
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Ngoài 20 tuổi, con gái đã tâm sự với tôi rằng, con bé đang hẹn hò với người đàn ông 40 tuổi. Người mẹ và gia đình nhất quyết phản đối vì con bé còn quá ít tuổi chưa trải sự đời. Không nghe lời bố mẹ, còn dắt bạn trai về gia mắt, ngày gặp mặt người mẹ bỗng lao đến, ôm lấy người đàn ông đó, trước sự ngỡ ngàng của bao nhiêu người….
Trần nhà loang nổ vết thời gian của căn phòng trọ nhỏ là nơi Hoàng nuôi dưỡng những nét vẽ thiết kế của mình. Mới hai mươi tuổi, cô sinh viên năm cuối luôn mang ánh mắt trầm tĩnh trước tuổi. Người ta bảo Hoàng giống mẹ – bà Nguyệt, một người đàn bà nửa đời đơn độc, một tay vun vén gánh rau ngoài chợ để nuôi con ăn học sau khi chồng đột ngột qua đời. Mẹ là tấm khiên vững chãi, nhưng cũng là khoảng trời đầy lo âu của Hoàng.
Trong một đợt hỗ trợ vẽ tranh tường cho dự án cộng đồng ở ngoại thành, Hoàng gặp chú Vũ. Người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi, dáng người cao gầy, gương mặt hằn vệt sương gió nhưng nụ cười lại ấm áp đến lạ. Vũ là kiến trúc sư tình nguyện của chương trình. Ở bên Vũ, Hoàng tìm thấy sự lắng đọng mà những cậu bạn cùng lứa chẳng thể mang lại. Anh không vội vã, không vồn vã, từng cử chỉ chăm sóc Hoàng đều đặn và dịu dàng như thói quen. Vũ từng đi qua một lần tan vỡ, anh hiếm khi nhắc về ngày cũ, chỉ trầm ngâm: “Có những lỗi lầm thời tuổi trẻ, cả đời này anh vẫn đang trả giá.”
Tình cảm của hai người lớn dần qua từng bản vẽ, từng ly trà nóng giữa đêm muộn. Dù biết khoảng cách tuổi tác sẽ chịu nhiều gièm pha, Hoàng vẫn chọn nắm lấy tay người đàn ông ấy. Khi tình yêu đủ lớn, Vũ chủ động đề nghị muốn về thăm nhà để thưa chuyện đàng hoàng với mẹ cô.
Ngày hẹn, Hoàng dẫn Vũ về căn nhà nhỏ nằm sâu trong ngõ vắng. Vũ mặc chiếc áo sơ mi màu xám nhạt, trên tay ôm chậu hoa dạ yến thảo màu tím – loài hoa Hoàng từng vô tình nhắc rằng mẹ rất yêu thích. Bước qua cánh cổng sắt hoen gỉ, mẹ Hoàng đang tỉ mỉ nhặt từng chiếc lá sâu bên bồn hoa.
Nghe tiếng bước chân, bà Nguyệt quay lại.
Nụ cười trên môi bà chợt khựng lại. Ánh mắt bà dán chặt vào gương mặt người đàn ông đứng cạnh con gái, đôi bàn tay run rẩy đánh rơi cả chiếc kéo cắt cây xuống khoảng sân gạch. Không một lời giải thích, bà lao đến ôm ghì lấy Vũ, nước mắt trào ra nghẹn ngào làm Hoàng đứng chết lặng vì ngạc nhiên…
Hoàng đứng ngơ ngác giữa khoảng sân nhỏ, hai tay vẫn còn nguyên cảm giác ấm áp từ bàn tay Vũ vừa buông ra. Cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra trước mắt mình. Mẹ cô – người phụ nữ vốn nghiêm khắc, luôn giữ khoảng cách với người lạ và chưa bao giờ để lộ sự yếu mềm trước mặt bất kỳ ai – lúc này lại đang ôm chặt người đàn ông mà cô định giới thiệu là người yêu, khóc nấc lên từng hồi như một đứa trẻ tìm lại được người thân mất tích bấy lâu.
Vũ cũng bàng hoàng không kém. Chiếc chậu hoa dạ yến thảo trên tay anh suýt chút nữa rơi xuống đất nếu anh không kịp lấy lại bình tĩnh để đỡ lấy bờ vai đang rung lên bần bật của bà Nguyệt. Anh nhìn gương mặt hao gầy của người phụ nữ trung niên, nhìn vết sẹo dài mờ mờ nơi cổ tay bà, rồi từng ký ức xa xưa tưởng chừng đã bị thời gian vùi lấp chợt dội về như một trận mưa rào.
– Chị… chị Nguyệt? Là chị thật sao? – Giọng Vũ khàn đi, ánh mắt mở to đầy kinh ngạc.
– Là tôi đây! Nguyệt đây chú Vũ ơi! – Bà Nguyệt buông Vũ ra, hai tay vẫn nắm chặt lấy vai anh, đôi mắt đỏ ngầu nước mắt ngước nhìn anh đầy xúc động. – Hai mươi năm rồi… Tôi tưởng cả đời này không còn cơ hội gặp lại người đã sinh ra mẹ con tôi lần thứ hai!
