
Ngày đi khám thai hôm đó, tôi ngồi trên chiếc ghế nhựa lạnh lẽo ở hành lang bệnh viện, tay ôm chặt cái túi hồ sơ, miệng lẩm nhẩm tính tiền.
“Tiền khám… 350 nghìn. Thuốc… chắc thêm 200. Sữa bầu… tháng này còn chưa mua. Sữa bột cho con… mỗi hộp hơn 500…”
Tôi nhẩm đến đâu, tim thắt lại đến đó.
Bụng tôi đã hơn 5 tháng. Đứa bé trong bụng đôi lúc đạp nhẹ, như nhắc tôi rằng nó đang ở đây, đang lớn lên từng ngày… và đang cần tôi.
Tôi cúi xuống xoa nhẹ.
“Ráng lên con…”
Tôi nói nhỏ, như nói với chính mình.
Hành lang bệnh viện đông nghịt.
Tiếng người gọi nhau, tiếng trẻ con khóc, tiếng giày dép lạch cạch… tất cả hòa lại thành một thứ âm thanh mệt mỏi.
Tôi ngồi một mình.
Không có ai đi cùng.
Chồng tôi bận.
Ít nhất… anh nói vậy.
“Anh phải đi làm, em tự đi được mà.”
Anh nói như chuyện hiển nhiên.
Và tôi… cũng gật đầu như chuyện hiển nhiên.
Tôi rút điện thoại ra.
Màn hình sáng lên.
Một tin nhắn.
Từ chồng.
Tôi nghĩ chắc anh hỏi tôi khám xong chưa.
Hoặc nhắc tôi mua gì đó về.
Nhưng khi đọc dòng tin nhắn đó…
Tôi đứng hình.
“Anh chuyển ra ngoài ở một thời gian. Em tự lo được thì lo.”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình.
Đọc lại lần nữa.
Rồi lần nữa.
Tim tôi đập mạnh.
Tai ù đi.
Tôi gọi lại.
Không nghe máy.
Tôi nhắn:
“Anh nói gì vậy?”
Không trả lời.
Tôi gọi tiếp.
Lần thứ hai.
Lần thứ ba.
Vẫn không ai nghe.
Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.
Tôi ngồi đó.
Giữa hành lang đông người.
Nhưng lại thấy… mình hoàn toàn một mình.
Tôi không khóc.
Không phải vì tôi mạnh mẽ.
Mà vì… tôi chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Đến khi có người gọi tên tôi vào khám, tôi mới đứng dậy.
Chân tôi run.
Bác sĩ hỏi:
“Có người nhà đi cùng không?”
Tôi lắc đầu.
“Lần sau nên có người đi cùng nhé. Thai của em hơi yếu.”
Tôi gật.
Ra khỏi phòng khám, tôi ngồi xuống lại chiếc ghế cũ.
Lần này… tôi không tính tiền nữa.
Tôi mở lại tin nhắn.
Nhìn vào từng chữ.
“Chuyển ra ngoài ở.”
“Em tự lo.”
Tôi cười.
Một nụ cười méo mó.
“Ừ… tự lo.”
Tôi về nhà.
Căn nhà… vẫn như cũ.
Nhưng có cái gì đó khác.
Tủ quần áo của anh… trống một nửa.
Một số đồ đã biến mất.
Tôi mở tủ lạnh.
Không còn gì ngoài vài quả trứng và chai nước.
Tôi đứng đó.
Không biết nên làm gì.
Điện thoại rung.
Một tin nhắn khác.
“Đừng tìm anh. Anh mệt rồi.”
Tôi đọc xong.
Ngồi xuống sàn.
Lúc này… tôi mới khóc.
Không phải vì anh bỏ đi.
Mà vì tôi không hiểu… tại sao.
Chúng tôi cưới nhau 2 năm.
Không giàu.
Nhưng cũng không đến mức thiếu thốn.
Anh không hoàn hảo.
Nhưng tôi nghĩ… anh đủ tốt.
Chúng tôi đã từng vui.
Đã từng cười.
Đã từng mơ về một gia đình.
Cho đến khi tôi mang thai.
Từ lúc đó… mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Anh về muộn hơn.
Ít nói hơn.
Hay cáu gắt hơn.
Tôi nghĩ… do áp lực.
Tôi cố gắng nhiều hơn.
Nấu ăn ngon hơn.
Dọn dẹp kỹ hơn.
Không than vãn.
Không đòi hỏi.
Nhưng có vẻ… không đủ.
Đêm đó, tôi không ngủ.
Tôi nằm nhìn trần nhà.
Nghe tiếng đồng hồ tích tắc.
Và tự hỏi…
Mình đã sai ở đâu?
Sáng hôm sau, tôi gọi cho mẹ.
Tôi không kể hết.
Chỉ nói:
“Anh ấy đi công tác vài hôm.”
Mẹ tôi im lặng một chút.
“Con ổn không?”
Tôi cười.
“Ổn mà mẹ.”
Tôi không muốn mẹ lo.
Nhưng sự thật là…
Tôi không ổn chút nào.
Những ngày sau đó…
Tôi bắt đầu sống một mình.
Đi làm.
Đi khám.
Đi chợ.
Mọi thứ… một mình.
Tiền bắt đầu thiếu.
Tôi cắt giảm mọi thứ có thể.
Không mua sữa bầu.
Không ăn ngoài.
Có hôm… tôi chỉ ăn mì gói.
Nhưng tôi không để bụng đói.
Vì tôi biết… trong bụng tôi còn một sinh mạng.
Một tuần sau…
Anh nhắn tin.
“Tụi mình ly hôn đi.”
Tôi nhìn dòng chữ đó.
Không bất ngờ.
Chỉ… mệt.
“Lý do?” tôi hỏi.
Anh trả lời rất nhanh.
“Anh có người khác.”
Tôi bật cười.
Cuối cùng… cũng là lý do quen thuộc.
“Cô ấy… không muốn làm mẹ đơn thân.”
Tôi đọc đến đây… thì hiểu.
Tôi không phải người bị bỏ.
Tôi là người… bị thay thế.
Tôi không trả lời nữa.
Hai tuần sau, tôi ký đơn ly hôn.
Anh không đến.
Chỉ gửi giấy tờ.
Tôi ký.
Không do dự.
Vì tôi biết…
Người đã muốn rời đi… không giữ được.
Tôi trở về nhà mẹ.
Một căn nhà nhỏ.
Nhưng ấm.
Mẹ không hỏi nhiều.
Chỉ nấu cho tôi bát canh nóng.
“Ăn đi con.”
Tôi ăn.
Và khóc.
Không phải vì đau.
Mà vì… cuối cùng tôi cũng có chỗ để yếu đuối.
9 tháng sau…
Tôi sinh con.
Một bé gái.
Nhỏ xíu.
Nhưng mạnh mẽ.
Tôi đặt tên con là An.
Vì tôi mong con… bình an.
Ngày tôi bế con ra viện…
Tôi không còn nhớ đến tin nhắn đó nữa.
Không còn thấy đau.
Chỉ thấy…
Mình đã đi qua rồi.
Có người nói tôi ngu.
Ngu vì giữ con.
Ngu vì không níu chồng.
Nhưng tôi biết…
Ngày hôm đó, ở hành lang bệnh viện…
Khi tôi nhận được tin nhắn ấy…
Tôi đã mất một người.
Nhưng tôi giữ lại được… một cuộc đời.
Và đôi khi…
Thứ khiến ta đứng hình…
Không phải là nỗi đau.
Mà là khoảnh khắc ta nhận ra…
Mình phải mạnh mẽ hơn tất cả những gì mình từng nghĩ.