
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Chồng chỉ đưa vợ 3 triệu một tháng, trong khi đó lương làm cả 100 triệu. Vợ không phàn nàn gì ngày tháng cứ thế trôi qua, 5 năm sau, người chồng q::ua đ::ời đ::ột ng::ột. Người vợ s:ững s:ờ khi thấy….
“Tôi đi làm đây. Hai mươi nghìn cho hôm nay, chi tiêu sao cho gọn.”
Lâm đặt tờ tiền mệnh giá nhỏ lên mặt bàn ăn gỗ ép đã bong tróc, ánh mắt lạnh băng không một chút dao động. Mai đón lấy tờ tiền, ngón tay khẽ run lên rồi im lặng lùi lại phía sau.
Hôm nay đánh dấu tròn ba năm cô sống dưới chế độ “hạn mức sinh hoạt” khắt khe ấy. Mỗi ngày đúng một trăm nghìn, không hơn một đồng. Với số tiền ít ỏi đó, Mai phải xoay xở từng bữa ăn đơn sơ, chăm sóc con nhỏ, cho đến từng khoản lặt vặt trong gia đình. Căn bếp nhỏ trở thành thế giới duy nhất của cô, nơi chỉ có tiếng nước chảy róc rách và những tính toán chi li đến thắt lòng.
Trong mắt họ hàng và bạn bè, Lâm là một quản lý cấp cao tại tập đoàn tài chính lớn, sở hữu mức thu nhập hàng trăm triệu mỗi tháng cùng phong thái sang trọng, lịch lãm. Thế nhưng, ngay sau ngày cưới, anh lập tức thiết lập “kỷ luật tài chính”: vợ quản việc nhà, chồng nắm giữ toàn bộ kinh tế. Anh ép Mai nghỉ việc ở văn phòng, cắt đứt dần các mối quan hệ xã hội để lui về làm người nội trợ toàn thời gian. Mỗi lần Mai ngập ngừng đề nghị một khoản chi cần thiết, thứ cô nhận lại chỉ là ánh nhìn coi thường cùng những câu nói buốt giá: “Ở nhà không làm ra tiền thì ráng mà tiết kiệm, đừng có đòi hỏi!”
Mọi chuyện cứ thế trôi qua cho đến một chiều mưa tầm tã. Khi nồi canh trên bếp đang sôi ùng ục, chiếc điện thoại của Mai đột ngột vang lên. Từ đầu dây bên kia, một giọng nói xa lạ, trầm buồn thông báo về một sự việc bất ngờ xảy ra với Lâm trên đường trở về nhà. Lực lượng chức năng yêu cầu cô có mặt gấp vì tình huống vô cùng nguy cấp. Chiếc điện thoại trên tay Mai trượt rơi xuống sàn, căn bếp rơi vào khoảng không im lìm đến nghẹt thở.
Những ngày sau đó trôi qua như một cơn mộng mị chập chờn. Căn nhà từng lạnh lẽo giờ đây rầm rộ người ra vào, những đồng nghiệp, đối tác sang trọng của Lâm đến thắp hương, chia buồn và tiếc thương cho một tài năng trẻ sung sức nhưng bất ngờ dừng lại hành trình cuộc đời. Giữa dòng người ăn mặc chỉn chu, Mai đứng lặng lẽ ở một góc nhà, gương mặt hốc hác, trên tay vẫn ôm khăng khăng chiếc ví sờn cũ – nơi cô dùng suốt ba năm qua để lưu giữ những tờ tiền lẻ mỗi ngày.
Đúng 49 ngày sau sự cố, một người đàn ông mặc suit lịch lãm tìm đến tận nhà. Ông tự giới thiệu là đại diện pháp lý riêng của Lâm và mang theo một chiếc phong bì niêm phong bằng dấu sáp bảo mật.
