CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Mãn hạn tù trở về, chàng trai trẻ đi xin việc ở đâu cũng bị khước từ vì quá khứ. Chỉ có bà chủ một quán cháo nhỏ ven sông thương tình nhận anh vào làm. Nhưng suốt nửa tháng, cứ đúng khuya là bà lại thấy anh lên xe cùng một nhóm người lạ, đến gần sáng mới lặng lẽ quay về. Lo sợ anh đang quay lại con đường cũ, bà âm thầm bám theo. Thế nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, bà không thể tin nổi những gì mình đang chứng kiến…
“Cậu ta lại đi rồi…”
Bà Hạnh khẽ kéo tấm rèm cửa, mắt hướng ra con đường tối trước căn nhà.
Đồng hồ treo tường đã chỉ gần mười hai giờ đêm.
Dưới ánh đèn vàng vọt cuối ngõ, Tuấn đội chiếc mũ bảo hiểm cũ, khóa cửa quán cháo rồi đi bộ ra đầu đường. Một người đàn ông trẻ đang ngồi trên chiếc xe máy dựng sẵn bên gốc cây.
Tuấn không nói gì, chỉ bước lên phía sau.
Ngay sau đó, từ con đường bên cạnh xuất hiện thêm ba chiếc xe khác. Trên mỗi xe đều có hai người đàn ông mặc áo khoác tối màu.
Đoàn người nhanh chóng phóng đi, để lại con đường vắng lặng.
Bà Hạnh đứng bên cửa sổ rất lâu.
Đây đã là đêm thứ mười lăm liên tiếp.
Ban ngày, Tuấn hoàn toàn không giống một người có gì đáng ngờ.
Anh làm việc từ sáng đến tối, rửa bát, bê hàng, dọn bàn, thái thịt, nấu cháo. Việc gì bà Hạnh giao cũng làm ngay, chưa từng than phiền.
Khách quen trong quán nhiều người còn quý anh vì anh thật thà, nói năng nhỏ nhẹ.
Có lần một vị khách để quên chiếc ví trên bàn, bên trong có hơn mười triệu đồng. Tuấn là người đầu tiên phát hiện. Anh đứng đợi gần một tiếng để trả lại cho chủ nhân.
Thế nhưng cứ khi màn đêm buông xuống, Tuấn lại biến thành một con người khác.
Anh rời quán.
Đi cùng những người đàn ông bí ẩn.
Và gần sáng mới trở về.
Có hôm bà Hạnh đang dậy nhóm bếp đã thấy Tuấn lặng lẽ mở cửa sau. Quần áo anh dính đầy bụi đất, khuôn mặt mệt mỏi, nhưng khi bà hỏi thì anh chỉ cười:
“Cháu có chút việc riêng thôi ạ.”
Bà Hạnh không hỏi thêm.
Nhưng trong lòng bà bắt đầu bất an.
Bà từng nghe người trong xóm kể về quá khứ của Tuấn.
Anh từng phải ngồi tù vài năm vì một vụ trộm cắp khi còn trẻ.
Sau khi mãn hạn, anh trở về với hai bàn tay trắng.
Bà Hạnh chính là người đầu tiên cho anh một cơ hội.
Nhưng nếu những đêm kia thực sự liên quan đến quá khứ của anh thì sao?
“Chẳng lẽ nó lại quay về con đường cũ?”
Bà Hạnh thở dài.
Bà đã từng nghĩ Tuấn có thể làm lại cuộc đời.
Nếu anh thực sự tái phạm, bà không biết mình có nên tiếp tục tin anh nữa hay không.
Ba tháng trước, ngày Tuấn trở về, cả khu phố ven sông đều biết.
Người ta nhìn anh bằng những ánh mắt khác thường.
Có người tò mò.
Có người thương hại.
Cũng có người chỉ đơn giản là né tránh.
Tuấn đi xin việc ở một xưởng cơ khí.
Ông chủ nhìn hồ sơ rất lâu rồi hỏi:
“Cậu từng đi tù à?”
Tuấn im lặng vài giây rồi gật đầu.
“Vâng.”
Người đàn ông đặt hồ sơ xuống.
“Xin lỗi, chỗ tôi không tuyển người có tiền án.”
Anh đi tiếp.
Một nhà hàng nhận anh vào thử việc được hai ngày thì quản lý gọi ra nói:
“Khách hàng biết chuyện của cậu. Tôi cũng không muốn làm khó cậu, nhưng…”
Tuấn hiểu.
Anh thu dọn đồ rồi rời đi.
Có nơi thậm chí còn không cho anh bước qua cánh cửa sau khi nhìn thấy dòng tiền án trong hồ sơ.
