”
Mai ôm con vào lòng, cố ngăn nước mắt.
Cánh cổng biệt thự đóng sầm ngay trước mặt hai mẹ con.
Chỉ trong vài phút, người phụ nữ đã sống ở nơi này suốt mười hai năm bỗng trở thành kẻ đứng ngoài cổng.
Không ai trong gia đình chồng biết rằng trước khi mất, Đức đã để lại một lời dặn mà Mai chưa từng kể với bất cứ ai.
Nhưng lúc ấy, Mai cũng không hề nghĩ rằng mình sẽ phải dùng đến nó.
Hai mẹ con kéo vali đi trong con đường vắng.
Mai vừa đi được một đoạn thì điện thoại trong túi rung lên.
Một số điện thoại lạ gọi tới.
Cô do dự vài giây rồi nghe máy.
“Xin hỏi có phải chị Mai, vợ của anh Đức không?”
“Vâng…”
“Chị đang ở đâu? Tôi cần gặp chị ngay.”
“Anh là ai?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi nói:
“Tôi là luật sư Quang, người được anh Đức ủy quyền xử lý một số hồ sơ đặc biệt trước khi anh ấy qua đời.”
Mai đứng khựng lại.
“Anh Đức… từng gặp anh sao?”
“Không chỉ gặp. Ba tháng trước, anh ấy đã lập một bộ hồ sơ pháp lý và yêu cầu tôi chỉ được công bố sau khi tang lễ kết thúc.”
Mai thấy tim mình đập mạnh.
“Trong hồ sơ có gì?”
Luật sư Quang không trả lời ngay.
Ông chỉ nói:
“Chị hãy đến văn phòng của tôi càng sớm càng tốt. Và nếu có thể, hãy giữ nguyên toàn bộ giấy tờ mà anh Đức từng giao cho chị.”
Mai nhìn chiếc vali bên cạnh.
Cô chợt nhớ đến một chiếc hộp gỗ nhỏ mà Đức từng đưa cho cô trước khi nhập viện lần cuối.
Anh chỉ nói:
“Nếu sau này anh không còn nữa, em đừng mở nó vội. Hãy đợi đến khi mọi chuyện thật sự cần thiết.”
Khi ấy Mai nghĩ đó chỉ là lời trăn trối của một người đang bệnh nặng.
Nhưng giờ đây, cô bắt đầu hiểu rằng Đức đã chuẩn bị mọi thứ từ trước.
Ba mươi phút sau khi cánh cổng biệt thự đóng lại, điện thoại của ông Thành bất ngờ reo liên tục.
Người gọi là giám đốc ngân hàng đang quản lý các khoản vay của công ty gia đình.
Ông Thành vừa nghe máy đã biến sắc.
“Anh nói cái gì?”
Đầu dây bên kia trả lời:
“Các tài khoản doanh nghiệp của gia đình tạm thời bị phong tỏa theo yêu cầu pháp lý. Chúng tôi cũng nhận được thông báo thay đổi người đại diện đối với một số tài sản.”
“Không thể nào!”
Ông Thành bật dậy.
“Anh kiểm tra lại đi! Công ty này do tôi quản lý bao nhiêu năm nay!”
“Chúng tôi chỉ thực hiện theo hồ sơ pháp lý đã được công chứng.”
Bà Lan đứng bên cạnh run giọng:
“Có chuyện gì vậy con?”
Ông Thành chưa kịp trả lời thì điện thoại của bà cũng reo.
Lần này là một người họ hàng đang phụ trách khu đất mà gia đình từng xem là tài sản riêng.
“Chị Lan, chị đang ở đâu vậy? Có người của văn phòng luật sư tới yêu cầu bàn giao hồ sơ đất.”
“Đất nào?”
“Miếng đất đứng tên anh Đức.”
Bà Lan tái mặt.
“Không thể!”
Chưa đầy mười phút sau, những người trong gia đình lần lượt nhận được thông báo về các tài sản mà họ tưởng chắc chắn thuộc về mình.
Một số căn nhà, cổ phần công ty và khoản tiền đầu tư lâu năm đều liên quan đến quyền thừa kế của Đức.
Quan trọng hơn, trong bộ hồ sơ pháp lý mà luật sư Quang công bố có một bản di chúc được lập trước đó.
Theo nội dung được công bố, Đức không hề để toàn bộ tài sản cho mẹ hay anh trai.
Anh dành phần lớn tài sản thuộc quyền sở hữu cá nhân của mình cho con gái bé An, đồng thời chỉ định Mai là người đại diện quản lý tài sản cho con cho đến khi con trưởng thành.
Cả căn phòng im phăng phắc.
Bà Lan không tin nổi.
“Không… Nó là con tôi. Tại sao nó lại làm như vậy?”
Luật sư Quang bình tĩnh đáp:
“Anh Đức không tước quyền của bà. Nhưng những tài sản thuộc quyền sở hữu riêng của anh ấy được phân chia theo di chúc hợp pháp.”
Ông Thành nghiến răng:
“Còn công ty thì sao?”
“Anh Đức cũng để lại hồ sơ chứng minh một số cổ phần mà ông đang quản lý không phải tài sản riêng của ông.”
