CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Sau tai nạn, tôi phải ngồi xe lăn, mẹ chồng bỗng chăm sóc tôi tận tình còn chủ động thuê một cô gái trẻ làm người giúp việc. Sáu tháng sau, tôi phát hiện cô ta đã ngủ với chồng mình — nhưng đáng sợ hơn, chính mẹ chồng đã chọn cô ta và cả hai đang chờ tôi ký sang tên chuỗi cửa hàng của mẹ ruột để lại. Tôi giả vờ chưa biết, ký đủ từng trang… chỉ riêng trang cuối, tôi âm thầm đổi một thứ..
“Con cứ ký đi. Cho dù sau này đôi chân không thể đứng dậy, ít nhất con vẫn còn gia đình ở bên.”
Bà Lương Tú Mai vừa nói vừa cẩn thận kéo lại tấm chăn mỏng phủ ngang chân tôi. Giọng bà nhẹ nhàng, ánh mắt đầy vẻ thương xót khiến bất cứ ai chứng kiến cũng nghĩ rằng bà là một người mẹ chồng hết lòng vì con dâu.
Nhưng tôi biết, người phụ nữ đang ngồi trước mặt mình từng lạnh lùng đến mức nào.
Ba năm trước, khi tôi vừa cưới Phan Minh Khải, bà từng nói thẳng:
“Nhà họ Phan cần một đứa con trai nối dõi. Nếu cô không sinh được con trai thì đừng trách tôi không xem cô là người nhà.”
Vậy mà bây giờ, người từng coi tôi như người ngoài ấy lại ngày ngày tự tay đút cháo, đưa thuốc, đẩy xe lăn giúp tôi ra ban công hóng gió.
Trước mặt bà là một tập hồ sơ chuyển nhượng dày cộp.
Tôi nhìn nó hồi lâu rồi hỏi:
“Mẹ muốn con chuyển hết năm cửa hàng cho anh Khải sao?”
Bà Tú Mai lập tức xua tay.
“Không phải cho nó. Chỉ là đưa vào công ty của gia đình để quản lý tập trung. Con cũng biết mà, sức khỏe hiện tại của con thế này, tự mình quản lý tài sản rất bất tiện.”
Bà dừng lại, rồi mỉm cười.
“Vợ chồng với nhau, tài sản của con cũng chính là tài sản của chồng con. Chuyển qua công ty chẳng qua chỉ là để sau này dễ làm ăn hơn.”
Phan Minh Khải đứng gần cửa kính, hai tay đút túi quần.
Anh không nhìn tôi.
“Mai Anh, mẹ nói cũng có lý. Em cứ yên tâm, anh sẽ quản lý giúp em.”
Tôi cúi xuống nhìn đôi chân bất động của mình.
Rồi tôi cười.
Một nụ cười rất nhẹ.
“Được.”
Không ai biết, từ khoảnh khắc ấy, tôi đã không còn tin bất kỳ lời nào của họ nữa.
Sáu tháng trước, tôi gặp tai nạn trên đoạn đường cao tốc nối Nam Kinh với Thượng Hải.
Chiếc xe tải mất lái lao ngang qua làn đường khiến xe tôi bị hất văng. Sau ca phẫu thuật kéo dài nhiều giờ, bác sĩ nói cột sống của tôi bị tổn thương nghiêm trọng.
Hai chân mất cảm giác.
Khả năng hồi phục gần như bằng không.
Tôi từ một người phụ nữ điều hành chuỗi cửa hàng nội thất cao cấp do mẹ ruột để lại, trở thành một người phải ngồi xe lăn ngay trong chính căn nhà của mình.
Mẹ tôi mất cách đây bốn năm.
Bà để lại cho tôi năm cửa hàng nằm ở Thượng Hải, Tô Châu và Hàng Châu cùng một căn nhà cổ ven Tây Hồ.
Tổng giá trị tài sản không hề nhỏ.
Trước đây, tôi chưa từng nghĩ số tài sản ấy sẽ trở thành nguyên nhân khiến cuộc hôn nhân của mình biến thành một vở kịch kinh khủng đến vậy.
Sau tai nạn, thái độ của mẹ chồng thay đổi hoàn toàn.
Bà không còn trách móc tôi.
Không còn nhắc đến chuyện sinh con.
