
Cả làng ai cũng ngạc nhiên khi nghe nhà Loan đặt 20 mâm cỗ, thuê rạp cưới dựng ngay sân trước. Người ta xì xào: “Chắc cưới vợ hai cho chồng nó” hoặc “Hay thằng út đỗ đại học?”. Ai cũng tò mò.
Loan đứng trước cổng, mặt trang điểm nhẹ, tóc búi cao, váy lụa màu kem. Mọi người đến đủ. Bên nhà ngoại, bên nhà nội, hàng xóm láng giềng. Chồng Loan, anh Hưng, cũng ngơ ngác bước ra từ trong nhà, áo sơ mi bỏ ngoài quần, nhìn vợ với ánh mắt không hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Loan cầm micro, giọng rõ ràng:
– Hôm nay tôi mời mọi người đến không phải để mừng sinh nhật, cũng không phải đám cưới hay giỗ chạp. Tôi muốn tuyên bố một việc rất quan trọng, liên quan đến gia đình tôi.
Tiếng xì xào nhỏ dần. Anh Hưng nuốt nước bọt. Loan nhìn thẳng vào chồng, không run, không giậ/n d/ữ. Cô nói tiếp:
– Tôi biết chồng tôi có người phụ nữ khác, cô ta chính là…
Tiếp nối mạch truyện kịch tính và đánh mạnh vào tâm lý đám đông, đây là nội dung đoạn tuyên bố “3 điều” khiến cả làng phải lặng người:
Loan nhìn thẳng vào người chồng đang đứng chôn chân tại chỗ, hít một hơi sâu rồi dõng dạc nói tiếp:
– Cô ta chính là con gái của ông bà Sáu ở đầu làng, người mà bấy lâu nay vẫn gọi tôi một tiếng chị, hai tiếng chị. Tôi mời mọi người đến đây hôm nay để làm chứng cho 3 điều tôi sắp tuyên bố:
Điều thứ nhất: Công khai và “Bàn giao”
Tôi chính thức tuyên bố trả tự do cho anh Hưng. Từ giờ phút này, anh không cần phải lén lút, không cần phải giả vờ đi công tác để sang xóm bên chăm sóc “phòng nhì” nữa. 20 mâm cỗ này, tôi coi như là lễ “tiễn đưa” một người chồng không còn thuộc về mình. Tôi tặng không anh cho người phụ nữ đó, kèm theo một bộ hồ sơ đầy đủ bằng chứng ngoại tình tôi đã thu thập suốt 3 tháng qua.
Điều thứ hai: Phân định tài sản ngay tại chỗ
Căn nhà này và mảnh đất này vốn là của hồi môn bố mẹ đẻ tôi cho riêng tôi. Anh Hưng đến với tôi tay trắng, thì hôm nay cũng sẽ ra đi tay trắng. Toàn bộ quần áo, đồ đạc cá nhân của anh, tôi đã đóng thùng để sẵn sau rạp kia. Chút nữa tan tiệc, anh có thể mang thẳng sang nhà “người mới”. Tôi không đòi lại những gì anh đã tiêu xài, coi như đó là phí trả cho 10 năm thanh xuân tôi nhìn lầm người.
Điều thứ ba: Quyền làm mẹ
Hai đứa con, tôi sẽ trực tiếp nuôi dưỡng mà không cần một đồng chu cấp từ anh. Tôi không muốn con mình lớn lên với sự hỗ trợ từ một người cha không có trách nhiệm và thiếu sự chung thủy. Từ nay, anh chỉ còn là một cái tên trên giấy khai sinh của chúng, còn thực tế, cha con đoạn tuyệt tại đây.
Loan dứt lời, cả sân rạp im phăng phắc. Tiếng gió thổi qua tán lá tre cũng nghe rõ mồn một. Anh Hưng mặt cắt không còn giọt máu, định xông lên giật micro nhưng bị mấy anh em bên nhà ngoại Loan cản lại.
Loan khẽ mỉm cười, vẻ mặt thanh thản đến lạ thường. Cô giơ cao ly nước lọc, giọng nhẹ tênh:
– Mời bà con nhập tiệc! Cỗ tôi đặt toàn món ngon, coi như cảm ơn mọi người bấy lâu nay đã quan tâm đến gia đình tôi. Hôm nay, tôi không phải người đàn bà bị phản bội, tôi là người đàn bà vừa trút bỏ được một gánh nặng. Chúc mọi người ngon miệng!
Đám đông bắt đầu xì xào, nhưng không phải là những lời mỉa mai Loan, mà là những ánh mắt ái ngại, coi thường hướng về phía anh Hưng và phía đầu làng – nơi gia đình “tiểu tam” đang sinh sống. Buổi tiệc 20 mâm hôm ấy trở thành sự kiện chấn động nhất trong lịch sử cái làng vốn yên bình này.