Hoàng tiến lại gần, giọng run run vì hoang mang: – Mẹ… Chú Vũ… Rốt cuộc hai người đã quen nhau từ trước sao? Sao con chưa từng nghe mẹ nhắc tới?
Bà Nguyệt quệt vội giọt nước mắt trên gò má nhăn nheo, kéo Vũ ngồi xuống chiếc ghế đá dưới giàn hoa thiên lý. Bà nắm lấy tay Hoàng, đặt vào bàn tay của Vũ, rồi bằng một giọng nói chứa đựng cả một trời ký ức đau thương, bà bắt đầu kể lại câu chuyện của hai mươi năm trước.
Năm đó, Hoàng vừa tròn một tuổi. Bố Hoàng đột ngột gặp tai nạn nghiêm trọng trên đường đi làm về và không qua khỏi. Đúng vào cái đêm tai hoạn ấy, bà Nguyệt vì quá sốc và kiệt sức nên bị suy kiệt nặng, dẫn đến biến chứng nguy kịch. Cả hai mẹ con đều lâm vào tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc tại bệnh viện tỉnh. Bà Nguyệt thuộc nhóm máu hiếm, mà kho máu của bệnh viện lúc bấy giờ đã cạn kiệt. Gia đình nghèo rớt mồng mùng, không quen biết ai, bà Nguyệt nằm trên giường bệnh chờ chết trong sự tuyệt vọng của người thân.
Đúng lúc ấy, Vũ – khi đó mới là một thanh niên trẻ mốt hai mươi tuổi, đang làm tình nguyện viên tại bệnh viện – đã không ngần ngại bước ra. Khi biết tin có người đang nguy kịch cần đúng nhóm máu của mình, Vũ đã lập tức xin bác sĩ rút máu để truyền trực tiếp cho bà Nguyệt. Không chỉ vậy, thấy hoàn cảnh mẹ góa con côi quá thương tâm, chàng thanh niên trẻ năm ấy còn vận động các bạn trong đội tình nguyện quyên góp một khoản tiền nhỏ giúp bà Nguyệt lo hậu sự cho chồng và trang trải viện phí.
Sau khi sức khỏe hồi phục, bà Nguyệt tìm đến tận nơi để cảm ơn thì mới biết người thanh niên tốt bụng ấy đã lặng lẽ rời đi sau khi kết thúc đợt tình nguyện, không để lại địa chỉ hay số điện thoại. Bà chỉ kịp lưu giữ tấm ảnh trắng đen chụp vội của anh cùng lời hứa trong lòng: Nếu có ngày gặp lại, bà sẽ đáp đền ân tình ấy bằng cả cuộc đời.
– Mẹ tìm chú suốt bao nhiêu năm qua… – Bà Nguyệt sụt sùi. – Nhưng hồi đó thông tin thiếu thốn, lại không biết chú ở đâu. Tấm ảnh cũ mẹ vẫn giữ trong sổ tiết kiệm của con. Không ngờ… không ngờ hôm nay chú lại xuất hiện ở đây, trong chính căn nhà này.
Vũ thở dài một tiếng thở dài nhẹ nhõm, ánh mắt nhìn bà Nguyệt rồi quay sang nhìn Hoàng – cô gái nhỏ đang ngấn lệ vì xúc động. – Chuyện năm đó là trách nhiệm của một người làm tình nguyện thôi chị. Tôi cũng không nghĩ duyên số lại kỳ diệu đến thế này. Cả đời tôi luôn dằn dằn vì từng sống hời hợt, làm tổn thương người thân trong quá khứ… Nhưng hóa ra, giọt máu năm ấy của tôi lại giúp nuôi dưỡng nên một cô gái ngoan ngoãn, giỏi giang như Hoàng hôm nay.
Hoàng nhìn người đàn ông trước mặt, trái tim rung lên một cảm xúc thiêng liêng chưa từng có. Anh không chỉ là người mang lại cho cô cảm giác an yên của tình yêu đôi lứa, mà còn là người đã trao cho mẹ cô và chính cô một cuộc đời thứ hai từ hai mươi năm trước. Sự hoài nghi về khoảng cách tuổi tác, những lo âu về dư luận xã hội hoàn toàn tan biến trong khoảnh khắc ấy.
Bà Nguyệt nắm lấy tay Vũ, rồi đặt tay Hoàng lên trên, nụ cười hạnh phúc rạng rỡ trên khuôn mặt hằn sâu vết chân chim: – Ngày xưa chú cho mẹ con tôi sự sống. Bây giờ, nếu chú thương con Hoàng thật lòng, tôi giao nó cho chú. Tôi tin một người có trái tim nhân hậu như chú sẽ là chỗ dựa vững chắc nhất cho cuộc đời con gái tôi.
Bữa cơm chiều hôm ấy trong căn nhà nhỏ ngập tràn tiếng cười và giọt nước mắt ấm áp. Những khoảng cách thời gian, những nghi ngại ban đầu đều bị đẩy lùi, nhường chỗ cho một sợi dây liên kết duyên nợ kỳ diệu của cõi đời.