Thậm chí còn chủ động thuê một cô gái trẻ về chăm sóc tôi.
Tên cô ta là Trần Nhã Linh, hai mươi lăm tuổi.
Bà giới thiệu:
“Con bé từ Ninh Ba lên, ngoan ngoãn, sạch sẽ, lại chưa lập gia đình. Nó sẽ ở đây chăm con cả ngày.”
Tôi từng thấy hơi khó hiểu khi bà đặc biệt nhấn mạnh chuyện cô ta “chưa lập gia đình”.
Nhưng lúc ấy, tôi không nghĩ nhiều.
Tôi đã sai.
Ba đêm trước, khoảng gần hai giờ sáng, tôi tỉnh giấc vì khát nước.
Tôi tự ngồi vào xe lăn rồi chậm rãi đi ra khỏi phòng.
Khi đi ngang qua phòng làm việc của chồng, tôi nghe thấy tiếng động bên trong.
Có tiếng cười khe khẽ.
Sau đó là giọng phụ nữ rất nhỏ.
Tôi dừng lại.
Cửa phòng chỉ khép hờ.
Qua khe cửa, tôi nhìn thấy chiếc áo sơ mi của Minh Khải nằm trên ghế.
Một đôi giày nữ nằm cạnh bàn.
Rồi gần hai mươi phút sau, Trần Nhã Linh bước ra.
Tóc cô ta rối.
Trên cổ còn hằn một vệt đỏ.
Cô ta vừa bước được vài bước thì bắt gặp tôi.
Cả người cứng đờ.
Tôi cũng không nói gì.
Chỉ nhìn cô ta.
Cô ta cúi đầu, lặng lẽ quay đi.
Tôi quay xe về phòng.
Không khóc.
Không làm ầm ĩ.
Cũng không hỏi chồng mình một câu.
Bởi tôi hiểu, một người đàn ông có thể phản bội vợ một lần.
Nhưng nếu người tình được chính mẹ chồng đưa vào nhà, chuyện đó không còn đơn giản là ngoại tình nữa.
Sáng hôm sau, tôi đã có câu trả lời.
Tôi thức dậy sớm hơn thường lệ.
Khi đi ngang qua nhà bếp, tôi nghe tiếng Nhã Linh nói:
“Mẹ, anh Khải nói chị Mai Anh vẫn chưa chịu ký.”
Mẹ chồng đáp:
“Cứ từ từ.”
“Nhưng nếu chị ấy phát hiện chuyện của chúng ta thì sao?”
Một khoảng im lặng.
Sau đó bà Tú Mai bật cười.
“Cô ta bây giờ ngồi còn chẳng vững, lấy gì mà chống lại chúng ta?”
Tay tôi siết chặt vành xe lăn.
Nhã Linh thấp giọng:
“Nhưng năm cửa hàng kia trị giá rất lớn. Nếu chị ấy không chịu ký thì…”
“Cô yên tâm.”
Giọng mẹ chồng lạnh hẳn.
“Chỉ cần cô khiến thằng Khải nghe lời, chuyện còn lại để tôi.”
Nhã Linh im lặng vài giây rồi hỏi:
“Sau khi lấy được cửa hàng, chị ấy sẽ thế nào?”
“Ly hôn.”
“Còn tôi?”
“Cô sẽ trở thành vợ của Minh Khải.”
Tôi chết lặng.
Nhưng điều đáng sợ nhất vẫn chưa đến.
Nhã Linh đột nhiên hỏi:
“Còn chuyện vụ tai nạn?”
Không khí trong bếp lập tức im bặt.
Tôi nghe rõ tiếng chiếc thìa rơi xuống nền.
Một lúc lâu sau, mẹ chồng mới nói:
“Đã bảo cô bao nhiêu lần rồi? Tuyệt đối không được nhắc đến chuyện đó.”
“Nhưng camera ở đoạn đường ấy…”
“Đã xử lý.”
“Còn người lái xe?”
“Cũng xử lý rồi.”
Tôi cảm thấy toàn thân lạnh ngắt.
Tôi lùi xe về phía sau thật chậm, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào.
Tai nạn của tôi không phải tai nạn?
Có người đã sắp đặt tất cả?
Và mẹ chồng tôi biết chuyện?
