CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Tôi chỉ định đến bệnh viện thăm chồng cũ lần cuối, nào ngờ thứ anh đặt vào tay tôi lại khiến một bí mật bị chôn vùi suốt nhiều năm bất ngờ sống dậy…
Tôi chưa bao giờ nghĩ có ngày mình lại bước qua cánh cổng Bệnh viện Thành Phố, trên tay xách một giỏ trái cây, trong lòng ngổn ngang đủ thứ cảm xúc, chỉ để gặp lại người đàn ông mà tôi từng quyết tâm sẽ không bao giờ nhìn mặt thêm một lần nào nữa.
Anh ta là chồng cũ của tôi – Minh.
Chúng tôi đã ly hôn gần ba năm.
Ba năm đủ dài để những vết thương từng rỉ máu trở thành sẹo. Đủ lâu để một người thôi chờ đợi, thôi oán trách và tập quen với cuộc sống không còn người kia bên cạnh.
Tôi từng nghĩ mình đã thật sự bước qua.
Cho đến buổi chiều hôm ấy, khi điện thoại bất ngờ đổ chuông.
“Lan… em có thể đến bệnh viện gặp anh một lát được không?”
Tôi nhận ra giọng Minh ngay lập tức.
Nhưng giọng nói ấy khác hẳn người đàn ông tôi từng biết. Không còn sự lạnh lùng, không còn vẻ khó chịu, càng không có chút kiêu ngạo nào.
Chỉ còn sự mệt mỏi và khàn đặc.
Tôi im lặng vài giây rồi hỏi:
“Anh bị làm sao?”
“Anh gặp tai nạn. Bác sĩ nói không nguy hiểm đến tính mạng… nhưng anh có chuyện muốn nói với em.”
Tôi siết chặt điện thoại.
“Chuyện gì?”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
“Em đến rồi anh sẽ nói.”
Tôi đã định từ chối.
Tôi nghĩ ra đủ lý do để không đi. Tôi bận. Tôi không còn là vợ anh. Chúng tôi đã ly hôn. Những chuyện cũ cũng chẳng còn liên quan gì đến nhau nữa.
Nhưng cuối cùng, chẳng hiểu vì sao tôi vẫn hỏi:
“Anh đang ở bệnh viện nào?”
Trên chuyến xe đến bệnh viện, những ký ức tưởng đã ngủ yên lại lần lượt hiện về.
Tôi và Minh từng yêu nhau bốn năm trước khi cưới.
Ngày ấy, anh là người chủ động theo đuổi tôi. Anh kiên nhẫn đến mức có lần đứng dưới mưa gần hai tiếng chỉ để chờ tôi tan làm.
Anh từng nói:
“Sau này anh không cần giàu sang gì cả. Chỉ cần mỗi tối về nhà có em là được.”
Tôi đã tin.
Tôi từng tin rằng mình là người phụ nữ may mắn nhất.
Nhưng hôn nhân giống như một căn phòng. Chỉ khi thực sự bước vào, người ta mới biết bên trong có bao nhiêu góc tối.
Sau đám cưới, Minh thay đổi từng chút một.
Những bữa cơm chung ngày càng thưa.
Tin nhắn yêu thương biến thành những câu hỏi lạnh nhạt.
Anh thường xuyên về nhà muộn, điện thoại luôn đặt úp xuống bàn và có những cuộc gọi mà anh phải bước ra ban công mới nghe.
Ban đầu tôi tự an ủi rằng anh áp lực công việc.
Cho đến một tối, sự thật tự mình tìm đến.
Tôi nhìn thấy những tin nhắn giữa anh và một người phụ nữ khác.
Một cô gái trẻ hơn tôi, xinh đẹp, khéo léo và lúc nào cũng biết cách khiến Minh vui vẻ.
Điều khiến tôi đau nhất không phải là cô ta.
Mà là những lời Minh nhắn cho cô ấy.
Những câu nói dịu dàng mà suốt hơn một năm làm vợ, tôi đã không còn được nghe.
Đêm đó, tôi cầm điện thoại đặt trước mặt Minh.
Tôi không khóc.
Tôi chỉ hỏi:
“Anh yêu cô ấy sao?”
Minh không trả lời.
Anh ngồi im.
Chính sự im lặng ấy đã cho tôi câu trả lời.
