
Tôi vẫn còn nhớ như in cái ngày mình sinh con đầu lòng – một ngày lẽ ra phải hạnh phúc nhất đời, vậy mà lại trở thành khởi đầu cho chuỗi ngày nghẹn đắng.
Tôi lấy chồng sau ba năm yêu nhau. Anh không giàu, nhưng hiền lành và thương tôi. Khi tôi báo tin có thai, anh mừng đến phát khóc.
Còn mẹ chồng chỉ nói:
“Có con rồi thì ở nhà mà chăm, đừng mơ mộng gì nữa.”
Sau khi sinh, sức khỏe tôi yếu. Chồng tôi đi làm xa, mỗi tháng gửi về 15 triệu nhờ mẹ chăm tôi và con.
Tôi tin rằng mình may mắn vì có người chồng biết lo cho gia đình.
Nhưng tôi đã sai.
Ban đầu mẹ chồng vẫn nấu ăn cho tôi, nhưng sau đó bữa ăn ngày càng đơn giản: từ cháo thịt, sang cháo loãng, rồi chỉ còn cơm trắng với muối vừng.
Tôi nghĩ do tiết kiệm, cho đến khi tôi nghe được cuộc gọi của bà:
“Ừ, nó thì biết gì. Mỗi tháng thằng con đưa 15 triệu tao giữ hết. Cho nó ăn ít thôi.”
Tôi chết lặng.
Hóa ra, số tiền đó không dành cho tôi.
Từ đó, tôi phải tự xoay xở. Có gì ăn nấy, có lúc đói đến run người. Con tôi cũng thiếu sữa, khóc suốt.
Mẹ chồng vẫn nấu ăn cho cả nhà, nhưng phần tôi luôn ít nhất.
Có hôm, tôi chỉ được một bát nước canh loãng.
“Đẻ xong phải kiêng khem.”
Tôi cắn răng chịu đựng.
Đỉnh điểm là một ngày tôi đói lả. Khi mẹ chồng đi vắng, tôi chỉ tìm được một bát cơm nguội đã thiu.
Tôi vẫn ăn, vì không còn lựa chọn nào khác.
Và đúng lúc đó, chồng tôi về.
Anh đứng chết lặng khi thấy tôi ngồi dưới bếp, tay cầm bát cơm thiu.
“Em đang làm gì vậy?”
Tôi chưa kịp trả lời thì bát cơm rơi xuống đất.
Mẹ chồng vừa về tới, lập tức nói:
“Nó tự ăn đồ hỏng, tôi cũng chịu!”
Chồng tôi quay sang tôi:
“Có đúng vậy không em?”
Tôi bật khóc và kể hết mọi chuyện:
những bữa ăn bị cắt xén, những ngày đói, và sự thật về 15 triệu mỗi tháng.
Anh im lặng, rồi vào bếp kiểm tra. Tủ lạnh đầy đồ ăn.
Anh quay lại nhìn mẹ:
“15 triệu mỗi tháng… mẹ dùng vào đâu?”
Bà không trả lời được.
Hôm đó, chồng tôi lần đầu tiên nổi giận.
Anh nói:
“Từ nay vợ con con tự chăm. Con sẽ đưa tiền trực tiếp.”
Mẹ chồng gào lên, nhưng anh đáp:
“Con chỉ làm điều đáng lẽ phải làm từ lâu.”
Tối hôm đó, anh tự nấu cho tôi một bữa cơm đơn giản.
Nhưng với tôi, đó là bữa ăn ấm áp nhất.
Anh nói:
“Xin lỗi em.”
Tôi không trả lời.
Vì tôi đã quá mệt để trách nữa.
Sau đó chúng tôi dọn ra ở riêng.
Mẹ chồng vẫn trách móc, họ hàng cũng có người nói tôi không biết điều.
Nhưng tôi không còn quan tâm.
Tôi chỉ biết rằng, nếu hôm đó anh không về sớm…
có lẽ tôi vẫn sẽ tiếp tục sống trong đói khát và tủi nhục.
Và tôi tự hỏi:
Nếu là bạn, bạn sẽ chọn im lặng chịu đựng… hay lên tiếng từ đầu?
Và nếu không có bát cơm thiu hôm đó…
liệu sự thật có bao giờ được phơi bày?