Tôi lập tức gọi cho một người duy nhất mà mình còn có thể tin tưởng.
Đó là luật sư Trịnh Văn Hào, người từng làm việc cho mẹ tôi nhiều năm.
Tôi kể cho ông nghe mọi chuyện.
Ông im lặng rất lâu.
Cuối cùng, ông chỉ nói:
“Cô Mai Anh, đừng để họ biết cô đã phát hiện.”
“Nhưng cháu phải làm gì?”
“Cứ ký.”
Tôi ngẩn người.
“Cháu phải ký thật sao?”
“Không. Cô chỉ cần khiến họ tin rằng cô đã ký.”
Ông nói tiếp:
“Tôi đã cho người kiểm tra lại hồ sơ tài sản của mẹ cô. Có một điều khoản mà những người này không biết.”
“Điều gì?”
“Muốn chuyển quyền sở hữu thực sự, phải có chữ ký xác nhận ở trang cuối cùng theo đúng mẫu đã đăng ký trước đó. Nếu trang cuối bị thay đổi nội dung, toàn bộ hồ sơ sẽ không có hiệu lực.”
Tôi hiểu ra.
Ông nói:
“Cô cứ ký tất cả những trang họ đưa.”
“Còn trang cuối?”
“Trang cuối, tôi sẽ chuẩn bị.”
Ba ngày sau, mẹ chồng mang hợp đồng tới.
Bà tỏ vẻ vui mừng khi thấy tôi không phản đối.
Tôi cầm bút.
Trang thứ nhất.
Ký.
Trang thứ hai.
Ký.
Trang thứ ba.
Ký.
Minh Khải bắt đầu thở phào.
Mẹ chồng thậm chí còn rót trà cho tôi.
“Con ngoan như vậy, mẹ thật sự không nỡ để con chịu thiệt.”
Tôi nhìn bà.
“Con tin mẹ.”
Bà cười.
Tôi cũng cười.
Chỉ có điều, trong lòng tôi lúc ấy lạnh hơn cả mặt kính ngoài cửa sổ.
Đến trang áp chót, Nhã Linh mang trà bước vào.
Cô ta cố tình đứng sát bên Minh Khải.
Trên cổ tay cô ta là một chiếc vòng ngọc xanh.
Tôi nhận ra nó ngay lập tức.
Đó là món quà cưới mẹ tôi tặng tôi.
Chiếc vòng ấy từng nằm trong két sắt riêng của tôi.
Tôi đã tưởng nó mất sau vụ tai nạn.
Không ngờ nó đang nằm trên tay người phụ nữ ngủ với chồng mình.
Nhã Linh nhìn tôi, cố tình hỏi:
“Chị thấy đẹp không?”
Tôi bình thản đáp:
“Đẹp.”
Minh Khải lập tức tái mặt.
Tôi không nói thêm.
Chỉ tiếp tục ký.
Đến trang cuối cùng, mẹ chồng đẩy tập giấy về phía tôi.
“Ký nốt đi con.”
Tôi cầm bút.
Cả căn phòng im lặng.
Minh Khải nhìn chằm chằm vào bàn tay tôi.
Nhã Linh đứng sau lưng anh ta.
Còn mẹ chồng gần như không thể che giấu vẻ sốt ruột.
Tôi cúi xuống.
Ký tên mình thật chậm.
Sau đó, tôi đặt dấu vân tay lên phần xác nhận.
Mẹ chồng lập tức giật tập hồ sơ về.
Bà lật nhanh đến trang cuối.
Nụ cười trên mặt bà biến mất.
“Cái này…”
Minh Khải cau mày.
“Mẹ, sao vậy?”
Bà nhìn tôi.
Hai bàn tay run lên.
“Mai Anh, đây là cái gì?”
Tôi không trả lời.
Bà chỉ vào trang cuối.
“Điều khoản này là sao?”
Tôi ngẩng đầu.
“Con không biết.”
“Không thể nào!”
Bà gần như hét lên.
Minh Khải giật lấy tập giấy.
Anh đọc vài dòng rồi mặt trắng bệch.
Bởi trang cuối không phải điều khoản chuyển toàn bộ năm cửa hàng cho công ty của anh.
Đó là một phụ lục pháp lý do luật sư của tôi chuẩn bị.
