
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Vừa mới sinh xong, còn chưa xuất viện, chị dâu đã tới mắng tôi sinh con hoang. Tôi nhẹ nhàng nhắc chuyện xấu của chị ta đã làm, khiến mọi người xung quanh được xem một màn kịch hay….
Tôi vừa qua cơn nguy hiểm sau ca s.inh n.ở, được đẩy ra khỏi phòng hồi sức thì chị dâu—Phương Thảo—đã lao tới giật phăng đứa trẻ trên tay nhân viên y tế. Chị ta đứng giữa hành lang bệnh viện, cất giọng chói tai:
“Lê Phương Anh, cô còn giả vờ ngất à? Nhìn đứa trẻ này xem! Mắt một mí, mũi tẹt, có điểm nào giống chồng cô không? Chẳng lẽ đây là kết quả của việc cô lén lút có mối quan hệ không đàng hoàng bên ngoài?”
Những lời nghiệt ngã ném thẳng vào mặt khiến bầu không khí nghẹt thở. Cha mẹ chồng ngay lập tức thay đổi thái độ, liên tục trách móc và đòi làm kiểm tra A.D.N. Cha mẹ ruột của tôi tức đến tím tái mặt mày, còn chồng tôi—Hoàng Nam—chỉ trừng mắt nhìn tôi đầy hoài nghi.
Tôi nén cơn đau xé ruột, chậm rãi quay sang nhìn người anh chồng—Hoàng Việt:
“Anh cả, ba năm trước lúc chị Thảo mang thai bé Tít, có phải anh đi công tác nước ngoài nửa năm không? Anh vừa về nước chưa đầy một tháng thì chị ấy báo tin vui. Anh chưa từng nghi ngờ sao?”
Câu hỏi vừa cất lên, Phương Thảo lập tức hoảng loạn lùi lại, va mạnh vào chiếc xe đẩy khiến đồ đạc rơi vãi chan chát. Sắc mặt anh cả sầm xuống, gằn giọng hỏi vợ vì sao lại giật mình.
Thay vì bảo vệ tôi, Hoàng Nam lại hất hàm chỉ trích tôi đang cố tình đánh lạc hướng. Năm năm hôn nhân gánh vác mọi việc, đổi lại chỉ là sự nghi ngờ không chút do dự từ người đàn ông này.
Phương Thảo nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, giả vờ tủi thân khóc lóc rồi đưa điện thoại ra trước mặt mọi người. Màn hình hiển thị một tấm ảnh cắt ghép cố tình gây hiểu nhầm có gương mặt của tôi. Đáy mắt chị ta lóe lên sự đắc ý: “Chứng cứ rõ ràng đây rồi! Cô còn ngụy biện gì nữa?”
Đám đông bắt đầu xì xào lên án. Mẹ tôi giận dữ tiến lại vung tay về phía tôi một cú đích đáng, còn cha tôi tuyên bố sẽ tước toàn bộ quyền quản lý doanh nghiệp gia đình.
Một mình nằm trên giường bệnh, khóe miệng rỉ m.á.u, tôi ngước nhìn những gương mặt thân thích đang sôi hừng hực phẫn nộ, rồi bất ngờ nở một nụ cười…
Tôi lau vệt máu nơi khóe miệng, ánh mắt lạnh lẽo quét qua từng người:
“Một tấm ảnh chỉnh sửa bằng công nghệ ghép mặt mà cũng coi là bằng chứng sao? Phương Thảo, chị muốn chơi trò này thì tôi chơi tới cùng với chị.”
Tôi lấy điện thoại cá nhân trong túi xách treo ở xe đẩy, bấm mở một tập tin lưu trữ đám mây rồi phát trực tiếp lên màn hình tivi treo ở hành lang bệnh viện.
Hình ảnh đầu tiên hiện lên là kết quả phân tích kỹ thuật số cho thấy tấm ảnh của Phương Thảo hoàn toàn là sản phẩm cắt ghép nhân tạo. Nhưng điều chấn động hơn nằm ở những tài liệu phía sau: Toàn bộ lịch sử giao dịch chuyển tiền của Phương Thảo cho một gã đàn ông lạ mặt, kèm theo hình ảnh hai người ra vào khách sạn trong suốt thời gian Hoàng Việt đi công tác ba năm trước.
“Chưa hết đâu,” tôi bồi thêm một đòn quyết định, “đây là bản kết quả giám định di truyền của bé Tít mà tôi vô tình có được trong một lần kiểm tra sức khỏe gia đình. Đứa trẻ hoàn toàn không có quan hệ huyết thống với anh cả.”
Mặt Phương Thảo cắt không còn một giọt máu, chị ta quỳ gục xuống sàn nhà khóc lóc van xin. Hoàng Việt ngơ ngác nhìn bản kết quả trên màn hình, cơn giận bùng lên dữ dội khiến anh ta lao đến nắm lấy cổ áo Phương Thảo, đòi làm cho ra lẽ.
Lúc này, tôi quay sang nhìn Hoàng Nam và cha mẹ mình:
“Năm năm qua, tôi dốc sức cho gia đình này, nhưng chỉ cần một lời đâm chọc vô cớ, mọi người đã sẵn sàng vứt bỏ tôi. Hoàng Nam, đơn ly hôn tôi sẽ gửi đến văn phòng anh vào sáng mai. Còn về phần công ty gia đình, cổ phần đứng tên cá nhân tôi, từ nay tôi sẽ rút toàn bộ vốn.”
Tôi ra hiệu cho y tá đẩy xe vào phòng hồi sức, mặc kệ phía sau là tiếng gào khóc thảm thiết của Phương Thảo, sự bàng hoàng hối hận của Hoàng Nam và sự sụp đổ của một gia đình dối trá.