
Tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình phải đứng giữa nhà con gái… mà cảm thấy mình như người thừa.
Ngày con gái tôi – Hương – lấy chồng, tôi đã tự nhủ lòng: “Chỉ cần nó sống tử tế, được đối xử tốt, mình chịu thiệt một chút cũng không sao.” Làm mẹ, ai chẳng vậy. Nuôi con hai mươi mấy năm, đến ngày nó theo chồng, lòng vừa mừng vừa lo. Mừng vì con có nơi nương tựa, lo vì không biết người ta có thương nó thật lòng không.
Nhà thông gia ở thành phố, khá giả hơn nhà tôi nhiều. Ngày cưới, họ tổ chức rình rang, khách khứa đông đúc, ai cũng khen con gái tôi “chuột sa chĩnh gạo”. Tôi nghe mà trong lòng vừa vui vừa chạnh lòng.
Sau đám cưới, Hương về làm dâu. Thỉnh thoảng nó gọi điện về, lúc nào cũng nói:
“Con ổn mẹ ạ, nhà chồng tốt lắm.”
Tôi nghe vậy cũng yên tâm phần nào.
Cho đến một ngày, tôi quyết định lên thăm con.
Tôi không báo trước. Một phần vì muốn tạo bất ngờ, một phần… vì tôi muốn tận mắt xem cuộc sống của con gái mình như thế nào.
Tôi bắt chuyến xe sớm, mang theo bao nhiêu thứ: con gà quê, ít rau sạch, mấy chai mắm tự làm.
Đến nơi, tôi đứng trước cổng nhà con rể mà ngỡ ngàng. Nhà rộng, hai tầng, sân lát gạch sạch sẽ. Tôi thầm nghĩ: “Con mình ở đây, chắc không khổ.”
Tôi gõ cửa.
Người ra mở cửa là bà thông gia.
Bà nhìn tôi từ đầu đến chân, ánh mắt thoáng ngạc nhiên, rồi cười nhạt:
“À… chị lên chơi à?”
Tôi cười, gật đầu:
“Ừ, tôi lên thăm tụi nhỏ.”
Bà không hỏi thêm gì, chỉ quay lưng đi vào, nói vọng lại:
“Vào đi.”
Tôi bước vào, lòng có chút không thoải mái.
Trong bếp, bà thông gia đang lúi húi rửa rau, bên cạnh là một đống bát đĩa chưa rửa. Còn ở phòng khách, con gái tôi – Hương – đang ngồi trên sofa, vừa ăn trái cây vừa xem điện thoại.
Tôi khựng lại.
Hương thấy tôi, giật mình đứng dậy:
“Mẹ! Sao mẹ lên mà không báo trước?”
Nó chạy lại ôm tôi, lúng túng.
Tôi nhìn về phía bếp:
Bà thông gia vẫn một mình nấu nướng, rửa dọn.
Tôi kéo con gái ra một góc:
“Con làm gì vậy? Sao để mẹ chồng làm hết thế?”
Hương nhíu mày:
“Mẹ cứ để bà làm, bà thích thế.”
“Làm dâu mà ngồi không như vậy, người ta nhìn vào nói gì?”
Nó thở dài:
“Mẹ đừng lo. Ở đây… con không cần phải làm mấy việc đó.”
Tôi càng khó chịu.
“Không cần làm thì con về đây để làm gì?”
Hương im lặng:
“Mẹ không hiểu đâu…”
Bữa cơm hôm đó là một bàn đầy món, nhưng chỉ một mình bà thông gia làm tất cả.
Tôi áy náy:
“Chị vất vả quá, để cháu nó phụ chứ…”
Bà cười nhạt:
“Ôi dào, nó làm sao được. Để tôi làm cho nhanh.”
Câu nói ấy khiến tôi càng thấy nặng lòng.
Sau bữa ăn, tôi muốn vào bếp rửa bát thì bà đã làm hết.
Buổi chiều, khi chỉ còn hai mẹ con, tôi hỏi:
“Con sống kiểu gì vậy?”
Hương nhìn tôi:
“Mẹ thấy rồi đó.”
“Thấy con ngồi không à?”
Nó cười nhạt:
“Không phải là con không làm. Mà là con không được làm.”
Tôi sững lại.
“Ban đầu con cũng cố gắng làm, nhưng làm gì cũng bị chê. Lâu dần… con không dám làm nữa.”
Tôi hỏi:
“Thế con rể đâu?”
“Anh ấy bảo mẹ anh quen làm rồi, em cứ để mẹ làm.”
Tôi chết lặng.
Tối hôm đó, bà thông gia nói thẳng:
“Con gái chị đúng là không biết làm gì. Tôi nuôi dạy kiểu gì mà nó vô dụng thế?”
Tôi bật dậy:
“Chị nói vậy là quá đáng!”
Bà đáp lạnh lùng:
“Tôi nói sự thật thôi.”
Không khí nặng nề bao trùm cả căn phòng.
Sáng hôm sau, tôi vào bếp nấu ăn.
Bà thông gia ngạc nhiên:
“Chị làm gì vậy?”
“Tôi nấu bữa sáng.”
Khi bữa ăn xong, tôi gọi con gái:
“Con ra ăn đi.”
Rồi tôi nói thẳng:
“Nó không phải không biết làm. Nó chỉ là không được phép làm.”
Cả căn phòng im lặng.
Hương bật khóc. Tôi nắm tay con:
“Con không vô dụng. Con chỉ đang bị đặt sai vị trí.”
Sau hôm đó, mối quan hệ hai bên trở nên căng thẳng. Nhưng ít nhất, con gái tôi không còn phải sống trong im lặng.
Và tôi hiểu ra rằng:
Đôi khi, điều khiến một người phụ nữ trông “nhàn hạ” nhất…
lại chính là thứ khiến họ mệt mỏi nhất.