Sắc mặt ông Thành trắng bệch.
Hóa ra nhiều năm qua, ông đã dùng danh nghĩa gia đình để đứng tên và quản lý một số tài sản do Đức âm thầm gây dựng.
Đức biết tất cả.
Chỉ là khi còn sống, anh không muốn làm mọi chuyện tan vỡ vì những tranh chấp trong gia đình.
Chiều hôm đó, bà Lan và ông Thành tìm đến văn phòng luật sư.
Họ muốn gặp Mai.
Nhưng khi cánh cửa phòng họp mở ra, người phụ nữ vừa bị họ đuổi khỏi nhà vài tiếng trước đang ngồi bên cạnh luật sư Quang.
Mai vẫn mặc bộ đồ tang.
Mắt cô sưng đỏ vì khóc.
Nhưng lần này, cô không còn cúi đầu.
Bà Lan bước vào, giọng dịu xuống:
“Mai… mẹ nghĩ chuyện lúc sáng chỉ là hiểu lầm.”
Mai nhìn bà rất lâu.
“Hiểu lầm?”
“Đúng. Lúc đó mọi người đau buồn nên mất bình tĩnh…”
Mai khẽ cười, nhưng nụ cười đầy chua xót.
“Mẹ có biết lúc mẹ đóng cổng, bé An đã hỏi con rằng có phải từ hôm nay hai mẹ con không còn nhà để về nữa không?”
Bà Lan im lặng.
Mai tiếp:
“Con không cần căn biệt thự. Con cũng không muốn tranh giành tài sản của ai. Nhưng con sẽ không để con gái mình bị tước mất những gì cha nó đã để lại.”
Ông Thành cúi đầu.
Lần đầu tiên ông không còn vẻ ngạo mạn như buổi sáng.
Ông biết mình đã sai.
Nhưng điều khiến cả gia đình bất ngờ hơn cả là Mai không hề yêu cầu họ quỳ xuống xin lỗi.
Cô chỉ nói:
“Tôi không muốn các người quỳ. Tôi chỉ muốn mọi người nhớ một điều: lúc một người còn sống, hãy đối xử với họ bằng tình nghĩa. Đừng đợi đến khi họ nằm xuống rồi mới tính xem họ để lại cho mình bao nhiêu.”
Bà Lan bật khóc.
Nhưng Mai chỉ lặng lẽ đứng dậy, nắm tay con gái.
Cô không quay trở lại căn biệt thự ấy để sống.
Vài tháng sau, Mai bán căn nhà nhỏ mà Đức từng mua riêng cho hai mẹ con ở ngoại ô, dùng một phần tài sản hợp pháp để mở một cửa hàng hoa.
Cô muốn cuộc sống của mình bắt đầu lại bằng chính đôi tay mình, thay vì dựa vào tiền của nhà chồng.
Bé An cũng dần trở nên vui vẻ hơn.
Mỗi dịp giỗ cha, hai mẹ con lại đến nghĩa trang.
Mai thường đặt một bó hoa trắng trước mộ Đức rồi nói:
“Anh yên tâm. Em sẽ chăm sóc con thật tốt.”
Nhiều năm sau, bé An trưởng thành và trở thành một cô gái thành đạt.
Ngày cô nhận bằng đại học, bà Lan cũng đến.
Bà đứng cách hai mẹ con một đoạn rất lâu rồi mới chậm rãi bước tới.
“An…”
Cô gái quay lại.
Bà Lan nghẹn ngào:
“Bà xin lỗi.”
An im lặng vài giây rồi ôm lấy bà.
Mai đứng bên cạnh, mắt đỏ hoe.
Cô hiểu rằng có những vết thương không thể biến mất chỉ sau một câu xin lỗi.
Nhưng nếu con người thật sự biết thay đổi, vẫn có thể bắt đầu lại.
Còn gia đình nhà chồng năm xưa, sau biến cố ấy cũng không còn như trước.
Ông Thành phải trả lại những tài sản không thuộc quyền sở hữu của mình và rời khỏi vị trí quản lý.
Bà Lan bán căn biệt thự lớn, chuyển về sống trong một căn nhà nhỏ hơn.
Không còn những bữa tiệc xa hoa, không còn những cuộc tranh giành tài sản.
Chỉ còn một người mẹ già mỗi tối ngồi bên cửa sổ, thỉnh thoảng nhìn ảnh người con trai đã mất rồi lặng lẽ khóc.
Bà từng nghĩ mình mất một căn biệt thự.
Nhưng đến cuối cùng, thứ bà mất ngay từ ngày hôm đó chính là niềm tin của người con dâu và khoảng thời gian quý giá mà bà không bao giờ có thể lấy lại.
Còn Mai, sau tất cả, cô hiểu một điều:
Có những lúc bị đẩy ra khỏi một cánh cửa tưởng như là mất tất cả. Nhưng biết đâu, chính khoảnh khắc ấy lại là lúc cuộc đời mở ra một cánh cửa khác — nơi mình không còn phải sống để làm vừa lòng bất kỳ ai, mà được tự mình quyết định cuộc đời của mình.