Những câu nói như:
“Chúng tôi sẽ gọi lại.”
“Hiện tại vị trí này đã đủ người.”
“Cậu thử tìm nơi khác xem.”
Tuấn nghe nhiều đến mức chẳng còn buồn nữa.
Anh hiểu một điều: mãn hạn tù không có nghĩa là xã hội đã sẵn sàng quên đi lỗi lầm của một người.
Có những cánh cửa đã đóng lại ngay khi người ta biết quá khứ của anh.
Đúng lúc tuyệt vọng nhất, Tuấn gặp bà Hạnh.
Quán cháo của bà nằm sát bến đò cũ, nhỏ bé nhưng lúc nào cũng đông khách.
Hôm ấy, Tuấn đứng trước quán hỏi:
“Bà có cần người làm không ạ?”
Bà Hạnh nhìn anh.
“Có biết nấu ăn không?”
“Cháu biết một chút.”
“Biết rửa bát?”
“Dạ biết.”
“Có chịu khó không?”
Tuấn gật đầu.
“Cháu sẽ cố.”
Bà Hạnh không hỏi anh từng làm gì.
Chỉ nói:
“Vậy ở lại làm đi. Khi nào làm tốt thì bà trả công tốt.”
Đó là lần đầu tiên sau nhiều tháng, Tuấn cảm thấy mình vẫn còn được một người tin tưởng.
Vì thế, anh luôn cố gắng hết sức.
Nhưng bà Hạnh không biết rằng, mỗi đêm Tuấn đều bí mật rời khỏi quán.
Đêm thứ mười sáu.
Bà Hạnh quyết định đi theo.
Khoảng mười một giờ rưỡi, Tuấn lại khóa cửa quán.
Bà Hạnh đợi anh đi được một đoạn rồi mới khoác áo, lặng lẽ bám phía sau.
Tuấn gặp nhóm người kia ở một bãi đất trống gần con đê.
Bà Hạnh núp sau một hàng cây.
Nhóm người không đi vào thành phố như bà nghĩ.
Họ chạy xe ra khỏi khu dân cư, men theo con đường nhỏ dẫn đến một vùng ngoại ô.
Bà Hạnh càng đi càng lo.
Cuối cùng, đoàn xe dừng trước một căn nhà cấp bốn cũ kỹ nằm sâu trong một xóm nhỏ.
Tuấn bước xuống.
Những người khác cũng lần lượt mở cốp xe.
Bà Hạnh căng mắt nhìn.
Rồi bà chết lặng.
Từ trong cốp xe, họ lấy ra từng thùng gạo, sữa, mì tôm, thuốc men và quần áo.
Một người hỏi:
“Đủ chưa anh Tuấn?”
Tuấn gật đầu.
“Đem hết vào đi. Đêm nay có khoảng hai chục gia đình.”
Bà Hạnh ngơ ngác.
Hai mươi gia đình?
Tuấn cùng mọi người bắt đầu bê đồ vào căn nhà đầu tiên.
Bên trong là một bà cụ gầy yếu đang nằm trên giường.
Thấy Tuấn, bà cụ cố ngồi dậy:
“Lại đến nữa hả con?”
Tuấn cười:
“Dạ. Bà uống thuốc chưa?”
“Rồi.”
“Mai con đem thêm thuốc huyết áp.”
Sau đó anh quay sang người bên cạnh:
“Nhà bà Sáu còn thiếu sữa cho cháu nhỏ. Nhớ để riêng hai thùng.”
Bà Hạnh đưa tay lên miệng.
Bà không thể tin người đàn ông mà mình nghi ngờ suốt nửa tháng qua lại đang làm việc này.
Đêm đó, bà đứng nhìn Tuấn chạy đi chạy lại giữa những căn nhà nghèo.
Có nhà mất việc.
Có gia đình có người bệnh.
Có cụ già sống một mình.
Có những đứa trẻ mà bữa cơm ngày mai còn chưa biết sẽ có gì.
Tuấn đều biết tên từng người.
Gần sáng, khi mọi thứ đã được phân phát xong, anh ngồi xuống bậc thềm, lấy tay lau mồ hôi.
Một người trong nhóm hỏi:
“Anh Tuấn, tháng này tiền hỗ trợ còn đủ không?”
Tuấn im lặng một lúc rồi đáp:
“Không đủ thì anh em góp thêm.”
“Nhưng anh mới đi làm lại, lương cũng chẳng bao nhiêu…”
Tuấn cười:
“Anh từng có lúc không ai cho mình cơ hội. Nếu bây giờ mình có thể giúp người khác thì cứ giúp.”
