
Tôi chưa bao giờ nghĩ có ngày mình lại run tay đến vậy… ngay trong chính phòng cấp cứu quen thuộc của mình.
Tôi là bác sĩ, đã làm việc hơn mười năm. Người ta nói bác sĩ giỏi là người biết gạt cảm xúc cá nhân sang một bên. Tôi từng tin mình làm được điều đó.
Cho đến đêm hôm ấy.
Đó là một ca trực đêm như bao ca khác. Gần 1 giờ sáng, bệnh viện yên tĩnh. Tôi đang xem hồ sơ thì cửa phòng cấp cứu bật mở.
Một người phụ nữ lao vào, bế theo một đứa trẻ tím tái.
“Bác sĩ! Làm ơn cứu con tôi!”
Tôi lập tức tiếp nhận bệnh nhi.
“Đặt bé lên giường! Chuẩn bị máy thở!”
Đứa bé khoảng 5–6 tuổi, sốt cao, môi tím, nhịp tim yếu.
Nhưng khi nhìn kỹ khuôn mặt đứa trẻ, tôi khựng lại.
Tim tôi đập mạnh.
“Tên bé là gì?” – tôi hỏi.
“Minh…” – người phụ nữ trả lời.
Năm tuổi.
Tôi nhìn người phụ nữ ấy lần nữa.
Và tôi nhận ra cô ấy.
Là vợ tôi.
Người mà tôi đã bỏ đi 5 năm trước.
Năm đó, tôi là bác sĩ nội trú, lương thấp, áp lực lớn. Vợ tôi mang thai, cuộc sống bế tắc. Tôi nhận được cơ hội đi học nước ngoài.
Và tôi đã chọn rời đi.
Tôi để lại một lời xin lỗi ngắn rồi biến mất.
Tôi nghĩ mình sẽ quay lại khi thành công.
Nhưng tôi không quay lại.
“Bác sĩ! Con tôi sao rồi?” – cô ấy hỏi.
Tôi cố giữ bình tĩnh:
“Tình trạng rất nguy kịch.”
Tôi không dám nhìn thẳng vào cô ấy.
Ca cấp cứu kéo dài hơn 30 phút.
“Tim yếu dần!”
“Sốc điện!”
“1… 2… 3!”
Trong khoảnh khắc đó, tôi không còn là bác sĩ.
Tôi là một người cha đang cố cứu con mình.
“Có nhịp tim lại rồi!”
Tôi gần như khuỵu xuống.
Đứa bé được chuyển sang hồi sức tích cực.
Sáng hôm sau, tôi đến phòng bệnh.
Cô ấy ngồi bên giường con.
Tôi đứng lặng.
Cảm giác tội lỗi dâng lên nghẹn ngào.
Cô ấy mở mắt, nhìn thấy tôi.
“Anh…”
Chỉ một từ, nhưng đủ làm mọi thứ sụp đổ.
“Anh còn sống à?” – cô ấy hỏi.
“Anh xin lỗi…” – tôi nói.
“Xin lỗi?” – cô ấy cười nhạt – “Anh biết tôi đã sống thế nào không?”
Tôi im lặng.
“Con anh chưa từng biết mặt bố.”
Tôi không thể biện minh.
Không có lý do nào đủ cho việc bỏ rơi vợ con.
Một tuần sau, đứa bé qua cơn nguy kịch.
Khi nó tỉnh lại, tôi đứng ngoài cửa.
Nó hỏi:
“Mẹ ơi… con có bố không?”
Cô ấy trả lời:
“Không cần đâu con.”
Tôi quay đi.
Và bật khóc.
Tôi không được tha thứ.
Không được trở lại.
Nhưng tôi hiểu ra một điều:
Có những sai lầm trong đời không thể sửa chữa.
Và có những mất mát… không thể cứu vãn.