
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Nhìn thấy con gái vào giờ học vẫn thường xuyên ở nhà, hàng xóm thấy vậy liền báo với tôi. Tôi quyết định giả vờ đi làm và trốn dưới gầm giường, và những gì tôi chứng kiến sau đó khiến tôi ch::ết l::ặng……
Bà Liên sống một mình ở ngôi nhà đối diện, nổi tiếng là người trầm tính và ít khi xen vào chuyện của ai. Nhưng dạo gần đây, mỗi lần chạm mặt tôi ở lối đi chung, bà lại nhìn tôi bằng ánh mắt lo ướt rồi thốt ra những lời kỳ quặc:
“Này cô, dạo này tôi thấy bé An hay ở nhà buổi sáng lắm đấy.”
Tôi mỉm cười nhẹ, lắc đầu:
“Chắc bác nhầm với ai rồi. Giờ đó cháu nó đang ngồi trong lớp học mà.”
Bà Liên lắc đầu quả quyết:
“Tội gì tôi phải nói dối? Tôi thấy nó đứng sau rèm cửa sổ tầng hai, nhìn ra ngoài đường.”
Lời cảnh báo ấy khiến lòng tôi dấy lên sự bồn chồn. An mới 11 tuổi, ngoan ngoãn và luôn là học sinh giỏi. Nhà trường không hề gọi điện báo vắng mặt. Nhưng sự nghiêm túc của bà Liên làm tôi không thể coi thường.
Sáng hôm sau, tôi quyết định tự mình tìm sự thật.
Tôi mặc đồ công sở, dắt xe ra cổng như thường lệ để tạo vỏ bọc. Sau khi đi vòng qua dãy phố, tôi lặng lẽ quay lại bằng cửa sau. Căn nhà vắng lặng. An đã rời nhà từ 7 giờ để đến trường.
Tôi đi nhanh lên phòng con gái, nhịp tim bắt đầu tăng dồn dập. Không suy nghĩ nhiều, tôi cúi người chui tọt xuống gầm giường. Không gian chật hẹp, thoang thoảng mùi bụi gỗ. Tôi nằm nín thở, nhìn vào kim giây đồng hồ đang nhích từng chút.
8 giờ 10 phút.
Một tiếng “cạch” nhẹ vang lên từ cửa chính.
Tiếng bước chân chậm rãi tiến dọc hành lang tầng hai. Cánh cửa phòng mở ra. Qua khe hở gầm giường, tôi nhận ra đôi giày thể thao quen thuộc của con gái. Nó đứng đó, vai vẫn đeo cặp sách, trang phục đi học nguyên vẹn.
Ngay sau đó, một đôi giày da nam giới bước tiếp vào phòng. Người đàn ông đứng ngay sát lưng con tôi, đặt bàn tay to lớn lên vai nó. Giọng nói trầm đục vang lên:
“Hôm nay tiếp tục ở nhà. Giống như mọi lần.”
Con gái tôi không kháng cự, chỉ lặng lẽ gật đầu……
Toàn thân tôi bộc phát một luồng sóng lạnh chạy dọc sống lưng. Sự giận dữ lẫn sợ hãi dâng lên đỉnh điểm. Tôi siết chặt tay, định lao ra khỏi gầm giường để bảo vệ con thì người đàn ông đó bất ngờ lên tiếng tiếp:
“Mẹ con sáng nay ra khỏi nhà lúc mấy giờ?”
“Đúng 7 giờ 30 như thường lệ ạ,” An đáp, giọng run run nhưng chứa đựng sự phục tùng kỳ lạ.
Người đàn ông bước đến trước bàn học của An, rút từ trong túi áo ra một chiếc máy tính bảng và đặt lên bàn. Nhìn từ góc gầm giường, tôi thấy ông ta ăn mặc chỉn chu, áo sơ mi gài cúc cẩn thận, gương mặt khoảng chừng năm mươi tuổi với ánh mắt vô cùng sắc lẹm. Lúc này tôi mới nhận ra người này vô cùng quen thuộc: đó chính là thầy Hiệu phó trường cấp hai nơi con tôi đang theo học.
“Tốt lắm. Bây giờ chúng ta bắt đầu bài kiểm tra năng khiếu nâng cao. Bố mẹ con luôn muốn con đạt giải nhất kỳ thi thành phố, nhưng họ không hiểu rằng chương trình trên lớp quá chậm so với năng lực của con. Việc con nghỉ học ở trường để luyện tập riêng tại đây là lựa chọn đúng đắn nhất.”
Tôi đơ người tại chỗ. Những lời nói đó như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự diễn biến căng thẳng trong đầu tôi.
Thì ra, suốt hai tháng qua, vì áp lực thành tích do chính vợ chồng tôi vô tình đặt lên vai con, An đã rơi vào tình trạng khủng hoảng tâm lý nặng nề. Thấy con có tố chất vượt trội, vị thầy giáo này đã đưa ra một phương án cực đoan: ép An nghỉ các tiết học chính khóa trên lớp dưới sự bao che của ông ta, để giấu gia đình đến nhà tự học các bộ đề thi chuyên sâu. Để tránh bị nhà trường phát hiện, ông ta tạo danh sách điểm danh giả trên hệ thống điện tử của trường, khiến tôi luôn tin rằng con mình đang ngồi trong lớp.
“Thầy ơi… hôm nay con mệt lắm. Con không muốn làm đề nữa đâu,” An lí nhí, hai tay co giật nhẹ khi nhìn vào màn hình máy tính bảng đầy những bài tập phức tạp.
“Con không được bỏ cuộc,” giọng người đàn ông trở nên gay gắt hơn. “Mẹ con đã kỳ vọng vào con thế nào? Con muốn làm bà ấy thất vọng sao?”
Nhìn thấy con gái nhỏ bé co rúm người lại vì áp lực tâm lý khủng khiếp mà vị thầy giáo kia tạo ra—thứ áp lực được nuôi dưỡng từ chính sự kỳ vọng mù quáng của tôi—tôi không thể tiếp tục trốn tránh.
Tôi gạt phắt bụi bẩn, chui ra khỏi gầm giường trong sự ngỡ ngàng đỉnh điểm của cả hai người.
Thầy giáo đứng khựng lại, mặt cắt không còn một hạt máu. An ôm chồm lấy tôi, bật khóc nức nở. Tôi ôm chặt lấy đứa con gái bé nhỏ đang run rẩy trong tay, nhìn thẳng vào mắt vị thầy giáo và kiên quyết yêu cầu ông ta rời khỏi nhà ngay lập tức, trước khi tôi báo vụ việc can thiệp trái phép vào việc học của học sinh lên cơ quan quản lý giáo dục.
Sau ngày hôm đó, tôi gửi lời cảm ơn chân thành đến bà Liên—người hàng xóm tốt bụng đã lên tiếng giúp tôi nhận ra sự thật. Tôi quyết định xin chuyển trường cho An, giảm bớt toàn bộ áp lực học tập và dành thời gian lắng nghe con nhiều hơn, để con được sống đúng với lứa tuổi của mình.