
Tôi sinh ra trong một gia đình khá giả ở Sài Gòn, bố mẹ có nhà riêng, có cửa hàng kinh doanh ổn định. Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng phải lo lắng chuyện tiền bạc. Tôi học đại học, ra trường làm văn phòng cho “có việc”, chứ thật ra lương bao nhiêu cũng không quan trọng.
Cho đến khi tôi gặp anh.
Anh là kiểu người mà mẹ tôi gọi thẳng thừng là “không có tương lai”.
Một chàng trai tỉnh lẻ, lên thành phố làm công nhân kỹ thuật. Lương tháng 8 triệu. Không nhà, không xe, không quan hệ. Tài sản duy nhất có lẽ là sự hiền lành và một trái tim rất thật.
Tôi yêu anh.
Yêu cái cách anh luôn đứng chờ tôi dưới cổng công ty mỗi chiều, dù trời nắng hay mưa. Yêu cách anh cẩn thận gói từng món quà nhỏ, dù chỉ là chiếc kẹp tóc vài chục nghìn. Yêu cả sự vụng về của anh khi lần đầu dẫn tôi về quê.
Nhưng mẹ tôi thì không.
Ngày tôi dẫn anh về ra mắt, mẹ chỉ nhìn anh một lượt rồi hỏi:
“Con quen kiểu người này bao lâu rồi?”
Tôi nắm tay anh:
“Con muốn cưới anh ấy.”
Mẹ tôi cười nhạt:
“Cưới? Lấy gì mà cưới? Nó nuôi nổi con không?”
Anh im lặng.
Tôi nói:
“Con không cần ai nuôi.”
Mẹ tôi lạnh lùng:
“Được. Nhưng phải ở rể.”
Chúng tôi cưới nhau, không rình rang. Anh dọn về nhà tôi sống.
Những ngày đầu, anh cố gắng hết sức: đi làm, phụ việc nhà, không than vãn.
Nhưng mẹ tôi không hài lòng.
“Lương 8 triệu thì làm được gì?”
“Ở rể mà không biết thân biết phận.”
Ban đầu là nói sau lưng, sau đó là nói thẳng trước mặt.
Tôi từng phản đối, nhưng mẹ tôi chỉ nói:
“Cố gắng mà vẫn nghèo thì có ích gì?”
Anh chỉ cười:
“Không sao đâu em.”
Câu đó anh nói suốt nhiều năm.
Khi tôi mang thai, áp lực càng nặng hơn.
“Đàn ông gì mà không lo nổi gia đình.”
Anh vẫn im lặng.
Con tôi ra đời.
Anh rất vui, nhưng cuộc sống không dễ hơn.
Có lần tôi buột miệng:
“Anh cố gắng hơn được không?”
Anh nhìn tôi rất lâu, rồi chỉ nói:
“Ừ.”
Rồi một ngày, anh biến mất.
Không về nhà sau giờ làm. Không nghe điện thoại. Không ai biết anh ở đâu.
Ba ngày, năm ngày… không tin tức.
Đến khi tôi nhận được một cuộc gọi, và một địa chỉ.
Tôi đến nơi, nhận được một lá thư và một cuốn sổ.
Trong thư, anh viết:
Anh xin lỗi vì đã rời đi. Bốn năm qua anh đã cố gắng, nhưng không đủ để chứng minh mình xứng đáng.
Anh không muốn con lớn lên trong cảnh bị xem thường bố nó.
Anh để lại toàn bộ tiền tiết kiệm và sẽ bắt đầu lại từ đầu.
Trong cuốn sổ là từng khoản tiền anh tiết kiệm suốt 4 năm.
Tổng cộng: 312 triệu.
Tôi chết lặng.
Tôi dọn ra ở riêng, quyết định chờ anh.
Một năm… hai năm… ba năm…
Không tin tức.
Đến năm thứ tư, một buổi chiều, có người gõ cửa.
Tôi mở cửa.
Anh đứng đó.
Gầy hơn. Trưởng thành hơn. Ánh mắt khác hẳn.
Anh nói:
“Anh về rồi.”
Tôi hỏi:
“Anh còn muốn vào không?”
Anh gật đầu.
Tôi mở cửa.
Câu chuyện của chúng tôi… không kết thúc ở đó.
Vì điều gây tranh cãi nhất không phải là việc anh quay lại.
Mà là câu hỏi:
Nếu là bạn…
Bạn có đợi không?