Tôi ký đơn ly hôn không lâu sau đó.
Không tranh giành tài sản.
Không níu kéo.
Tôi chỉ mang theo vài bộ quần áo, rời khỏi căn nhà từng nghĩ sẽ là nơi mình sống đến cuối đời.
“Cô Lan?”
Tiếng y tá kéo tôi ra khỏi dòng hồi ức.
Tôi ngẩng lên.
“Phòng 507. Anh Minh đang chờ cô.”
Tôi bước đến trước cửa phòng bệnh, hít sâu một hơi rồi mới đẩy cửa.
Minh nằm trên giường.
Một bên cánh tay bó bột, trán có vết khâu, khuôn mặt gầy đi rất nhiều.
Tôi đứng ở cửa vài giây.
Người đàn ông trước mặt vừa quen vừa lạ.
Anh nhìn tôi, khẽ cười.
“Em đến thật.”
“Tôi chỉ ghé qua một lát thôi.”
“Ừ.”
Anh không trách móc.
Cũng chẳng cố tỏ ra mạnh mẽ.
Tôi đặt giỏ trái cây lên bàn.
“Bác sĩ nói anh thế nào?”
“Không nghiêm trọng. Nghỉ ngơi vài tuần là được.”
“Vậy thì tốt.”
Tôi quay người định đi.
“Lan.”
Tôi dừng lại.
“Anh gọi em đến không phải để em chăm sóc anh.”
Tôi không quay đầu.
“Vậy để làm gì?”
Phía sau tôi vang lên một tiếng thở dài.
“Anh có thứ này muốn trả cho em.”
Tôi quay lại.
Minh với tay mở ngăn kéo cạnh giường, lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ đã cũ.
Anh đưa nó cho tôi.
“Cầm lấy.”
Tôi nhìn chiếc hộp.
“Cái gì vậy?”
“Em mở ra đi.”
Tôi chần chừ rồi nhận lấy.
Nắp hộp vừa bật lên, tôi lập tức sững người.
Bên trong là một chiếc vòng tay bạc nhỏ.
Tôi nhận ra nó ngay lập tức.
Đó là món quà mẹ tôi để lại cho tôi trước khi mất.
Năm tôi hai mươi tuổi, mẹ từng tháo chiếc vòng khỏi tay mình rồi đeo cho tôi.
Bà nói:
“Sau này dù con có đi đâu, hãy giữ nó bên mình. Đây là thứ mẹ muốn để lại cho con.”
Nhưng chiếc vòng đã biến mất vào đúng năm tôi kết hôn.
Tôi từng tìm khắp nhà.
Tôi từng hỏi Minh.
Anh nói không biết.
Tôi đã nghĩ mình đánh mất nó.
Tôi run run cầm chiếc vòng lên.
“Vì sao anh có nó?”
Minh cúi đầu.
“Anh xin lỗi.”
Tôi nhìn anh.
“Anh đã giấu nó suốt gần bốn năm?”
“Không phải anh muốn giấu…”
“Vậy tại sao?”
Anh im lặng rất lâu rồi nói:
“Vì ngày em rời khỏi nhà, anh đã định đưa nó cho em. Nhưng anh không đủ can đảm.”
Tôi bật cười chua chát.
“Anh nghĩ giữ đồ của mẹ tôi thì có thể khiến tôi quay lại sao?”
“Không.”
Minh lắc đầu.
“Anh giữ nó vì lúc đó anh mới nhận ra… mình đã đánh mất thứ quan trọng nhất.”
Tôi không nói gì.
Anh nhìn tôi, đôi mắt đỏ lên.
“Còn có một chuyện nữa em cần biết.”
Tôi siết chặt chiếc vòng trong tay.
“Chuyện gì?”
Minh lấy từ dưới gối ra một phong bì màu nâu.
“Anh đã điều tra chuyện xảy ra trước khi chúng ta ly hôn.”
Tôi nhìn phong bì.
“Điều tra gì?”
“Chuyện giữa anh và cô gái năm đó.”
Tôi chết lặng.
Minh nói chậm rãi:
“Cô ấy không phải người yêu của anh.”
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
“Anh nói gì?”
“Những tin nhắn em nhìn thấy… là thật. Nhưng em không biết toàn bộ câu chuyện.”
Tôi nhìn anh đầy nghi hoặc.