Nội dung xác nhận rằng toàn bộ tài sản mẹ tôi để lại vẫn thuộc quyền sở hữu riêng của tôi.
Đồng thời, mọi giao dịch nhằm chuyển nhượng tài sản dưới sự ép buộc, lừa dối hoặc che giấu thông tin đều phải được kiểm tra lại.
Đặc biệt, trong trường hợp tôi mất năng lực vận động nhưng vẫn có đầy đủ năng lực nhận thức, mọi quyết định về tài sản phải do chính tôi xác nhận.
Mẹ chồng nhìn tôi như không thể tin nổi.
“Cô đã biết?”
Tôi mỉm cười.
“Biết chuyện gì?”
“Cô…”
Bà chưa kịp nói hết câu thì chuông cửa vang lên.
Một giọng đàn ông từ bên ngoài vọng vào:
“Cô Mai Anh, chúng tôi là điều tra viên phụ trách hồ sơ vụ tai nạn sáu tháng trước.”
Minh Khải lập tức đứng bật dậy.
Nhã Linh lùi lại.
Mẹ chồng chết sững.
Tôi nhìn ba người họ rồi chậm rãi nói:
“Có vẻ hôm nay nhà mình có khách.”
Cửa mở.
Hai điều tra viên cùng luật sư Trịnh bước vào.
Ông Trịnh đặt một tập hồ sơ lên bàn.
“Chúng tôi đã tìm được bản sao dữ liệu camera tưởng rằng đã bị xóa.”
Minh Khải lắp bắp:
“Không thể nào…”
Luật sư nhìn anh.
“Đoạn camera cho thấy trước thời điểm xảy ra tai nạn, một chiếc xe màu đen đã nhiều lần cố tình ép xe của cô Mai Anh đổi làn.”
Ông lấy ra một bức ảnh.
“Biển số xe đã được phục hồi.”
Mẹ chồng lùi lại một bước.
Tôi nhìn bức ảnh.
Chiếc xe đó thuộc một công ty vận tải.
Mà công ty ấy lại có cổ đông lớn nhất chính là… em trai của bà Tú Mai.
Tôi từng nghĩ mình bị tai nạn vì một tài xế bất cẩn.
Hóa ra sáu tháng qua, tôi đã sống trong chính căn nhà của những người muốn mình chết.
Nhưng còn một bí mật khác.
Luật sư Trịnh mở hồ sơ thứ hai.
“Chúng tôi cũng tìm được bản ghi âm cuộc gọi giữa bà Tú Mai và người lái xe.”
Mẹ chồng tôi ngồi phịch xuống ghế.
Minh Khải nhìn bà.
“Mẹ…”
Bà không nói.
Nhã Linh bắt đầu khóc.
“Em không biết gì hết…”
Tôi nhìn cô ta.
“Không biết?”
Tôi chỉ vào chiếc vòng trên tay cô ta.
“Vậy chiếc vòng đó từ đâu mà có?”
Nhã Linh cúi xuống.
Cô ta run rẩy tháo chiếc vòng ra.
Tôi không nhận lại.
Tôi chỉ nói:
“Cứ giữ đi.”
Cô ta ngẩng lên.
Tôi nói tiếp:
“Coi như món quà cuối cùng tôi tặng cho người đã giúp tôi nhìn rõ bộ mặt của chồng mình.”
Minh Khải bước tới.
“Mai Anh, anh xin lỗi.”
Tôi nhìn anh.
“Anh xin lỗi vì ngoại tình hay vì kế hoạch lấy tài sản thất bại?”
Anh không trả lời được.
Tôi hỏi:
“Anh có biết ai thuê người gây tai nạn cho em không?”
Minh Khải cúi đầu.
Sự im lặng của anh chính là câu trả lời.
Tôi quay sang mẹ chồng.
“Bà chọn Nhã Linh vào nhà này vì cô ta nghe lời.”
Bà không nói.
“Bà cố tình chăm sóc tôi vì muốn tôi mất cảnh giác.”
Vẫn im lặng.
“Bà muốn lấy tài sản của mẹ tôi, sau đó để con trai bà ly hôn với tôi.”
Tôi dừng lại.
“Nhưng bà sai một chuyện.”
Mẹ chồng ngẩng lên.
“Cái gì?”
Tôi nhìn xuống đôi chân mình.