Vị luật sư nhìn Mai với ánh mắt phức tạp, chậm rãi mở chiếc phong bì và cất lời: “Anh Lâm đã lập một văn bản đặc biệt từ ba năm trước và dặn tôi chỉ được giao tận tay chị sau khi mọi chuyện khép lại. Những gì bên trong này sẽ thay đổi toàn bộ những gì chị từng biết về chồng mình…”
Mai run run nhận lấy xấp tài liệu. Ngay khi tờ giấy đầu tiên lộ ra, mắt cô mở to kinh ngạc, toàn thân đông cứng trước những con số và thông tin hoàn toàn trái ngược với thực tế cay đắng mà cô đã chịu đựng suốt ba năm qua…
Tờ di chúc cùng xấp tài liệu tài chính dày cộp được đẩy về phía Mai. Vị luật sư ôn tồn cất lời: “Chị Mai, đây là toàn bộ di nguyện và hồ sơ tài chính mà anh Lâm đã chuẩn bị tỉ mỉ trong suốt 5 năm qua. Có những điều nếu không đọc hết, chị sẽ mãi mãi không hiểu được tâm nguyện của anh ấy.”
Mai run run mở từng trang tài liệu. Trong di chúc, Lâm không hề đứng tên bất kỳ tài sản lớn nào như mọi người vẫn tưởng. Ngược lại, toàn bộ số tiền lương hàng tháng của anh – ngoại trừ khoản chi phí tối thiểu gửi về cho gia đình – đều được đều đặn chuyển vào một tài khoản tiết kiệm đứng tên con gái nhỏ và một khoản bảo hiểm nhân thọ bồi thường với giá trị cực kỳ lớn, trong đó Mai là người thụ hưởng duy nhất và toàn quyền quyết định.
Đi kèm với hồ sơ là một cuốn sổ tay nhỏ phủ đầy bụi do Lâm tự tay ghi chép. Mai lật mở từng trang, nước mắt bắt đầu rơi nhòe đi những dòng chữ quen thuộc:
“Ngày… tháng… năm… Bác sĩ chẩn đoán căn bệnh của mình đã ở giai đoạn tiến triển xấu, thời gian không còn nhiều. Mình không muốn Mai phải gánh chịu áp lực tâm lý hay dằn dặt nhìn chồng suy sụp mỗi ngày. Càng không muốn cô ấy dùng toàn bộ tiền tiết kiệm tích góp để chạy chữa cho một hy vọng mong mong đợi vô vọng. Lại thêm khoản nợ từ đợt làm ăn thất bại trước kia, nếu biết chuyện, chắc chắn cô ấy sẽ dốc hết sức chịu đựng.
Anh phải cố tình đóng vai một người chồng hà tiện, kiểm soát và lạnh lưng. Anh thà để em oán trách anh là kẻ hèn hạ, ích kỷ, để em dứt tình mà sống độc lập, còn hơn là để em phải gánh trên vai hàng tỷ đồng tiền nợ và chứng kiến anh tàn lụi từng ngày.
Khoản tiền nhỏ mỗi ngày không phải là số tiền anh cho em, mà là bài học kiên cường anh buộc em phải rèn luyện để sinh tồn khi không còn anh bên cạnh. Toàn bộ tiền vay nợ anh đã âm thầm xử lý xong bằng hợp đồng bảo hiểm rủi ro. Số tiền còn lại trong tài khoản bảo hiểm và tiết kiệm độc lập này hoàn toàn sạch sẽ, đủ để em nâng niu, nuôi dạy con nên người và sống một đời bình yên mà không bị bất kỳ ai quấy rền.
Anh xin lỗi vì đã không thể cùng em đi hết đoạn đường…”
Gấp lại cuốn sổ, Mai ôm mặt khóc nghẹn ngào. Căn bếp từng ngập tràn sự cay đắng và thiếu hụt giờ đây chỉ còn lại nỗi đau đớn đến xé lòng. Người đàn ông mà cô từng oán hận suốt ba năm qua, hóa ra đã dùng tất cả sự cô độc và tàn nhẫn nhất của bản thân để che chắn cho mẹ con cô trước cơn bão lớn của cuộc đời.