Bà Hạnh đứng sau bức tường, nghe từng lời ấy mà nước mắt chực rơi.
Lúc này bà mới hiểu.
Những đêm Tuấn biến mất không phải để làm chuyện xấu.
Anh đang dùng số tiền ít ỏi mình kiếm được, cộng với tiền của một nhóm bạn từng quen trong thời gian cải tạo, để tổ chức những chuyến hỗ trợ bí mật cho những gia đình khó khăn.
Nhưng tại sao anh phải giấu?
Sáng hôm sau, Tuấn vừa về đến quán thì thấy bà Hạnh đang ngồi trước cửa.
Anh khựng lại.
“Bà… chưa ngủ ạ?”
Bà Hạnh nhìn anh hồi lâu rồi hỏi:
“Đêm qua đi đâu?”
Tuấn cúi đầu.
“Cháu…”
“Bà biết hết rồi.”
Anh im lặng.
Bà Hạnh không trách móc.
Bà chỉ kéo ghế ra:
“Ngồi xuống đây.”
Tuấn ngồi đối diện.
Một lúc lâu sau, anh mới nói:
“Cháu không muốn mọi người biết.”
“Tại sao?”
“Vì cháu sợ người ta nghĩ cháu làm vậy để đánh bóng tên tuổi.”
Tuấn cúi mặt.
“Cháu từng phạm sai lầm. Cháu không thể thay đổi quá khứ. Nhưng cháu muốn những năm tháng sau này của mình có ý nghĩa hơn một chút.”
Bà Hạnh nghe xong, im lặng hồi lâu.
Rồi bà đặt trước mặt anh một bát cháo nóng.
“Ăn đi.”
Tuấn ngẩng lên.
“Bà không giận cháu sao?”
“Giận gì?”
“Vì cháu giấu bà.”
Bà Hạnh bật cười.
“Bà chỉ giận một chuyện.”
Tuấn ngơ ngác.
“Là cháu làm việc cả ngày rồi đêm lại đi giúp người khác mà chẳng chịu giữ sức khỏe.”
Tuấn cũng bật cười.
Đó là lần đầu tiên sau rất lâu, anh cười một cách nhẹ nhõm.
Vài tháng sau, câu chuyện của Tuấn tình cờ được một khách quen biết đến.
Người này là phóng viên địa phương.
Ban đầu Tuấn không muốn xuất hiện.
Nhưng sau khi suy nghĩ, anh đồng ý với một điều kiện: không nhắc quá sâu về những gia đình được giúp đỡ và không biến câu chuyện của anh thành một màn ca ngợi.
Bài viết chỉ đơn giản kể về một người từng mắc sai lầm, sau khi trở về đã cố gắng kiếm sống và cùng bạn bè âm thầm giúp đỡ những người nghèo.
Bài viết được nhiều người đọc.
Một xưởng sửa chữa ô tô tìm đến Tuấn.
Họ nói:
“Chúng tôi đang cần một người phụ việc. Nếu cậu muốn, hãy đến thử việc.”
Lần này, Tuấn không hỏi mức lương trước.
Anh chỉ hỏi:
“Ở đó có cho tôi cơ hội không?”
Người chủ đáp:
“Có. Nhưng cơ hội phải đi cùng với trách nhiệm.”
Tuấn gật đầu.
“Vậy tôi làm.”
Từ đó, cuộc sống của anh dần thay đổi.
Ban ngày Tuấn làm việc.
Buổi tối, nếu có thời gian, anh vẫn cùng nhóm bạn đi hỗ trợ những hoàn cảnh khó khăn.
Quán cháo của bà Hạnh cũng trở thành nơi mọi người tập trung trước mỗi chuyến đi.
Một năm sau, Tuấn tiết kiệm đủ tiền để mở một tiệm sửa xe nhỏ.
Trên bức tường phía sau quầy, anh treo một tấm bảng rất đơn giản:
“Ai từng mắc sai lầm vẫn có quyền bắt đầu lại.”
Bà Hạnh nhìn thấy dòng chữ ấy, chỉ mỉm cười.
Còn Tuấn hiểu rằng, thứ khó nhất đối với một người từng lầm đường không phải là bước ra khỏi cánh cửa nhà tù.
Mà là được xã hội cho thêm một lần cơ hội để chứng minh mình đã thay đổi.
Và đôi khi, chỉ cần một người chịu dang tay trước tiên, một cuộc đời tưởng như đã bị đóng dấu bằng quá khứ vẫn có thể mở sang một trang hoàn toàn khác.