“Bà nghĩ tôi mất khả năng đi lại thì tôi mất luôn khả năng chống trả.”
Tôi mỉm cười.
“Nhưng người ngồi xe lăn vẫn có thể đứng lên bảo vệ chính mình.”
Nói rồi, tôi chống hai tay vào thành xe.
Luật sư Trịnh lập tức bước tới định đỡ.
Tôi lắc đầu.
“Không cần.”
Tôi cố gắng đứng dậy.
Hai chân vẫn run rẩy.
Từng cơn đau chạy dọc sống lưng.
Nhưng lần này, tôi không sợ.
Tôi đứng được vài giây.
Rồi ngồi xuống.
Cả căn phòng im phăng phắc.
Tôi nhìn thẳng vào Minh Khải.
“Anh thấy không?”
“Em vẫn chưa đứng vững.”
“Nhưng em đã đứng được.”
Đó là khoảnh khắc tôi biết mình thật sự đã bước ra khỏi cuộc hôn nhân ấy.
Sau đó, vụ án được mở rộng điều tra.
Những đoạn camera bị xóa được phục hồi.
Người lái xe cuối cùng cũng khai nhận rằng mình được thuê để ép xe tôi vào dải phân cách.
Mẹ chồng bị điều tra vì liên quan đến việc che giấu chứng cứ.
Minh Khải cũng không thể thoát khỏi trách nhiệm khi biết kế hoạch nhưng không trình báo.
Còn Nhã Linh, sau khi được đưa đến làm việc, cuối cùng đã khai toàn bộ.
Cô ta thừa nhận mẹ chồng tôi hứa sau khi lấy được tài sản sẽ giúp cô ta cưới Minh Khải.
Cuộc hôn nhân kéo dài sáu năm của tôi kết thúc bằng một tập hồ sơ ly hôn.
Tôi không lấy lại chiếc vòng ngọc.
Cũng không cần bất cứ lời xin lỗi nào.
Tôi bán căn hộ từng sống cùng Minh Khải.
Sau đó chuyển về Hàng Châu, sửa lại căn nhà cũ mẹ tôi để lại.
Tôi vẫn phải ngồi xe lăn.
Nhưng sáu tháng sau, tôi bắt đầu tập phục hồi chức năng nghiêm túc.
Một năm sau, tôi có thể tự đứng bằng khung hỗ trợ.
Hai năm sau, tôi bước được những bước đầu tiên mà không cần người dìu.
Chậm chạp.
Đau đớn.
Nhưng là những bước chân của chính tôi.
Ngày tôi bước ra khỏi trung tâm phục hồi chức năng, luật sư Trịnh đưa cho tôi một tập hồ sơ.
“Cô còn nhớ trang cuối cùng không?”
Tôi bật cười.
“Nhớ.”
Ông nói:
“Thật ra ngày hôm đó, nếu cô ký đúng bản hợp đồng họ đưa, cô vẫn còn cơ hội hủy giao dịch sau này. Nhưng cô đã chọn cách khiến họ tự lộ mặt.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Mặt hồ Tây lấp lánh dưới nắng chiều.
Tôi chợt hiểu, đôi khi trong cuộc đời, điều đáng sợ nhất không phải là mất đi một người.
Mà là phát hiện người mình từng tin tưởng nhất đã tính toán từng bước để đẩy mình xuống vực.
Nhưng cũng chính khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra một điều:
Có những người tưởng rằng chỉ cần lấy đi tiền bạc, sức khỏe và lòng tin của bạn thì bạn sẽ chẳng còn gì.
Họ đã nhầm.
Bởi thứ cuối cùng họ không thể lấy đi chính là ý chí sống của bạn.
Tôi nhìn đôi chân đang run nhẹ của mình.
Rồi từ từ đứng lên.
Không ai đỡ.
Không ai kéo.
Tôi tự bước về phía trước.
Một bước.
Rồi thêm một bước nữa.
Lần đầu tiên sau gần hai năm, tôi không quay đầu nhìn lại căn nhà ấy.
Bởi tôi hiểu, trang cuối cùng của cuộc đời mình chưa bao giờ nằm trong tay mẹ chồng, chồng hay bất kỳ ai khác.
Nó luôn nằm trong tay tôi.
Và lần này, chính tôi là người viết nó.