“Vậy cô ta là ai?”
Minh im lặng vài giây.
“Là em gái của một người từng làm việc cho bố anh. Bố anh nhờ cô ấy tiếp cận anh vì muốn ép anh từ bỏ cuộc hôn nhân với em.”
Tôi sững sờ.
“Nhưng anh đã ngoại tình trước mắt tôi.”
“Anh sai. Anh thừa nhận điều đó. Anh đã để em nhìn thấy những thứ ấy. Anh đã không giải thích. Anh nghĩ chỉ cần sau này mọi chuyện sáng tỏ thì em sẽ hiểu.”
Anh cười buồn.
“Nhưng anh không hiểu rằng có những vết thương, khi đã gây ra rồi, không phải vài câu giải thích là có thể chữa lành.”
Tôi mở phong bì.
Bên trong là những bản sao tin nhắn, giấy tờ và một lá thư viết tay.
Nét chữ quen thuộc.
Là của mẹ tôi.
Tôi run rẩy mở lá thư.
Mẹ viết từ trước ngày bà mất.
Bà biết cuộc hôn nhân của tôi đang có vấn đề.
Bà cũng biết gia đình Minh từng phản đối tôi.
Nhưng điều khiến tôi choáng váng nhất là dòng cuối cùng:
“Nếu một ngày hai đứa không còn đi cùng nhau, mẹ chỉ mong con đừng vì tổn thương mà nghĩ mình không xứng đáng được yêu thương.”
Tôi không kìm được nước mắt.
Bao nhiêu năm qua, tôi luôn nghĩ mình thất bại trong hôn nhân.
Tôi từng nghĩ có lẽ mình không đủ tốt, không đủ xinh đẹp, không đủ dịu dàng nên Minh mới thay lòng.
Nhưng giờ tôi mới hiểu…
Có những cuộc chia tay không phải vì một người không đủ tốt.
Mà vì cả hai đã không biết cách bảo vệ tình yêu của mình.
Tôi rời bệnh viện khi trời đã tối.
Chiếc vòng bạc nằm trong lòng bàn tay.
Tôi không quay lại với Minh.
Ít nhất là không ngay lúc đó.
Tôi cần thời gian để phân biệt giữa tình yêu còn sót lại và sự thương cảm.
Một tháng sau, Minh xuất viện.
Anh không gọi cho tôi.
Không nhắn tin.
Không tìm đến nhà.
Tôi cũng không tìm anh.
Cho đến một buổi sáng, tôi nhận được một bức thư.
Chỉ có vài dòng.
“Anh không mong em tha thứ ngay. Anh cũng không mong chúng ta quay lại như chưa từng có chuyện gì. Anh chỉ muốn em biết rằng lần này, anh sẽ không chạy trốn nữa. Nếu một ngày em muốn nói chuyện, anh vẫn ở đó.”
Tôi đọc đi đọc lại.
Rồi cất lá thư vào chiếc hộp gỗ.
Một năm sau, tôi tình cờ gặp Minh ở một hiệu sách.
Anh trông khỏe mạnh hơn.
Chúng tôi đứng đối diện nhau giữa một khoảng không đầy người.
Không ai nói gì.
Cuối cùng, anh mỉm cười.
“Em vẫn khỏe chứ?”
Tôi gật đầu.
“Ừ. Còn anh?”
“Anh cũng vậy.”
Không còn trách móc.
Không còn đau đớn.
Chỉ còn hai người từng yêu nhau, cuối cùng có thể bình thản nhìn vào mắt nhau.
Tôi không biết sau đó chúng tôi có trở lại bên nhau hay không.
Nhưng tôi biết một điều.
Có những người bước vào cuộc đời ta để ở lại.
Cũng có những người bước vào để dạy ta cách trưởng thành.
Minh từng là cả hai.
Và chiếc vòng bạc mẹ để lại, cuối cùng không còn là kỷ vật của một cuộc hôn nhân tan vỡ.
Nó trở thành lời nhắc nhở rằng:
Dù từng bị ai đó bỏ lại, chúng ta vẫn xứng đáng được yêu thương. Và đôi khi, điều cần tha thứ nhất không phải là người khác… mà là chính mình, vì đã từng quá ngây thơ để tin rằng một cuộc tình tan vỡ có nghĩa là cuộc đời mình cũng đã kết thúc.